Vạn Cổ Đọa Thần: Ta Tại Quái Vật Tông Môn Phát Điên Tìm Đường Sống - Chương 347

Cập nhật lúc: 2026-03-27 15:37:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đa tạ sư .”

 

Tạ cái gì.

 

Là sư cảm ơn mới đúng.

 

Trên đời , thể kẻ ch-ết hảo đến thế chứ?

 

Đến thật là đúng lúc đúng ?

 

Chúc Quý khóe miệng nhếch lên.

 

Tiểu sư , mời , nhất định cùng đại sư tỷ ch-ết .

 

Chương 254 Trẻ nhỏ âm u thèm m-áu mãi khỏi, phần lớn là do thiếu đòn, đ-ánh một trận là khỏi ngay.

 

Kẻ ch-ết .

 

Nếu đổi đây, Chúc Quý bây giờ tay .

 

Mỗi tay thịt một đứa.

 

Lý do t.ử vong thì quá dễ tìm:

 

“Tiểu sư âm thầm báo thù, chiêu hiểm của đại sư tỷ ám toán, cuối cùng đồng quy vu tận trong băng động.”

 

Vốn dĩ giữa họ thù oán, đồng quy vu tận là hợp lý.

 

Cùng lắm là dấu vết đ-ánh đấu tại hiện trường rắc rối một chút.

 

Rắc rối, nhưng khó.

 

Ít nhất đối với Chúc Quý mà thì khó.

 

vấn đề hiện tại, là lý do t.ử vong và việc sắp đặt dấu vết t.ử vong.

 

Mà là tạm thời thể thịt hai .

 

Hắn thật sự thương quá nặng .

 

phàm là Giang Ý Nùng đến muộn nửa ngày thôi, thịt hai , dễ như giẫm ch-ết một con kiến .

 

Ngặt nỗi, Giang Ý Nùng đến sớm quá.

 

lúc gặp đúng lúc suy nhược nhất.

 

Đừng thịt Giang Ý Nùng.

 

Hắn bây giờ ngay cả thịt Lộ Tiểu Cẩn cũng thành vấn đề.

 

—— Luyện thể nhất giai.

 

—— Khó khống chế như một con lợn ch-ết .

 

Sư tôn chuyện chuyện gì, đưa Lộ Tiểu Cẩn thể tu !

 

Phiền phức!

 

Tóm thịt nổi.

 

từ bỏ cơ hội như .

 

—— Ai ngày mai Giang Ý Nùng còn đến nữa ?

 

Hiện tại g-iết Lộ Tiểu Cẩn, sợ còn cơ hội như nữa.

 

“Sư tỷ, tỷ nãy , tỷ là vì phạt đến băng động ?”

 

Chúc Quý cố ý tỏ vẻ thắc mắc hỏi.

 

Nếu g-iết Lộ Tiểu Cẩn.

 

Vậy thì để Giang Ý Nùng g-iết.

 

Tin rằng thù sâu hận nặng như , Giang Ý Nùng sẽ sẵn lòng thịt Lộ Tiểu Cẩn cho mà xem.

 

—— Trên thực tế, Chúc Quý cảm thấy Giang Ý Nùng đến đưa cơm, chính là để g-iết Lộ Tiểu Cẩn.

 

—— Nếu nàng đều suýt chút nữa mất mạng , còn ân cần qua đây đưa cơm, chắc chắn là bệnh!

 

“Đều là hiểu lầm thôi.”

 

Giang Ý Nùng lập tức ấp úng giải thích, “Thật lúc đó là do bản vững, trách sư tỷ ...”

 

Nói là trách, nhưng ánh mắt lảng tránh, từng câu từng chữ đều đang khẳng định tội trạng của Lộ Tiểu Cẩn.

 

Chúc Quý cố ý tỏ vẻ kinh ngạc:

 

“Thật ?

 

Nếu đúng là như , ngày mai đợi vết thương của lành , sẽ cầu tình với sư tôn, sớm thả sư tỷ ?”

 

Hắn tưởng Giang Ý Nùng thấy lời sẽ tức giận.

 

.

 

Giang Ý Nùng ngược thở phào nhẹ nhõm:

 

“Vậy thì đa tạ sư .”

 

Khiến ánh mắt Chúc Quý lóe lên.

 

Còn khá nhẫn nhịn đấy.

 

Là kẻ thể nên chuyện lớn.

 

Điều khiến Chúc Quý ngờ tới chính là, Giang Ý Nùng là hại, đang nơi đỡ cho Lộ Tiểu Cẩn, mà với tư cách là hung thủ, Lộ Tiểu Cẩn đường đường chính chính, thẳng thắn thừa nhận tội trạng:

 

“Ta chính là cố ý đẩy nàng xuống đấy.”

 

Chúc Quý im lặng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/van-co-doa-than-ta-tai-quai-vat-tong-mon-phat-dien-tim-duong-song/chuong-347.html.]

Hắn là đại sư tỷ càng điên càng khùng hơn mà!

 

“Tại chứ?”

 

Hắn thuận thế hỏi.

 

Lộ Tiểu Cẩn hê hê một tiếng:

 

“Bởi vì nàng lớn lên xinh , ghen tị, liền đẩy nàng xuống, ngờ nàng ch-ết, tiếc thật.”

 

Chúc Quý:

 

“?”

 

Người tuy , nhưng thật thà.

 

Lộ Tiểu Cẩn tiếp tục thêm:

 

“Lão tứ, lớn lên cũng xinh , nhưng yên tâm, chắc chắn sẽ đẩy xuống vách núi , cùng lắm là hôn ch-ết thôi.”

 

Chúc Quý:

 

“...”

 

Ngậm cái miệng tỷ !

 

Hắn về phía Giang Ý Nùng.

 

Nghĩ thầm, ác ý của Lộ Tiểu Cẩn thẳng thừng như , Giang Ý Nùng ngay lập tức thịt Lộ Tiểu Cẩn, ít nhất cũng nổi giận chứ nhỉ?

 

.

 

Giang Ý Nùng vẫn là bộ dáng yểu điệu yếu ớt, dịu dàng chu đáo đó, vẫn đang đỡ cho Lộ Tiểu Cẩn:

 

“Sư tỷ chắc chắn là đùa .”

 

“Không đùa .”

 

Lộ Tiểu Cẩn liếc mắt Chúc Quý, “Đợi hôn ch-ết , sẽ đào hố chôn xuống.”

 

Chúc Quý nghiến răng nghiến lợi.

 

Giang Ý Nùng thật là mà, khuyên :

 

“Sư tỷ chắc chắn sẽ đào hố .”

 

Cùng lắm là phơi xác nơi hoang dã.

 

Sự âm u trong đáy mắt Chúc Quý suýt nữa tràn ngoài.

 

Nhìn xem, , hai cái đồ hợp để cùng ch-ết mà?

 

Ch-ết, đều ch-ết hết !

 

Chúc Quý từ trong túi trữ vật lấy một viên đan d.ư.ợ.c:

 

“Tiểu sư , thấy dường như là nội thương, đây là loại d.ư.ợ.c trị nội thương cực , mau uống .”

 

Giang Ý Nùng nhận lấy đan d.ư.ợ.c.

 

Chưa đợi nàng uống xuống, Lộ Tiểu Cẩn ngọ nguậy bò qua.

 

Miệng nàng vẫn đang nhai nhóp nhép, tay hề dừng chút nào, chớp mắt cướp mất viên đan d.ư.ợ.c.

 

Sau đó hung ác về phía Giang Ý Nùng:

 

“Đan d.ư.ợ.c của lão tứ, cũng xứng ăn ?

 

Người của là của , xác ch-ết là của , đan d.ư.ợ.c cũng là của , chỉ mới ăn.”

 

Nói đoạn, ngửi ngửi viên đan d.ư.ợ.c.

 

“Ưm, thơm quá, thơm y như lão tứ .”

 

Cả một đồ điên cuồng si.

 

Chúc Quý im lặng hồi lâu:

 

“...

 

tỷ nội thương.”

 

“Không nội thương thì ăn ?”

 

Lộ Tiểu Cẩn chớp chớp mắt, “Đệ thích , chẳng cũng dự định cưỡng bức đó ?”

 

Giang Ý Nùng:

 

“...”

 

Chúc Quý:

 

“...

 

Vậy tỷ ăn .”

 

Ai ăn cũng thôi.

 

Giang Ý Nùng ăn , phát cuồng g-iết ch-ết Lộ Tiểu Cẩn, thì cuối cùng Giang Ý Nùng sẽ ch-ết trong tay .

 

—— Hắn chính là trời giáng chính nghĩa.

 

Lộ Tiểu Cẩn ăn , phát cuồng nhưng g-iết Giang Ý Nùng, Giang Ý Nùng phản sát, thì cuối cùng Giang Ý Nùng vẫn sẽ ch-ết trong tay .

 

—— Hắn vẫn là trời giáng chính nghĩa.

 

Tóm khác gì .

 

Hắn mong đợi về phía Lộ Tiểu Cẩn, đợi nàng ăn d.ư.ợ.c.

 

ngờ, giây tiếp theo, Lộ Tiểu Cẩn liền dẫm một cước thật mạnh lên chân .

 

 

Loading...