Vạn Cổ Đọa Thần: Ta Tại Quái Vật Tông Môn Phát Điên Tìm Đường Sống - Chương 403

Cập nhật lúc: 2026-03-27 15:44:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lưu sư chiếc áo choàng , ánh mắt động.”

 

Đó thể lông cáo bình thường!

 

Trên lông linh khí.

 

Ít nhất cũng là Nhất phẩm Hồ mao đại choàng!

 

Một quả phụ như nàng, thể dùng thứ như ?

 

Lộ Tiểu Cẩn hiện giờ thể tiếp xúc , bản lĩnh tặng nàng hồ cừu, cũng chỉ Chúc Ký thôi.

 

Cho nên là Chúc Ký tặng?

 

Cái , bọn họ nếu như kết thành đạo lữ, Tư Không tôn thượng e rằng sẽ tức ch-ết mất.

 

Chúc Ký đó chính là truyền t.ử mà!

 

Cuối cùng cưới một quả phụ?

 

Lưu sư chỉ cần nghĩ đến cảnh tượng đó, liền cảm thấy mắt tối sầm.

 

Không , đợi khi Lộ Tiểu Cẩn thông qua Luyện Thể nhị giai, nhất định nhắc nhở nàng, đừng mà cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga.

 

Bên , Lưu sư nghĩ nhiều.

 

Bên , Lộ Tiểu Cẩn núi băng, cũng nghĩ nhiều.

 

“Thật là cao quá ...”

 

Nhìn từ xa thấy cao.

 

Nhìn gần, đặc biệt là cao đến mức ly phổ.

 

Nàng đưa tay sờ sờ những cái hố đục núi băng.

 

Lạnh!

 

Không chỉ lạnh, còn trơn.

 

Muốn dựa thể lực leo lên , đó thật sự là chút dám tưởng tượng.

 

Lộ Tiểu Cẩn hít sâu một , hai tay bấu c.h.ặ.t lấy điểm tựa, một chân duỗi trong hốc đ-á, khi vững, liền bắt đầu leo lên .

 

Nàng hy vọng thể nhanh nhẹn như con khỉ, xoay tròn nhảy nhót leo trèo nhanh ch.óng núi băng.

 

.

 

Cái còn bắt đầu leo bao nhiêu, tay nàng đông cứng đến tê dại .

 

Mặc dù thống khổ như lúc bơi trong nước đ-á, nhưng đôi bàn tay tê dại, ảnh hưởng tương đối lớn đến tốc độ leo núi của nàng.

 

Bản tốc độ nhanh.

 

Cái tê dại , càng chậm hơn.

 

“Nàng lẽ còn dựa thể lực mà leo lên đó chứ?”

 

“Đồ ngu!”

 

Những t.ử đó, đều là tích tụ linh khí, nhẹ nhàng giẫm lên điểm tựa mà bay lên.

 

Linh khí lúc nào dùng hết, thì lúc đó thử thách thất bại b-ắn ngược trở về.

 

Mà giống như Lộ Tiểu Cẩn như , dựa thể lực mà leo lên , từ tới nay từng xuất hiện qua.

 

“Nàng chỉ mới Luyện Khí nhị giai, linh khí đủ, chắc hẳn nàng cũng , dựa thể lực thì căn bản thể thành thử thách, mới hạ sách thôi.”

 

“Để nhé, Luyện Khí nhị giai thì nên tới thử thách, trở về tăng cường tu luyện mới là chính đạo.”

 

Nhìn bóng dáng leo trèo gian nan của Lộ Tiểu Cẩn, những t.ử vốn thiên phú luyện đan và phù tu mạnh mẽ của nàng đả kích, trong nháy mắt phấn chấn hẳn lên.

 

Lộ Tiểu Cẩn nàng, cũng cái gì cũng giỏi mà.

 

“Rắc rắc rắc ——”

 

Trên đỉnh đầu, một cái bừa sắt rơi thẳng xuống.

 

Lộ Tiểu Cẩn nhanh ch.óng leo sang bên cạnh.

 

tay đông tê , tay trượt một cái, chân cũng theo đó mà vững.

 

“Bạch tuộc", ngã xuống .

 

Bên là dây thép.

 

“Phập ——”

 

Trực tiếp đem nàng chẻ thành hai nửa.

 

M-áu tươi b-ắn tung tóe.

 

“A ——!”

 

“Ch-ết !”

 

“Kết giới ?

 

Tại cứu nàng ?”

 

“Lộ Tiểu Cẩn ——!”

 

Ngỏm.

 

Lộ Tiểu Cẩn mở mắt .

 

Nàng đang xổm tảng băng, mặc áo choàng hồ cừu, xoa đ-á đ-ánh lửa.

 

Thân thể đang từ từ ấm .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/van-co-doa-than-ta-tai-quai-vat-tong-mon-phat-dien-tim-duong-song/chuong-403.html.]

Đau ——

 

Nàng rũ mắt xuống, xoa dịu nỗi đau.

 

Lúc khi các t.ử khác thử thách, nàng thử ghi nhớ vị trí cái bừa sắt rơi xuống, nhưng .

 

Bừa sắt rơi xuống là quy luật.

 

Người ở , bừa sắt sẽ rơi xuống chỗ đó.

 

Không tránh , liền thể thông quan.

 

Lộ Tiểu Cẩn từ trong túi trữ vật lấy Noãn Khí phù, dán lên lòng bàn tay mấy tấm.

 

Sau đó hít sâu một , nhanh ch.óng leo lên .

 

Lần , tay đông đến mức tê dại như nữa, những ngón tay bấu c.h.ặ.t lấy tảng băng cũng thể dùng sức .

 

“Rắc rắc rắc ——”

 

Bừa sắt rơi xuống.

 

Lộ Tiểu Cẩn nhanh ch.óng leo sang bên cạnh né tránh.

 

Nàng tưởng thể tránh .

 

đó chỉ là nàng tưởng thôi.

 

Tốc độ di chuyển thực tế của nàng, chậm hơn nhiều so với nàng tưởng tượng.

 

Cái bừa sắt gần như là đ-âm thẳng trong đầu nàng.

 

Não hoa b-ắn tung tóe.

 

Bừa sắt tiếp tục rơi xuống, đ-âm thủng thể.

 

M-áu tươi b-ắn tung tóe.

 

Pháo hoa nhân thể trung.

 

Cho các t.ử một trận chấn động nhỏ.

 

“A ——!”

 

“Ch-ết ——!”

 

Ngỏm.

 

Chương 295 Người mù qua động

 

Lộ Tiểu Cẩn mở mắt .

 

Đau ——

 

Nàng nghiến c.h.ặ.t răng, khi tỉnh táo , một nữa bắt đầu leo núi.

 

Một thì hai .

 

Hai thì ba .

 

 

Tổng cộng sẽ một , nàng thể leo lên .

 

Một .

 

Hai .

 

Ba .

 

 

Lộ Tiểu Cẩn ch-ết tròn mười .

 

Mỗi điểm tựa núi băng, nàng hầu như đều nhớ rõ mười mươi, sức lực ngón tay, cổ tay, cánh tay và đôi chân, cũng hầu như đều phát huy đến cực hạn.

 

, leo lên , thì chính là leo lên .

 

Lần leo cao nhất, cũng chỉ leo tới độ cao hai phần ba.

 

Đây là cực hạn .

 

Sau đó dù thử thế nào, cũng thể leo lên nữa.

 

—— Né tránh bừa sắt cần leo tới leo lui núi băng.

 

—— Càng leo lên cao, càng sức lực để né tránh bừa sắt, chỉ thể ch-ết.

 

Lộ Tiểu Cẩn tảng băng.

 

Nỗi đau đớn khi liên tục t.ử vong, khiến nàng đến mức leo cũng leo nổi nữa .

 

Nằm cuộn trong áo choàng hồ cừu, ỉu xìu như một đống bùn nát.

 

“Nàng bò ở đó nửa ngày , vẫn leo lên ?”

 

“Chẳng lẽ là đông ch-ết chứ?”

 

Lộ Tiểu Cẩn duỗi duỗi chân.

 

Chưa ch-ết.

 

cũng chẳng khác c-ái ch-ết là mấy.

 

Không , cứ tiếp tục như , là thể nào leo lên đỉnh núi băng .

 

Phải tìm kiếm phương pháp khác thôi.

 

Nàng ngẩng đầu, chằm chằm núi băng, dậy, tới chân núi băng, sờ sờ núi băng, đang suy tư, cái bừa sắt đỉnh đầu liền bắt đầu rơi xuống.

 

 

Loading...