Vạn Cổ Đọa Thần: Ta Tại Quái Vật Tông Môn Phát Điên Tìm Đường Sống - Chương 454

Cập nhật lúc: 2026-03-27 15:48:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Giữa bọn họ đúng là thâm cừu đại hận.”

 

, vụ án m.ó.c t.i.m, mạng , những chuyện ồn ào nhỏ nhặt đó căn bản đáng để nhắc tới.

 

Có thể tạm thời hợp tác.

 

Tiêu Quân Châu chạm tấm ngọc, giọng chút khô khốc:

 

“Tấm gỗ đưa cho , ngươi thì ?”

 

“Ta cần.”

 

Vốn dĩ nàng thể tu luyện, mà trong mắt khác, nàng linh khí mới là bình thường.

 

nàng là Luyện Khí nhị giai, cũng sẽ tưởng nàng dùng cách nào đó để che giấu linh khí thôi.

 

Rất dễ dàng lừa gạt qua chuyện.

 

“Được , tấm gỗ ngươi cứ đeo .”

 

Lộ Tiểu Cẩn lấy từ túi trữ vật một chiếc túi trữ vật mới, đưa phần lớn những thứ thể đưa cho Tiêu Quân Châu.

 

Thậm chí còn đưa một thanh linh kiếm tam phẩm.

 

Là do Tư Không Công Lân ban cho nàng, nhưng nàng từng dùng qua.

 

—— Quá nặng !

 

Sau khi sắp xếp xong, nàng đưa túi trữ vật cho Tiêu Quân Châu.

 

“Túi trữ vật ngươi hãy giữ cho kỹ, đừng để Quân Tam thiếu phát hiện, nếu cướp mất nữa thì phiền phức lắm.”

 

Nếu những thứ cướp mất, nàng sẽ còn vật tư để chia cho .

 

Tiêu Quân Châu chiếc túi trữ vật đầy ắp trong tay, ngẩn :

 

“Đều đưa cho hết ?”

 

.”

 

Tiêu Quân Châu ngẩn một lúc.

 

Trong ký ức, Lộ Tiểu Cẩn từng đối xử với như .

 

Đột nhiên, trong thoáng chốc, một hình ảnh lướt qua tâm trí .

 

Là Lộ Tiểu Cẩn.

 

Nàng nghiêm túc , giọng lộ vẻ mong đợi:

 

“Cho nên sư , tới dạy , ?”

 

Tiêu Quân Châu sửng sốt.

 

Đó là ký ức gì ?

 

Hắn khi nào từng cận với nàng như ?

 

“Được , đây…”

 

Lộ Tiểu Cẩn dậy, cổ tay nắm lấy.

 

“Sư tỷ, sẽ ở .”

 

Tiêu Quân Châu khựng một chút, tự nhiên buông tay , tiếp:

 

“Đệ sẽ cùng tỷ điều tra.”

 

Chương 332 Quân Thất thiếu, thiếu gia ôn nhu yêu

 

Lộ Tiểu Cẩn liếc xéo Tiêu Quân Châu một cái.

 

Đưa đồ thì gọi sư tỷ.

 

Không đưa thì gọi Lộ Tiểu Cẩn.

 

Thôi .

 

Quen .

 

Đối với lựa chọn của Tiêu Quân Châu, nàng cảm thấy quá bất ngờ.

 

Đệ t.ử trong tu tiên giới, dám bộ, nhưng ít nhất đại đa đều tinh thần chính nghĩa cao.

 

—— Vì thiên địa lập tâm, vì sinh dân lập mệnh.

 

“Được.”

 

Lộ Tiểu Cẩn lén lút trèo qua cửa sổ lẻn ngoài.

 

Tiêu Quân Châu cúi đầu bàn tay trống rỗng của , thần sắc vài phần thẫn thờ.

 

Những điều mơ màng thấy , là thật ?

 

Nếu là thật, tại quên mất?

 

Chờ một chút!

 

Vong Tình thảo!

 

Lẽ nào từng vô tình ăn Vong Tình thảo?

 

Không đúng.

 

Không thể nào.

 

Vong Tình thảo chỉ khiến quên yêu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/van-co-doa-than-ta-tai-quai-vat-tong-mon-phat-dien-tim-duong-song/chuong-454.html.]

Hắn sẽ yêu sư tỷ của ?

 

Tuyệt đối thể nào!

 

Có lẽ là dạo gần đây Quân Tam thiếu cho ghê tởm nhẹ, cho nên mới sinh ảo giác.

 

Tuy nhiên, đại sư tỷ dường như lương thiện hơn nhiều so với trong ký ức của .

 

Một như , thật sự sẽ tàn hại đồng môn ?

 

Trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ.

 

Lúc bấy giờ, Lộ Tiểu Cẩn đang lén lút chạy về phía viện của Ngũ tiểu thư.

 

Tiêu Quân Châu đêm nay bệnh, nhưng Phù Tang thì !

 

Phải xem nàng thấy tiếng tim đ-ập .

 

Phù Tang là nha cận trong viện của Ngũ tiểu thư.

 

Nha cận cần ở tạp viện, tìm nàng thì nhất định đến viện của Ngũ tiểu thư.

 

Lộ Tiểu Cẩn đang vội vã chạy tới đó thì từ cái cây xa đột nhiên một bước .

 

Tốc độ của nàng nhanh bao.

 

Căn bản kịp thắng .

 

“Rầm——!”

 

Trực tiếp đ-âm sầm .

 

“Rắc——”

 

Thật giòn giã.

 

Đó là tiếng xương cẳng chân của Lộ Tiểu Cẩn đ-âm gãy.

 

Nếu chỉ là va chạm thể thì khó phát âm thanh giòn giã như .

 

Chẳng may , đối phương là một kẻ tàn phế, đang xe lăn.

 

Lộ Tiểu Cẩn đ-âm thẳng xe lăn.

 

Thật là gãy một cách yên tâm.

 

Lộ Tiểu Cẩn đau đến mức mặt trắng bệch, nàng ôm c.h.ặ.t lấy chân.

 

Cũng may, còn chịu đựng .

 

Bên tai truyền đến một giọng ôn hòa:

 

“Cô nương, cô khỏe ?”

 

Cùng lúc đó, một đôi tay trắng như ngọc vươn tới mặt.

 

“Ta đỡ cô dậy nhé.”

 

Lộ Tiểu Cẩn khẽ ngẩng đầu, liền thấy đôi bàn tay đó.

 

Bạch ngọc?

 

Giả dối.

 

Đó là một đôi tay mọc đầy lông sói, mập mờ còn thể thấy móng sói.

 

Nửa đêm thế , sói biến hình ngoài ăn thịt ?

 

Màn đêm, tòa dinh thự quá đỗi yên tĩnh sẽ khuếch đại nỗi sợ hãi của con .

 

Lộ Tiểu Cẩn lộ cảm xúc gì.

 

Lại ngẩng đầu lên, liền đối diện với một khuôn mặt sói.

 

Mặt , nhưng miệng sói mắt sói, và phủ đầy lông sói.

 

Tuy khóe miệng ngậm một nụ nhàn nhạt, cố gắng khiến trông ôn nhu một chút, nhưng đôi mắt sói đó vô cùng hung ác, càng ôn nhu thì càng vẻ xảo trá.

 

Dường như một ngụm nuốt chửng Lộ Tiểu Cẩn.

 

Mà đằng , là một con sói trắng khổng lồ.

 

Nhìn mức độ dung hợp, ít nhất là Hóa Thần kỳ.

 

“Không , tự dậy .”

 

Lộ Tiểu Cẩn xua xua tay, tự từ đất bò dậy, chân đau thấu tim gan, nhưng nàng hề tỏ yếu thế sói, trông cứng cỏi vô cùng.

 

—— Cứng cỏi theo đúng nghĩa đen.

 

—— Cứng cỏi đến mức đ-âm nát.

 

Đau!

 

Quá đau !

 

Không kêu đau, mà là thể kêu.

 

Đại đêm hôm, đột nhiên xuất hiện một con quái vật sói Hóa Thần kỳ, chuyện kỳ quái, nhỡ nàng tỏ yếu thế, thể lập tức nuốt chửng nàng ngay.

 

“Chiếc xe lăn của ngài, trông khá đấy nhỉ.”

 

Chiếc xe lăn đ-âm một kẻ luyện thể nhị giai như nàng, nhưng đừng là tan tành, thậm chí còn chẳng thấy đổ nghiêng.

 

Là linh khí.

 

Ít nhất là Hoàng giai.

 

 

Loading...