“Đợi chút!”
Bừa sắt!
Bừa sắt rơi xuống là nàng ch-ết, nhưng nó đồng thời cũng là một điểm tựa vô cùng mỹ.
Trong c-ái ch-ết tìm đường sống!
Mắt Lộ Tiểu Cẩn sáng lên, lùi hai bước, né tránh cái bừa sắt .
Từ trong túi trữ vật lấy bao đựng tên, đem đầu tên đều buộc lên dây thừng, khi đeo bao tên lên lưng, liền leo lên núi băng.
“Nàng đeo bao tên gì ?”
“Chẳng lẽ đầu óc đông vấn đề ?”
Bừa sắt bắt đầu rơi xuống.
Vào khoảnh khắc cái bừa sắt xuất hiện từ hư , Lộ Tiểu Cẩn lập tức b-ắn tên , móc trụ lấy cái bừa sắt.
Sau khi móc trụ, nàng lập tức nắm lấy dây thừng, giẫm lên điểm tựa hốc băng, bắt đầu nhanh ch.óng leo lên .
Nàng nắm lấy dây thừng, qua thì như đang dựa sức mạnh của dây thừng để leo lên , nhưng thực tế .
Bừa sắt đang rơi xuống, nàng leo lên , sợi dây thừng hầu như cấp bao nhiêu lực.
Vẫn là bản nàng đang leo.
khoảnh khắc leo tới bên cạnh bừa sắt, nàng nắm c.h.ặ.t lấy dây thừng, giẫm mạnh núi băng đạp ngược , bay lên giữa trung, giây phút cái bừa sắt rơi xuống, lợi dụng dây thừng xoay vòng, đạp lên cái bừa sắt, thuận lực nhảy vọt lên .
Đứng vững vàng áp sát vách núi băng phía .
Thành công !
Không chỉ né bừa sắt, còn tiêu hao quá nhiều thể lực.
Mười đó, ch-ết uổng công!
“Trời ơi, thế cũng ?”
“Hừ, chút kỹ mọn thôi mà, xem nàng thể chống đỡ tới lúc nào.”
“Rắc rắc rắc ——”
Bừa sắt một nữa rơi xuống.
Lộ Tiểu Cẩn một tay siết c.h.ặ.t lấy hốc băng, một tay cầm cung, miệng ngậm lấy dây cung, giương cung.
“Vút ——”
Tên b-ắn , vững vàng móc trụ lấy cái bừa sắt.
Nàng nắm lấy dây thừng, một nữa nhanh ch.óng leo lên .
Cứ tuần như năm , cuối cùng cũng leo lên núi băng.
Các t.ử đều trố mắt ngoác mồm.
“Cư nhiên thật sự để nàng leo lên ?”
“Sớm thể leo như , chắc chắn cũng thể vượt qua.”
Không, bọn họ thể.
Sơ Tu ánh mắt trầm xuống.
Lộ Tiểu Cẩn qua thì là dựa sức mạnh của bừa sắt để leo lên , thực chất bộ quá trình nàng hầu như đều dựa thể lực để leo trèo.
Chỉ là giây phút cái bừa sắt áp sát, nàng thể dùng lực hóa lực, dùng mẹo để né tránh bừa sắt, đó lợi dụng lực do bừa sắt cấp để nhảy vọt lên .
Sự kiểm soát sức mạnh của nàng, cũng như sự quen thuộc đối với vị trí của từng điểm tựa, đều là những t.ử khác thể so sánh .
Thậm chí, từ đầu đến cuối, nàng hề dùng tới một tia linh khí nào.
Nếu đổi là t.ử khác thử thách, một khi tiêu hao hết linh khí, bọn họ đáng lẽ lên , thì vẫn là lên .
những thứ , các t.ử khác .
Bọn họ vô cùng tự tin:
“Đợi nàng thử thách xong, liền thử thách thêm một nữa.”
“Ta cũng !”
Từng một, ánh mắt nóng rực thôi.
Bên , Lộ Tiểu Cẩn leo lên tới đỉnh núi băng.
Trên đỉnh núi, là một hang động khổng lồ.
Tối đen như mực.
Nhìn rõ bên trong thứ gì.
Lộ Tiểu Cẩn thả lỏng một chút, liền bước hang động.
Nhìn từ bên ngoài, trong hang động đen ngòm một mảnh, nhưng bước hang động, sẽ phát hiện trong hang động thực tế thấp thoáng ánh sáng.
Chỉ là độ hiển thị thấp.
Người mù qua động?
Cũng như .
Lộ Tiểu Cẩn theo lời khuyên của Phù Tang, nhấc chân liền chạy, dốc hết sức bình sinh mà chạy.
“Vút ——”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/van-co-doa-than-ta-tai-quai-vat-tong-mon-phat-dien-tim-duong-song/chuong-404.html.]
Lồng ng-ực xuyên thấu.
Ngỏm.
Lộ Tiểu Cẩn mở mắt .
Nàng đang ở bên ngoài hang động.
Nàng vịn lấy cửa động, xoa dịu nỗi đau.
Chạy nhanh .
Tu sĩ linh khí, thể chạy nhanh, dùng linh khí bao quanh bốn phía để dự đoán vật cản, cũng chính là ám khí, từ đó đạt tới khả năng nhanh ch.óng né tránh.
Lộ Tiểu Cẩn .
Nàng chỉ thể chậm , quan sát kỹ ám khí.
Nàng rút trường kiếm, một nữa bước trong.
Trong động ánh sáng nhàn nhạt, chỉ cần thần quán chú, là thể thấy ám khí, đó né tránh.
“Vút ——”
Lộ Tiểu Cẩn chậm, âm thanh nhỏ bé do ám khí phát , trong hang động trống trải vô cùng rõ ràng.
Mà cùng lúc đó, hai đạo bạch quang lướt qua mắt.
Là ám khí!
Lộ Tiểu Cẩn né tránh một đạo trong đó, đạo còn thì dùng kiếm đỡ.
“Ưm ——!”
Ám khí xuyên thấu l.ồ.ng ng-ực.
Ngỏm.
Lộ Tiểu Cẩn:
“?”
Chuyện gì xảy ?
Lộ Tiểu Cẩn mở mắt .
Không đúng!
Hai đạo ám khí , nàng rõ ràng đều hẳn là né mới đúng chứ!
Tại xuyên thấu l.ồ.ng ng-ực?
Càng kỳ quái hơn chính là, ám khí dường như là từ lưng xuyên thấu tới.
Ám khí ở phía lưng ?
Có ba cái ám khí ?
Không đúng.
Cứ cảm thấy còn chỗ nào đó kỳ quái.
nghĩ .
Lộ Tiểu Cẩn nghiến răng, rút kiếm một nữa bước hốc băng.
“Vút ——”
Nàng né tránh ám khí, đầu , cũng thấy ám khí nào khác.
Không ?
Giây tiếp theo, một mũi tên rơi ngay chân nàng.
“Màu đen ?”
Làm thể là màu đen chứ?
Ám khí phía , rõ ràng là màu trắng mà.
Không đúng!
Những thứ đó là ám khí màu trắng, mà là ánh sáng!
Lộ Tiểu Cẩn cuối cùng cũng nhận chỗ nào đúng .
Lúc t.ử vong vòng , nàng rõ ràng dùng kiếm để gạt ám khí , kiếm phát bất kỳ âm thanh nào.
Nàng tưởng là né .
.
Bởi vì đó là ánh sáng, cho nên dù chạm kiếm, cũng sẽ phát bất kỳ âm thanh nào.
Che mắt thôi.
Thứ thực sự nên né tránh, là ám khí màu đen thấy .
Lộ Tiểu Cẩn nắm c.h.ặ.t trường kiếm, dậy, lặp lặp tẩy não cho bản , đừng bạch quang, tập trung âm thanh.
Chỉ âm thanh, mới thể ám khí rốt cuộc ở .
“Vút ——”
Âm thanh của ám khí, dường như là hai tiếng.