“Sao như chứ!
Tiểu tiên cô, cuộc sống của chúng thực sự quá khổ cực , cô hãy thương xót chúng một chút .”
Lộ Tiểu Cẩn há miệng, dường như định gì đó nhưng thoáng qua Sơ Tu vẫn c.ắ.n c.h.ặ.t môi dám thêm.
lúc , ngón tay Sơ Tu khẽ động, từ xa một quầng sáng trắng từ trời giáng xuống.
Quầng sáng trắng dần dần hóa thành hình , tỏa kim quang, mờ mờ ảo ảo rõ diện mạo nhưng vô cùng thần thánh.
“Thần linh!
Là thần linh đại nhân!
Thần linh đại nhân giáng thế !”
Dân làng quỳ rạp một lượt.
Lộ Tiểu Cẩn và Sơ Tu dường như cũng kinh động, lập tức chắp tay:
“Thần linh đại nhân!”
Quầng sáng:
“Các ngươi vốn là tu sĩ chính phái nhưng vì tư tâm mà che giấu, hỏng việc tu hành của khác, các ngươi ?”
Hai đầy vẻ hoảng sợ:
“Đệ t.ử !”
“Biết mà sửa thì chẳng gì bằng, giúp đỡ họ cũng coi như là tích đức cho chính .”
“Rõ.”
Dứt lời, quầng sáng liền biến mất, mà Giang Hữu Tị đang trốn tảng đ-á nơi quầng sáng phát cũng lẩn bóng tối.
Dân làng ùa tới, ân cần Lộ Tiểu Cẩn:
“Tiểu tiên cô, cô mau , vật tế rốt cuộc sai ở ?”
Họ tin Sơ Tu mà chỉ tin dễ lừa như Lộ Tiểu Cẩn.
Lộ Tiểu Cẩn c.ắ.n môi , hồi lâu mới cam tâm tình nguyện :
“Các ngươi phụng thờ là Dương Thần, Dương Thần giáng xuống phúc lành thì dùng thánh t.ử dương cương chi khí mới , chứ thánh nữ.”
Đám đàn ông lực lưỡng bên cạnh:
“?”
Thánh t.ử?
Hả?
Chúng ?
Đời cũng bao giờ nghĩ tới việc một ngày cái cách ch-ết thánh khiết (ngu ngốc) như nha.
là đảo lộn trời đất!
Không !
Chúng !
Chương 241 Thánh t.ử? Chẳng nam nhân là ? Dĩ nhiên đối xử công bằng, đều ch-ết hết
Đi?
Không .
Đám đàn ông lực lưỡng bên định lén lút bỏ trốn thì bên thôn trưởng cùng đám lão già khác lập tức qua.
“Muốn ?
Tất cả yên cho !”
Lão già thì cái uy của lão già.
—— Cùng một thôn cả, bác ruột thì cũng là ruột, một ánh mắt qua, dám chạy ?
—— Trực tiếp dùng huyết mạch để áp chế.
Đám đàn ông lực lưỡng mặt mày đưa đám.
Đám lão già thì ai nấy đều hưng phấn.
Thì thánh t.ử mà, chắc chắn cũng giống như thánh nữ thôi, yếu tố đầu tiên của việc hiến tế là tuổi tác lớn.
Đám lão già đương nhiên hoảng hốt.
Dù con ai cũng ch-ết.
Vì thôn làng mà hy sinh một chút thì ?
Thế là đám lão già ai nấy đều tỏ tràn đầy chính khí, như thể sẵn sàng hy sinh vì thôn bất cứ lúc nào, đồng thời chê bai đám con cháu cống hiến.
Vừa chê bai giữ c.h.ặ.t đám con cháu, sợ chúng chạy mất.
“Vì thôn làng, chịu khổ một chút thì ?”
Đừng thấy họ già mà khinh, họ nông cả đời nên sức lực lớn lắm đấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/van-co-doa-than-ta-tai-quai-vat-tong-mon-phat-dien-tim-duong-song/chuong-329.html.]
Đám đàn ông lực lưỡng căn bản chạy thoát , mặt mày trắng bệch, .
Mà càng chính là và chị em gái của họ.
Họ hy sinh thì , chứ bảo con trai ruột, em trai ruột của hiến tế thì tuyệt đối xong!
Khổ nỗi địa vị của họ quá thấp, đến tư cách lên tiếng cũng .
Chỉ thể bên cạnh sốt ruột .
“Tiểu tiên cô.”
Một lão già họ Lại hớn hở hỏi Lộ Tiểu Cẩn, “Cô thánh t.ử là chỉ cái gì?”
Lộ Tiểu Cẩn đầu Sơ Tu một cái, mím môi, như thể hạ quyết tâm lớn mới cuối cùng thổ lộ hết thảy:
“Cái gọi là thánh t.ử chính là nam t.ử dương cương chi khí, thiết nghĩ, tất cả nam t.ử đều dương cương chi khí.”
Đàn ông đến ch-ết vẫn là thiếu niên mà.
Trong mảng hiến tế thì cũng như thôi.
Lộ Tiểu Cẩn đối với đàn ông thật sự là yêu thích từ tận đáy lòng, cho nên bất luận là ở độ tuổi nào nàng đều đối xử công bằng.
—— Lão già trung niên gì thì cũng đều lăn ch-ết hết cho !
Lộ Tiểu Cẩn vẻ mặt thành kính:
“Các ngươi đấy, thần linh đối với các ngươi từ đến nay đều khoan dung.”
“Cho nên, khác với thánh nữ, mỗi một nam t.ử trong các ngươi đều thể trở thành thánh t.ử!”
Thánh t.ử, cái danh xưng mới thánh khiết .
Từ khoảnh khắc trở , bất luận nhếch nhác, lười biếng ác đa đoan đến , chỉ cần , liền thể trở thành thánh khiết nhất!
—— Ch-ết một cách thánh khiết nhất.
Sau khi ch-ết còn thể khiến trong thôn thỉnh thoảng nhắc tới một câu.
Đây đúng là rạng rỡ tổ tông mà!
Đàn ông chẳng là tiền đồ ?
Chẳng là danh tiếng ?
Chẳng là gia tộc lấy vinh dự ?
Bộp một cái, tất cả đều thực hiện nè!
Cái chẳng sẽ khiến họ vui mừng đến ch-ết ?
“Tất cả nam t.ử đều thể đảm nhiệm vị trí thánh t.ử?”
Đám lão già vốn dĩ đang kích động hưng phấn, bộ dạng sẵn sàng hy sinh vì thôn bất cứ lúc nào, lúc liền hoảng hốt.
Nếu thực sự ai cũng thể hiến tế, đưa đầu tiên sẽ là ai?
Đương nhiên là những lão già vô dụng như họ !
Đám con cháu còn tiền đồ để mà mong cầu.
Lão già ch-ết thì thực sự chỉ là ch-ết mà thôi.
—— Còn thể bớt một miệng ăn.
“ , mỗi các ngươi đều thể.”
Lão già sợ .
Quay định .
Đi?
Không .
Vừa mới đám con cháu chặn .
“Thất thúc, thúc đấy?”
“Chẳng lẽ thúc sợ ?”
“Không , Thất thúc còn vì thôn làng chịu khổ chút mà.”
“Nếu thực sự hiến tế, thúc chắc chắn là đầu tiên.”
“Thất thúc nhà thật thánh khiết.”...
Thất thúc mắng nhiếc trong lòng.
Thánh khiết cái con khỉ!
Muốn chạy nhưng chạy .
Chỉ thể trưng bộ mặt đưa đám tại chỗ.
Còn thê t.h.ả.m hơn đám đàn ông lực lưỡng lúc nãy.
“ thấy mà, cái chuyện tế lễ cũng chẳng quan trọng.”
Thôn trưởng cũng là một lão già, ông , “Con sống đời quan trọng nhất là đủ để luôn vui vẻ.”