Vạn Cổ Đọa Thần: Ta Tại Quái Vật Tông Môn Phát Điên Tìm Đường Sống - Chương 441

Cập nhật lúc: 2026-03-27 15:47:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đ-ập mắt là một bức tượng Phật lớn.”

 

Lấy tượng Phật ranh giới, một kết giới khổng lồ lập .

 

Trước tượng Phật, một đàn ông ngoài năm mươi tuổi mặc hoàng bào đang tọa thiền, ma tu, Hóa Thần tầng hai.

 

Bên hông ông đeo một túi thơm thêu ký hiệu kỳ quái.

 

Tinh Tinh bước tới, cung kính hành lễ với đàn ông hoàng bào:

 

“Thần sứ.”

 

“Ừm.”

 

kết giới nên Tinh Tinh thấy tượng Phật gì.

 

Lộ Tiểu Cẩn thấy.

 

Sau tượng Phật cắm một thanh kiếm.

 

Thân kiếm tỏa ánh đỏ, chuôi kiếm một con quái vật nửa nửa mèo đang vùng vẫy.

 

Nửa nửa mèo, đều vùng vẫy về hai hướng ngược chạy trốn nhưng chẳng thể thoát khỏi thanh kiếm.

 

Là một đàn bà.

 

“Á ——”

 

“Cứu với ——”

 

Chính là bà đang , đang cầu cứu.

 

luyện hóa nên giọng bà mới thể truyền ngoài.

 

Điều khiến Lộ Tiểu Cẩn chấn kinh là bà đang mặc y phục tông môn.

 

Nàng tuy nhận đó là y phục của tông môn nào nhưng nàng đoán đàn bà là ai .

 

—— Hoài Liên, Thất trưởng lão của Ngũ Hoa Tông, Hóa Thần tầng tám.

 

Đồn rằng Hoài Liên mất tích từ hai năm , nhưng vì bài vị phận vỡ, đèn hồn tắt nên Ngũ Hoa Tông tới nay vẫn đang tìm kiếm bà khắp nơi.

 

Có điều dạo gần đây đèn hồn của bà càng lúc càng yếu, e là chẳng chống đỡ bao lâu nữa.

 

Thì là sắp luyện hóa thành công .

 

“Á ——”

 

Hoài Liên vùng vẫy, rơi lệ m-áu.

 

Dưới thanh kiếm là một trận pháp.

 

Hai bên trận pháp mỗi bên một tên ma tu cầm roi da.

 

Trong trận pháp trói hơn hai mươi t.ử thảy đều phủ phục trận pháp để xả m-áu.

 

Số m-áu đó thấm trận pháp, hội tụ thanh kiếm.

 

Đang luyện khí!

 

Nhìn phẩm cấp của thanh kiếm , nếu luyện thành ít nhất cũng là linh khí Địa giai.

 

Luyện chế linh khí Địa giai cần nguồn linh khí dồi dào, nên tu sĩ Lạc Hoa Lâu linh khí thảy đều rút cạn trong nháy mắt.

 

“Thần sứ.”

 

Tinh Tinh cúi đầu, “Ta nguyện hiến dâng trái tim để đổi lấy c-ái ch-ết của Trần Đại Quý.”

 

“Thần linh đang lắng thỉnh cầu của ngươi.”

 

Người đàn ông hoàng bào nhắm mắt , khi mở mắt nữa ông ném cho Tinh Tinh một con d.a.o và một cái hộp, “Móc trái tim đặt trong đó thỉnh cầu của ngươi sẽ đạt thành.”

 

Lộ Tiểu Cẩn sững .

 

Người đàn bà đó liều mạng cũng tự sát đào tim, đào tim thể lên trời.

 

Nàng tin là thật tưởng rằng vụ án đào tim là một cuộc chiến tín ngưỡng.

 

Vì tín ngưỡng nên cam tâm tình nguyện ch-ết.

 

nàng lầm .

 

Đây bao giờ là cuộc chiến tín ngưỡng gì cả.

 

Đây là một cuộc trao đổi đồng giá.

 

Ngươi cái gì ở đây đều thể cho ngươi, chỉ cần ngươi hiến dâng trái tim để luyện khí.

 

Cái mà Tinh Tinh g-iết chính là cha nàng .

 

Còn đàn bà ở đầu hẻm chút do dự móc trái tim thì ?

 

ch-ết là vì cái gì?

 

“Cô bé , đừng ông , đừng đào tim!

 

Bọn họ là ma tu chứ thần linh gì cả!”

 

Đám t.ử tượng Phật khuyên nhủ Tinh Tinh.

 

Tiếc Tinh Tinh thấy giọng bọn họ.

 

Tinh Tinh cảm xúc nhặt d.a.o găm lên:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/van-co-doa-than-ta-tai-quai-vat-tong-mon-phat-dien-tim-duong-song/chuong-441.html.]

“Ta ch-ết ông nhất định sẽ ch-ết ?”

 

Người đàn ông hoàng bào trả lời chắc chắn, chỉ thế :

 

“Thỉnh cầu của ngươi nhất định sẽ đạt thành.”

 

Tinh Tinh cầm d.a.o chút do dự đ-âm xuyên ng-ực .

 

Lúc đàn ông hoàng bào đột nhiên về phía Lộ Tiểu Cẩn đang :

 

“Kẻ nào!

 

Ra đây!”

 

Lộ Tiểu Cẩn bước cái lò lửa nhỏ đang đun tượng Phật.

 

Nhọ nồi quết linh đan Tinh Tinh đưa chính là cạo từ bên cạnh lò lửa đó .

 

Sau khi ăn nhọ nồi trong thời gian ngắn linh khí tu sĩ sẽ tương đồng với khí tức ở đây, rút nữa.

 

“Lộ Tiểu Cẩn?”

 

“Mau chạy !

 

Mau về báo tin!”

 

Đệ t.ử Thiên Vân Tông nhận Lộ Tiểu Cẩn, tự hào lo lắng điên cuồng bảo nàng trốn .

 

Lộ Tiểu Cẩn trốn.

 

Hừ, chỉ là Hóa Thần tầng hai.

 

Liều ch-ết một trận thì ?

 

—— Thật là trốn thoát, ngoài liều ch-ết một trận chẳng còn lựa chọn nào khác.

 

Lộ Tiểu Cẩn rút d.a.o rạch nát lòng bàn tay.

 

Luyện Thể tầng hai đối chiến Hóa Thần tầng hai.

 

Chắc chắn thua.

 

“Thân thể thuần khiết?”

 

Người đàn ông hoàng bào vui vì nàng chủ động tới nộp mạng, trói c.h.ặ.t nàng ném lên trận pháp.

 

Lộ Tiểu Cẩn ngẩng đầu con chuột lưng đàn ông hoàng bào.

 

“Ngươi thấy !”

 

Cạch.

 

Lộ Tiểu Cẩn mở mắt.

 

Nàng đang trong nhà bếp.

 

“Muốn ăn bồ câu ?

 

Ta thấy ngươi mới giống bồ câu đấy!”

 

Bà nương hậu trù đẩy Lộ Tiểu Cẩn ngoài, “Cút cút cút, đừng phiền việc!”

 

Lộ Tiểu Cẩn vịn bếp hồi lâu mới hồn.

 

Đại nương mất kiên nhẫn đưa cho nàng hai miếng vịt :

 

“Gặm xong miếng thịt thì ngoài, khách nhân còn ăn mà ngươi ăn ...”

 

“Đa tạ đại nương.”

 

Ngoài cửa là tiếng c.h.ử.i rủa của cha Tinh Tinh:

 

“Yô, còn dám vung đao với lão t.ử ?

 

Đồ tiện nữ ch-ết tiệt, giỏi lắm nhỉ!

 

Tiền!

 

Đưa hết tiền cho lão t.ử!”

 

Lộ Tiểu Cẩn hoãn một chút, cầm hai miếng vịt tới đẩy cửa .

 

Trong ngõ Tinh Tinh đ-ánh rơi đao đang cha nàng là Đại Quý túm lấy vỗ bành bành mặt.

 

“Chát chát!”

 

Tiếng nào tiếng nấy giòn giã.

 

Lộ Tiểu Cẩn chạy tới.

 

Đây chính là Đại Quý ca đáng thương của chúng mà!

 

Là kẻ chịu sự bức hại của thế gian mới bán con gái thanh lâu và điên cuồng hút m-áu đây mà!

 

Lộ Tiểu Cẩn cảm động đến đỏ cả mắt lập tức lao tới.

 

Thay Tinh Tinh đầu ?

 

Sao thể chứ!

 

Nàng thể là cái loại ngốc nghếch phân biệt nam tôn nữ ti ?

 

Nàng là xót xa cho Đại Quý ca mà!

 

“Đại ca ông thể tự vỗ nàng chứ, chẳng sẽ đau tay ông ?

 

Loading...