“Sư ——”
“Hì hì hì ——”
“Eo thật trơn, thật lực!”
Lộ Tiểu Cẩn đuổi theo càng hăng hơn.
Túc Dạ cũng càng ch-ết hơn.
Hắn thể cảm nhận trong bóng tối đang chằm chằm, dù hôm nay cũng sống nổi , hạ quyết tâm, nghiến răng một cái, nhắm thẳng cổ mà cứa một đao.
Ch-ết một cách dứt khoát còn hơn là dày vò đến ch-ết.
M-áu b-ắn tung tóe khắp nơi.
“Á ——!”
“Sư đang cái gì !”
Lộ Tiểu Cẩn m-áu b-ắn đầy .
Người đang định đưa giải d.ư.ợ.c sững .
Xoay một cái về mái nhà.
“Chủ t.ử, giải d.ư.ợ.c chắc là dùng tới nữa .”
n Khương:
“Cũng .”
Hắn vốn dĩ cũng định để Túc Dạ rời .
Ch-ết thì ch-ết , để xác là .
Không uổng công đến đây, thảy đều uổng công nha.
Bọn họ cứ ngỡ Túc Dạ tự sát, Lộ Tiểu Cẩn chắc chắn sẽ suy sụp, sẽ lập tức ngoài tìm đại phu, bọn họ cũng thể nhân cơ hội đó mang Túc Dạ đang thoi thóp .
.
Lộ Tiểu Cẩn chẳng hề hoảng hốt, chỉ là lập tức bịt lấy cổ Túc Dạ, kinh ngạc thốt lên:
“M-áu sư thật ấm!”
“Ta thích lắm nha!”
“Thì sư thích chơi kiểu ?”
“Sư , cũng thích kiểu đó.”
Nói đoạn, nàng l-iếm l-iếm vết m-áu b-ắn bên khóe miệng.
Điên cuồng và si mê.
Túc Dạ:
“!”
Mấy mái nhà:
“!”
Cứa cổ là kỹ thuật, ai cũng kinh nghiệm như Lộ Tiểu Cẩn.
Túc Dạ chút bản lĩnh nhưng kỹ thuật đủ.
Cứa một nhát mà ch-ết ?
Mơ đấy.
Dựa thể Nguyên Anh kỳ của Túc Dạ, chỉ cần cầm m-áu là kiểu gì cũng ch-ết .
Mà oái oăm , Lộ Tiểu Cẩn cực kỳ giỏi cầm m-áu.
“Sư , nào, cho ăn một viên Chỉ Huyết Đan.”
Lộ Tiểu Cẩn một tay ấn c.h.ặ.t vết thương cổ , tay nhanh thoăn thoắt nhét hai viên Chỉ Huyết Đan miệng .
Trong lúc đó, nàng còn bộ tịch dáng.
—— Cứu mà còn uốn éo dáng cũng là một công việc gian khổ.
Gian khổ thì thôi , Túc Dạ còn ch-ết sống chịu ăn.
Thậm chí còn nhổ đan d.ư.ợ.c .
Cái Lộ Tiểu Cẩn nhịn nổi?
“Không nhổ nhé, nếu mà nhổ sẽ dùng miệng mớm cho , mớm đến khi nào nuốt đan d.ư.ợ.c xuống thì thôi.”
Lộ Tiểu Cẩn nũng nịu e thẹn, “Ái chà, thì sư mớm như ?
Sớm chứ!”
Nói đoạn, nàng chu môi định hôn Túc Dạ.
Mặt Túc Dạ trắng bệch, cực kỳ dứt khoát nuốt chửng đan d.ư.ợ.c trong miệng xuống.
Sau đó mặt , tránh né nụ hôn của Lộ Tiểu Cẩn.
“Dục cầm cố túng ?”
Khóe môi Lộ Tiểu Cẩn nhếch lên, vẻ mặt đầy dầu mỡ, “Ta thích lắm đó.”
Túc Dạ:
“...”
Hắn hận vì còn sống!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/van-co-doa-than-ta-tai-quai-vat-tong-mon-phat-dien-tim-duong-song/chuong-437.html.]
thầm cảm ơn vì vẫn còn sống.
Nếu lo rằng Lộ Tiểu Cẩn sẽ gian * thi mất.
Tuyệt vọng.
Vô cùng tuyệt vọng.
Mấy mái nhà:
“!”
Thật là điên!
Thật là biến thái!
Mặc dù bọn họ cùng hội cùng thuyền với Túc Dạ nhưng lúc mà nảy sinh vài phần thương hại cứu .
dám cứu, căn bản dám cứu.
Chỉ sợ xông là Lộ Tiểu Cẩn sẽ vồ tới, ăn tươi nuốt sống bọn họ mất.
“Á, m-áu cầm .”
Lộ Tiểu Cẩn buông tay, khi xác nhận m-áu chảy thêm nữa, tay nàng bắt đầu xé nội y của , “Được sư , nên giải độc cho thôi.”
Bàn tay đầy m-áu của Túc Dạ nắm c.h.ặ.t lấy nội y của .
Mặc cho Lộ Tiểu Cẩn xé thế nào cũng xé .
Chậc.
Chẳng là trúng thu-ốc ?
Chẳng là thể tự chủ ?
Chẳng là đè nàng là song tu ?
Giờ chẳng là kiềm chế đó ư?
Đã bảo mà, cái đầu lớn vẫn thể kiềm chế cái đầu nhỏ mà lị.
Lộ Tiểu Cẩn thấy vẻ mặt sỉ nhục tuyệt vọng của Túc Dạ thì mãn nguyện , đang định suy nghĩ xem cứu Túc Dạ ngoài báo tin thì cửa đột nhiên đẩy .
“Lộ tiểu tỷ tỷ...”
Tinh Tinh lo lắng đẩy cửa , khi thấy vết m-áu đầy đất thì sững một chút, ngay đó lập tức phòng đóng cửa .
Nàng phức tạp Lộ Tiểu Cẩn đang eo Túc Dạ chuẩn cưỡng đoạt, nhưng chẳng hỏi câu nào, chỉ xổm xuống, từ trong túi lấy một viên thu-ốc.
“Viên thu-ốc lẽ thể giải độc.”
Lộ Tiểu Cẩn viên đan d.ư.ợ.c đó một cái.
Nhất phẩm Hồi Linh Đan.
bên ngoài đan d.ư.ợ.c quết một lớp tro đen.
Trông giống như nhọ nồi.
Ngửi cũng giống luôn.
“Viên thu-ốc từ mà ?”
Tinh Tinh .
Lộ Tiểu Cẩn hỏi thêm nữa, cầm lấy đan d.ư.ợ.c nhét miệng Túc Dạ.
Vừa nhét nàng :
“Vị công t.ử khi trúng thu-ốc trông yếu ớt quá mất, chịu nổi mấy dày vò của , giờ giải d.ư.ợ.c , hì hì hì...”
Mọi chuyện đều cần cũng tự hiểu.
Túc Dạ:
“...”
Hắn viên thu-ốc giải độc .
hy vọng thể giải .
Hắn quá chạy trốn !
Có lẽ là ông trời đoái thương, viên thu-ốc đó mà thật sự hiệu quả.
Mặc dù mị d.ư.ợ.c giải nhưng cái lớp nhọ nồi c-ơ th-ể, cái loại sức mạnh quái dị hút linh khí của trong lầu tan biến trong nháy mắt.
Dưới sự bổ dưỡng của Hồi Linh Đan, linh lực trong c-ơ th-ể tăng trưởng nhanh ch.óng.
Mặc dù hồi phục nhưng dù cũng sức lực, vết thương cổ cũng đang nhanh ch.óng khép .
Túc Dạ thở phào nhẹ nhõm, dậy định chạy trốn.
Nào ngờ mới lên thì cái quần lót tụt xuống .
Ồ, là tụt, mà là Lộ Tiểu Cẩn nắm trong tay.
Chắc là do quen tay việc, Túc Dạ chẳng những thấy kinh ngạc mà trái lập tức niệm quyết mặc quần áo chỉnh tề, phá cửa lao ngoài.
Nửa điểm xuân quang cũng để lộ .
“Công t.ử, ngài chạy cái gì chứ!
Trường đằng đẵng, ngài nô tì đây...”
Lộ Tiểu Cẩn đuổi theo ngoài.
Hắn chạy, nàng truy, chạy càng nhanh hơn .