“Bất kể là dựa nguyên nhân nào, nàng tuyệt đối thể để Lộ Tiểu Cẩn xảy chuyện!”
Còn trong mắt Thương Truật, hành động của nàng chẳng khác gì điên cả.
Cuối cùng còn cách nào khác, đành đ-ánh ngất nàng .
Nghĩ bụng đợi nàng bình tĩnh chắc là sẽ thôi.
ngờ, khi Cử Thiền tỉnh vẫn luôn tìm cách tìm kiếm Lộ Tiểu Cẩn.
Thương Truật thậm chí cảm thấy, nếu cuối cùng tìm thấy Lộ Tiểu Cẩn, Cử Thiền lẽ sẽ phát điên mất.
May mà Lộ Tiểu Cẩn .
Nói đến cũng lạ, Cử Thiền đối với sống ch-ết của những đồng môn khác dường như cũng quá để tâm.
duy chỉ đối với Lộ Tiểu Cẩn là khác biệt.
Thương Truật đ-ánh giá Lộ Tiểu Cẩn từ xuống .
Trong lúc đang suy nghĩ rốt cuộc Lộ Tiểu Cẩn điểm gì mà đáng để Cử Thiền liều mạng bảo vệ như , thì thấy Lộ Tiểu Cẩn bộ tịch vén một lọn tóc tai.
“Haizz, , một sư như đây, ai mà thích cho chứ?"
Thương Truật:
“..."
Nàng cũng thật là mặt dày.
Thế nhưng Cử Thiền gật đầu một cái thật mạnh:
“ , như sư , đời chắc chắn ai là thích cả!"
Thương Truật:
“..."
Hay lắm.
Thả mồi câu .
là câu phát nào trúng phát đó.
Đối với những nam tu sĩ như Lý Lão Thật thì thôi .
Sao đến cả nữ tu sĩ cũng dễ dàng mắc câu như chứ.
Thương Truật đỡ trán, rốt cuộc là nổi nữa, trực tiếp tìm Quân Dực.
“Cái gì?
Ngươi Lý Lão Thật là con rối của Ma Tôn?"
Sắc mặt trầm xuống, “Ta quả thực sớm cảm giác ma tu trộn , ngờ chính là ."
Nói xong, đan điền của Quân Dực, thở dài một tiếng, gì thêm.
Cực phẩm thủy linh căn, thật đáng tiếc.
Bên Thương Truật đang kinh ngạc.
Bên Lộ Tiểu Cẩn cũng đang kinh ngạc.
“Ngươi là, Cử Thiền sư tỷ cứu Lý đại ca?"
Lý đại ca, chính là Lý Dương.
Chuyện là như thế .
Sau khi Cử Thiền đ-ánh ngất tỉnh , vẫn luôn tìm cách dò hỏi tin tức của Lộ Tiểu Cẩn.
Dọc đường ít tranh thủ lúc t.ử Linh Kiếm Tông nghỉ ngơi, khắp nơi bắt linh thú cấp thấp giúp nàng tìm .
Để linh thú lời, nàng còn rải ít đan d.ư.ợ.c.
Cũng chính vì , nàng mới thể ngay lập tức phát hiện Lý Dương đang rơi bẫy của linh thú nhị phẩm, thuận tiện cứu .
Sau đó, Lý Dương giống như đột nhiên thông suốt, nảy sinh tình cảm, bám lấy Cử Thiền.
Có thứ gì đều dành cho Cử Thiền tiên.
“Cử Thiền đạo hữu, linh thảo linh khí dồi dào, tặng cô ."
“Không cần."
“Cử Thiền đạo hữu, Hà Thủ Ô nhất phẩm!
Cô ?"
“Không lấy."...
Hai , chỉ cần hoán đổi giới tính một chút, thì diễn biến cốt truyện sẽ y hệt như trong nguyên tác .
Sắc mặt Lộ Tiểu Cẩn lập tức tối sầm .
Hay lắm, sợi dây nhân duyên “g-iết vợ" của hai cũng thật là bền chắc.
Nhanh như nối với .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/van-co-doa-than-ta-tai-quai-vat-tong-mon-phat-dien-tim-duong-song/chuong-284.html.]
Người “gái ngoan sợ trai lì".
Mặc dù bây giờ Cử Thiền Lý Dương thấy thế nào cũng thuận mắt, nhưng chịu nổi việc bám riết buông.
Biết một ngày nào đó động lòng thì .
Vừa nghĩ đến cảnh tượng đó, nắm đ-ấm của Lộ Tiểu Cẩn siết c.h.ặ.t .
“ , nếu nhờ Cử Thiền sư tỷ cứu giúp, sợ là Lý sư mất mạng ..."
Đệ t.ử vẫn còn hết bàng hoàng.
Lộ Tiểu Cẩn:
“..."
Thế thì thà rằng mất mạng cho xong!
Đã bảo !
Đàn ông ven đường đừng mà tùy tiện cứu!
Cái cứu của Cử Thiền, trực tiếp cứu về “tử kiếp" trong định mệnh của chính .
là nhanh tay quá mà!
“Ta vốn dĩ định cứu ."
Cử Thiền nhàn nhạt , “Chỉ là tình cờ gặp , ranh giới giữa sự sống và c-ái ch-ết, tưởng rằng là con thì ai cũng sẽ khoanh tay ."
Nàng thực sự cứu Lý Dương!
Nàng chán ghét Lý Dương đến tận xương tủy!
Nguyên nhân đơn giản, trong mắt nàng, Lộ Tiểu Cẩn chính là ân nhân cứu mạng của Lý Dương.
Còn Lý Dương thì ?
Trương mắt Lộ Tiểu Cẩn rơi xuống vực thẳm, đến chuyện cứu , thậm chí đến một câu quan tâm Cử Thiền cũng thấy một lời.
Thật bạc bẽo, thật tuyệt tình !
Chương 208 Gặp Lộ Tiểu Cẩn, ngày xui xẻo của ngươi tới
Nếu tình cờ chạm mặt, nàng dù thế nào cũng sẽ cứu Lý Dương.
“Cô vẫn khiêm tốn như , nào là thuận tay, rõ ràng là cô tâm."
Lý Dương mỉm , “Cô cứu , sẽ ghi tạc trong lòng."
Hắn rõ Cử Thiền thích .
Ngươi hỏi tại ?
Chậc, rõ rành rành đó còn gì!
Cử Thiền thấy gặp hiểm cảnh, chẳng chẳng rằng xông lên cứu .
Đây thích thì là gì?
Lý Dương tu là vô tình đạo, bản cũng hạng lành gì.
Nếu bắt gặp gặp hiểm cảnh, nhất định sẽ cân nhắc giá trị , đó mới quyết định cứu .
—— Ví dụ như lúc Cử Thiền gặp hiểm cảnh, ngay từ đầu định cứu.
Linh thú nhị phẩm đối phó hề dễ dàng, nếu khi cứu xong đang lúc kiệt sức mà gặp một con linh thú nhị phẩm nữa thì ?
Chạy bằng cách nào?
—— Hắn sẽ đem tính mạng của tiền cược.
Cử Thiền thì ?
Nàng thấy gặp hiểm cảnh, chẳng chẳng rằng, xông lên cứu ngay.
—— Còn là con thì ai cũng sẽ khoanh tay cơ đấy.
—— Chẳng chính là sẽ ?
—— Chỉ là cái cớ thôi!
Đây thích thì là cái gì?
Mặc dù nàng luôn thích trưng bộ mặt lạnh lùng với , nhưng cũng hiểu .
Phận nữ nhi mà, da mặt mỏng.
Thân là nam t.ử, nên chủ động một chút, dỗ dành nàng một chút cũng là lẽ đương nhiên.
“Không chỉ là bây giờ ghi nhớ, cũng sẽ ghi nhớ."
Lý Dương nịnh nọt thôi, “Cả đời cũng sẽ quên ơn nghĩa của cô."
“Thật ?"
Cử Thiền sắp phát bực vì , “Nếu nhớ nhầm, Tiểu Cẩn sư cũng là ân nhân cứu mạng của ngươi."
Hắn nhớ cả đời ?