Vạn Cổ Đọa Thần: Ta Tại Quái Vật Tông Môn Phát Điên Tìm Đường Sống - Chương 254

Cập nhật lúc: 2026-03-27 15:30:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đạo hữu lời đúng, vốn dĩ vật gì, nơi nào gây bụi trần?”

 

“Nếu tâm tính kiên định, hà tất vì thế mà sinh tâm ma?”

 

“Nếu tâm tính kiên định, chính là sầu ly biệt hận, vẫn sẽ sinh chấp niệm tâm ma như cũ.”

 

“Chỗ nào cũng để tâm, chỗ nào cũng tránh nhường, ngược khéo thành vụng, chỗ nào cũng tâm, đạo hữu ?”

 

Giang Ý Nồng đối diện với ánh mắt sắc bén của Ma Tôn, c-ơ th-ể đều cứng đờ nhiều.

 

Lộ Tiểu Cẩn ở gần Giang Ý Nồng, lập tức nhận điểm đúng của nàng.

 

Bầu khí cũng đúng.

 

Giọng điệu Ma Tôn tuy ôn hòa lễ, nhưng ánh mắt , giống như ăn tươi nuốt sống .

 

Lộ Tiểu Cẩn c-ơ th-ể tiến về phía nửa tấc, che chắn cho Giang Ý Nồng, đó vung tay đại lạt lạt, hướng về phía lưng Ma Tôn tặng cho một tát.

 

“Chát ——!”

 

“Ái chà, Lão Thật , kiến giải của thực sự sâu sắc, khiến bừng tỉnh đại ngộ nha!”

 

Lưng cũng cứng thật nha.

 

Tay đều cho chấn đau .

 

Ma Tôn:

 

“?”

 

Lưng hình như đều tát cho sưng lên .

 

Cái con ch-ết tiệt sức trâu!

 

“Có thể gặp Lão Thật , thật sự là vận may lớn nhất đời !”

 

Lộ Tiểu Cẩn vẻ mặt chân thành, “Sau tu đạo bạn, tất nhiên thể lĩnh ngộ, sớm ngày đắc đạo thành tiên.”

 

Tiếp theo chính là một tràng khen ngợi.

 

Khen đến mức Ma Tôn chút lâng lâng .

 

Ngay cả cái đau lưng cũng tính toán nữa, vô cùng đáng tiền:

 

“Ta như nàng ...”

 

Đi cùng nàng tu tiên ?

 

Cũng... .

 

Chờ khi rời khỏi bí cảnh, uống Linh Hà , liền thể trở thành một bình thường.

 

—— Ở trong bí cảnh uống Linh Hà, dễ bản thể phát giác, mất nhiều hơn .

 

Đến lúc đó, liền gia nhập Thiên Vân Tông, cùng nàng tu tiên.

 

Đang tưởng tượng đủ điều khi trở thành , liền thấy Lộ Tiểu Cẩn một tràng khen ngợi, chỉ đám bông lau bên cạnh đầm lầy :

 

“Hoa lau nở thật , nếu thể một cành thì bao...”

 

Ma Tôn lập tức phấn chấn hẳn lên:

 

“Ta hái cho nàng!”

 

Sau đó, vốn dĩ đang mang thương, trực tiếp lún sâu trong đầm lầy.

 

Người suýt chút nữa là tiêu đời .

 

Ma Tôn:

 

“...”

 

Hắn đáp ứng nhanh như cái gì!

 

Chỉ là một cành hoa lau thôi mà, chơi thì thiếu miếng thịt ?

 

Hắn đáng lẽ nên đến!

 

Hái hoa lau, gần như biến thành bùn, thi triển một cái Tịnh Trần Quyết, đen mặt đưa hoa lau đến mặt Lộ Tiểu Cẩn:

 

“Này, hoa lau nàng đây.”

 

Lộ Tiểu Cẩn nhận lấy hoa lau, tùy ý vung một cái, hoa lau liền bắt đầu bay bông.

 

“Đẹp quá!

 

Lão Thật , thực sự quá quá luôn!

 

Đời từng thấy nào như !”

 

Giọng điệu nàng kinh ngạc sùng bái.

 

Ma Tôn lập tức nhếch khóe miệng, hất mặt tự phụ:

 

“Chẳng qua là một cành lô hội thôi mà, xem nàng vui mừng kìa, nàng nếu thích, thể hái cho nàng cả đống!”

 

Lộ Tiểu Cẩn nhướng mày.

 

Ồ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/van-co-doa-than-ta-tai-quai-vat-tong-mon-phat-dien-tim-duong-song/chuong-254.html.]

 

Vậy ?

 

Ta tin.

 

Nếu nàng nhầm, chỉ một cành thôi, suýt chút nữa khiến con rối nhỏ thể bò lên khỏi đầm lầy .

 

Nếu mà hái cho nàng cả đống, là mất mạng luôn ?

 

Lộ Tiểu Cẩn tâm địa thiện lương bao nha.

 

Làm thể thấy chuyện như xảy .

 

“Cả đống?

 

Thật sự thể ?”

 

Đôi mắt nàng sáng lấp lánh, “Hay là thôi , thực cho dù chỉ một cành, cũng mãn nguyện .”

 

Ma Tôn thực sự mệt hề nhẹ.

 

lời của Lộ Tiểu Cẩn, nữa phấn chấn lên, hướng về phía đầm lầy mà .

 

Ai cản cũng .

 

Các t.ử đang đào linh thảo bên cạnh:

 

“...”

 

Cái con Lộ Tiểu Cẩn , thấy thật thà, liền đem hành hạ đến ch-ết.

 

Phi!

 

Thật hổ!

 

Chương 186 Ai thể tức giận với một cô gái trong mắt đều là chứ? Nàng thể gì!

 

Thật thà ?

 

Giang Ý Nồng cho là như .

 

Con rối của Ma Tôn, thật thà đến , cũng thể thật thà đến mức độ .

 

Nàng chắc chắn, nếu đổi khác bảo Ma Tôn hái hoa lau, quá nửa ngày, th-i th-ể của đó sẽ trôi đầm lầy.

 

—— Ma Tôn áp căn nhân tính, cũng sẽ để ý đến mạng .

 

dường như để ý đến Lộ Tiểu Cẩn.

 

Ít nhất, con rối là để ý.

 

Giang Ý Nồng mím c.h.ặ.t môi, ánh mắt lạnh đến cực điểm.

 

Nàng Ma Tôn đang vùng vẫy trong đầm lầy, Lộ Tiểu Cẩn đang gặm trái gai, nghĩ nghĩ mới thấp giọng :

 

“Lộ Tiểu Cẩn, ngươi dù cũng là t.ử truyền trướng sư tôn, cùng một tu sĩ như Lý Lão Thật xưng gọi , thực sự là nực .”

 

Tay Lộ Tiểu Cẩn đang bứt sâu lông trái gai khựng .

 

—— Trên trái gai sâu lông, ngoài thấy, hễ chạm là đ-âm gai ngay.

 

nàng thấy , dùng vải bọc vứt thể ăn .

 

Chua chua ngọt ngọt, cũng khá ngon.

 

“Lý Lão Thật bằng tuổi , mà chỉ tu vi Trúc Cơ, thể thấy là thiên phú gì, tướng mạo cũng hung ác, giống .”

 

“Ánh mắt của ngươi, thực sự là tệ hại cực kỳ!”

 

Lộ Tiểu Cẩn Giang Ý Nồng đang ngừng hạ thấp Ma Tôn.

 

Nàng nhất là thực sự coi trọng Ma Tôn!

 

Một đàn ông là thấy sẽ bạo hành gia đình, hơn nữa cảm xúc còn định như , xin hãy nhất định tránh xa!

 

Lộ Tiểu Cẩn đưa trái gai bóc vỏ cho Giang Ý Nồng, một bên gặm cái khác, một bên thấp giọng phụ họa:

 

“Ngươi đúng đúng!

 

Đâu chỉ , còn mấy thấy ngoáy mũi đấy!”

 

Ngoáy mũi, liên quan đến tố chất đạo đức, nhưng sức hấp dẫn giới tính thể lập tức giảm xuống mức tối thiểu.

 

Quả nhiên, mặt Giang Ý Nồng cứng đờ.

 

“Ngoáy... mũi?”

 

Không chứ, là một con rối, cũng cứt mũi ?

 

“Đâu chỉ thế, còn thấy gãi chân, còn ngửi nữa.”

 

Giang Ý Nồng:

 

“...”

 

“Còn ngoáy tai nữa.”

 

Lộ Tiểu Cẩn thần bí ghé tai nàng, “Hắn chỉ ngoáy mũi ngoáy tai, còn ăn nữa!”

 

 

Loading...