“Tại... tại ...”
Tại g-iết lão?
Bọn họ oán thù!
Lộ Tiểu Cẩn chỉ th-i th-ể Phù Tang bên cạnh:
“Ngươi , ngươi g-iết , ngươi đáng ch-ết, cho nên, ngươi ch-ết.”
Làm , thể mà giữ lời.
Ngũ trưởng lão trợn trừng nhãn cầu, nhưng vô lực phản kháng, chỉ thể lặng lẽ chờ đợi c-ái ch-ết.
Lão ch-ết, hồn đăng bên cạnh liền vỡ vụn.
Chưởng môn cuối cùng cũng nhận điều bất thường:
“Lão Ngũ!”
Lão đẩy Lộ Tiểu Cẩn , đỡ Ngũ trưởng lão dậy, phát hiện Ngũ trưởng lão tắt thở.
“Ngươi g-iết lão Ngũ, ngươi dám!”
Chưởng môn nộ khí xung thiên, “Ngươi thật là hỗn chướng!”
Vốn dĩ lão còn định giữ quan hệ với Lộ Tiểu Cẩn, để nàng an tâm ở Tinh Huy Tông.
Dù cách tự sát của con đúng là thiên kỳ bách quái, lão thể thật sự để canh chừng nàng mãi để ngăn nàng tự sát ?
bây giờ, th-i th-ể lão Ngũ bày ở đây, lão cuối cùng thể nhịn thêm nữa.
“Hôm nay, nhất định cho ngươi một bài học!”
Lão sẽ để Lộ Tiểu Cẩn ch-ết.
lão sẽ khiến Lộ Tiểu Cẩn sống bằng ch-ết!
Lòng bàn tay chưởng môn tích lực, chưởng phong sắc bén lao về phía Lộ Tiểu Cẩn.
Lộ Tiểu Cẩn tránh, lau sạch con d.a.o nhỏ, rạch nát lòng bàn tay .
Vào khoảnh khắc chưởng môn lao tới, ng-ực nàng trọng thương, phun một b.úng m-áu lớn.
Cùng lúc đó, con d.a.o dính m-áu trong tay nàng cắm thẳng đan điền của chưởng môn.
Nàng đầy m-áu, nhưng mặt cảm xúc:
“Lão đáng ch-ết, ngươi cũng đáng ch-ết.”
“A——!”
Trứng trùng trong đan điền trọng thương, chưởng môn đau đớn kêu t.h.ả.m, ý giận trong mắt dần ngưng tụ thành sát khí.
“Đi ch-ết !”
Thấy sát chiêu của lão sắp giáng xuống Lộ Tiểu Cẩn, đột nhiên bốn phía yêu phong nổi lên, gian vặn vẹo, uy áp mãnh liệt khiến chưởng môn phun một b.úng m-áu lớn.
“Không , xé rách gian!”
Trên tường, nứt một hố đen lớn.
Một nam t.ử mặc bạch bào, đạp phá hư , thong thả bước tới.
“Dám nàng thương, coi bản tôn ch-ết ?”
Hắn chắn mặt Lộ Tiểu Cẩn, một chưởng đ-ánh bay chưởng môn đang tích sát chiêu ngoài.
“A——!”
Khắc , đầu, lông mày và mắt ôn hòa, xoa xoa cái đầu nhỏ của Lộ Tiểu Cẩn:
“Đừng sợ, vi sư ở đây.”
Chương 99 Ván , nàng tới khống chế!
Lộ Tiểu Cẩn ngẩn một giây.
Ngẩn hai giây.
Nàng về phía Tư Không Công Lân, nhất thời cảm khái muôn vàn, bao lời nghẹn nơi đầu môi, cuối cùng đều hóa thành một câu:
“Sư tôn, giờ nên ở Khúc Giang ?”
Tư Không Công Lân:
“...”
Hắn tưởng nàng sẽ cảm động , đó nhào lòng , nước mũi nước mắt bôi hết lên .
Hắn chuẩn sẵn tâm lý vứt bỏ bộ y phục khi xong việc .
Kết quả, chỉ thế thôi ?
“Ngươi gặp nguy hiểm, vi sư đương nhiên đến.”
Nàng gặp nguy hiểm?
“Sư tôn, đồ nhi gặp nguy hiểm?”
Lộ Tiểu Cẩn lập tức hỏi, “Hơn nữa, đồ nhi ở đây?”
Có Tư Không Công Lân để thứ gì nàng ?
“Vi sư hạ cấm chế ngươi, một khi ngươi rời khỏi Thiên Vân Tông, vi sư sẽ , vi sư cũng .”
Lộ Tiểu Cẩn:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/van-co-doa-than-ta-tai-quai-vat-tong-mon-phat-dien-tim-duong-song/chuong-134.html.]
“?”
Nàng thể vô thị cấm chế, nhưng nghĩa là cấm chế đặt nàng tồn tại.
Hắn đây là lắp đặt hệ thống định vị lên nàng đúng ?
Được .
Biết chơi đấy.
Tuy nhiên, điều cũng nghĩa là...
“Sư tôn, ý của là luôn thể tìm thấy đồ nhi ngay lập tức đúng ?”
Tư Không Công Lân gật đầu.
Lộ Tiểu Cẩn nhếch môi.
Nàng cách phá trừ vòng lặp ch-ết ch.óc .
Ván , nàng tới khống chế!
Giây tiếp theo, Lộ Tiểu Cẩn đôi mắt bọ cạp của .
“Người thấy !”
Cạc.
Lộ Tiểu Cẩn mở mắt, nàng đang giường.
Đau——
Nàng cuộn tròn thành một khối, lâu mới hồi phục .
Vừa mới hồi phục, đang định xuống giường, Phù Tang bên cạnh đột nhiên giật tỉnh giấc, ban đầu là kinh hãi, đó lệ tuôn đầy mặt nhào lòng nàng.
“Oa oa oa, Tiểu Cẩn...”
Lộ Tiểu Cẩn:
“?
Sao thế?”
“Ta mơ một giấc mơ.”
Lộ Tiểu Cẩn định đẩy nàng , nhưng đẩy nổi, chỉ thể bất đắc dĩ hỏi:
“Mơ thấy gì ?”
“Mơ thấy ngươi ch-ết .”
Lộ Tiểu Cẩn:
“?”
Giấc mơ của tiểu tỷ , cũng thật là cát tường?
Nàng nữa đẩy nàng , nhưng vẫn đẩy nổi.
Phù Tang cứ bám c.h.ặ.t lấy nàng, nước mũi nước mắt bôi hết lên nàng, đến mức kìm chế .
Thật trong giấc mơ, chỉ Lộ Tiểu Cẩn ch-ết.
Bản nàng cũng ch-ết.
Mọi chuyện trong mơ vặn vẹo, Phù Tang nhớ rõ quá nhiều.
Nàng nhớ rõ mồn một cảnh tượng Lộ Tiểu Cẩn vì nàng mà soái khí vác ghế lên, chút do dự cắt đứt cổ lão điên, báo thù cho nàng .
Tại bọn họ ch-ết, tại báo thù, nàng .
màn liều mạng vì nàng quá đỗi chân thực.
Cú sốc gây cho nàng quá lớn.
Cứ như là thật sự xảy .
Mọi thứ tình cảm phức tạp của nàng đối với Lộ Tiểu Cẩn cũng sót một chút nào mà mang theo trở về.
“Ta chẳng đây ?”
Lộ Tiểu Cẩn gỡ tay nàng , “Ta còn chút việc, ngoài một chuyến, ngươi ngủ .”
Phù Tang nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng:
“Ngươi ?
Ta cùng ngươi.”
Lộ Tiểu Cẩn:
“?”
Trời đổi sắc !
Một Phù Tang vốn lười biếng nhất, nửa đêm bằng lòng bò dậy việc cùng nàng.
Tuy nhiên, cùng nàng thì cần thiết.
Chuyện nộp mạng , một phế vật như nàng là đủ .
Thêm một phế vật nữa thì lịch sự cho lắm ha.
“Hôm nay thấy cây ngô khi tưới phân thì phát triển cực , cho nên định nhảy hố phân một cái, xem thể cao thêm chút nào .”