Vạn Cổ Đọa Thần: Ta Tại Quái Vật Tông Môn Phát Điên Tìm Đường Sống - Chương 458

Cập nhật lúc: 2026-03-27 15:48:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hắn quả nhiên đang chờ nàng.”

 

Hơn nữa, còn thỏa mãn với việc chờ nàng, mà trực tiếp đưa nàng đến mặt.

 

Hắn rốt cuộc gì?

 

“Nô tỳ hiểu thiếu gia đang gì.”

 

Quân Thất thiếu cũng chẳng vạch trần nàng, chỉ phất phất tay, cho các tiểu sai trong phòng lui hết.

 

Trong phòng chỉ còn hai bọn họ.

 

Quân Thất thiếu chỉ chiếc ghế bên cạnh.

 

“Ngồi xuống , lúc nãy thấy cô khập khiễng, là chân đau lắm ?”

 

Hắn từ trong ngăn kéo lấy một bình nước thu-ốc, “Bình thu-ốc cô vẫn nên nhận lấy .”

 

“Thu-ốc quý giá.”

 

Lộ Tiểu Cẩn từ chối, “Nô tỳ dám nhận.”

 

Đồ của Quân Thất thiếu đưa, nàng dám lấy.

 

—— Ai mà bên trong hạ độc !

 

Hơn nữa, nàng là một luyện đan sư nhất phẩm, cũng thiếu một hai bình thu-ốc .

 

“Đêm qua khi gặp cô, cô nhát gan như .”

 

Quân Thất thiếu ngước mắt, lông mày mang ý , nhưng áp lực cực lớn, “Hay là , tinh quái tiểu thư tin tưởng ?”

 

.

 

Lộ Tiểu Cẩn:

 

“Không tin thiếu gia ngài, là nô tỳ thu-ốc gia truyền chuyên trị trật khớp bong gân, qua hai ngày là khỏi thôi.”

 

, còn một bộ pháp gia truyền, thể trị chân thọt.”

 

Nàng cũng giả vờ nữa, vắt chéo chân, mở miệng như một lão thần côn, “Lúc , một thọt thọt ba mươi năm, khi cha dùng một bộ pháp xong, ngài đoán xem thế nào?

 

Ông kh-ỏi h-ẳn luôn!”

 

“Còn Nhị Đản nhà hàng xóm, ngã từ vách núi xuống, gãy chân, cha dùng một bộ pháp, ngài đoán xem thế nào?

 

Nó cũng khỏi luôn!”

 

Lộ Tiểu Cẩn bắt đầu bịa chuyện điên cuồng.

 

Cuối cùng ánh mắt dừng chân Quân Thất thiếu:

 

“Ta chân truyền của cha , thiếu gia, nếu ngài tin tưởng , là để trị chân cho ngài xem ?

 

thì dù trị khỏi, ngài cũng chẳng tổn thất gì đúng ?”

 

Quân Thất thiếu cách nào từ chối lời .

 

Mặc dù chân là chân , nhưng khổ nỗi tất cả đều chân là chân hỏng.

 

Một khi từ chối, sợ là sẽ gây những sự nghi kỵ đáng .

 

Hơn nữa, cái gọi là pháp , chắc hẳn cũng chỉ là mấy thuật châm cứu gì đó thôi, chẳng gì to tát cả.

 

Cho nên hòa nhã gật gật đầu:

 

“Được, cô cứ thử .”

 

Vẻ mặt ôn hòa.

 

Ít nhất, khi Lộ Tiểu Cẩn điên cuồng đ-á hai cái chân đó của , vẻ mặt vẫn ôn hòa.

 

Chương 335 Không trị nữa? Nô tỳ cho phép ngài lời nản lòng như !

 

Sau khi Quân Thất thiếu gật đầu tán thành bộ pháp gia truyền của nàng, nàng lao tới liền đ-á một trận tơi bời.

 

Đ-á đ-á .

 

Bay lên đ-á.

 

Xoay đ-á.

 

Vừa đ-á hỏi:

 

“Thiếu gia, ngài cảm giác gì ?”

 

Quân Thất thiếu cảm giác.

 

Hắn đau.

 

Luyện thể nhị giai thì thể đ-á gãy xương chân của Hóa Thần kỳ , nhưng khổ nỗi Hóa Thần kỳ vẫn là xác bằng xương bằng thịt.

 

Chỗ nào đau vẫn cứ đau.

 

thể ?

 

Không thể.

 

Không những thể, mà còn giả vờ như nước lặng gợn sóng, cùng với cảm giác nản lòng nuôi dưỡng từ việc thọt chân nhiều năm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/van-co-doa-than-ta-tai-quai-vat-tong-mon-phat-dien-tim-duong-song/chuong-458.html.]

Hắn mỉm :

 

“Không cảm giác.”

 

Chỉ là trong nụ đó, ít nhiều cũng xen lẫn vài phần nghiến răng nghiến lợi.

 

Trong đôi mắt sói mập mờ thoáng hiện sát khí.

 

“Thật ?

 

Không thể nào, xem vẫn là học nghệ tinh, nhưng , thể dùng thêm cho ngài mấy bộ công pháp nữa.”

 

Lộ Tiểu Cẩn bắt đầu dùng đủ kiểu đ-á.

 

Dùng hết sức bình sinh mà đ-á.

 

Mặt nàng đều đ-á đến đỏ bừng cả .

 

“Thiếu gia, cảm giác ?

 

Đau ?”

 

Quân Thất thiếu đau đến mức mắt đỏ hoe.

 

“Không đau.”

 

Lộ Tiểu Cẩn hiểu .

 

Đây là đang khiêu khích nàng mà!

 

Nàng nghiến c.h.ặ.t răng, tiếp tục điên cuồng đ-á.

 

“Thiếu gia, ngài yên tâm, cái chân của ngài, bảo đảm sẽ trị khỏi cho ngài, sẽ một ngày, sẽ khiến ngài lên !”

 

Quân Thất thiếu:

 

“Vậy cảm ơn cô nhé?”

 

Xem kìa, còn cảm ơn chúng cơ đấy!

 

“Thiếu gia, ngài khách khí đúng ?”

 

Lộ Tiểu Cẩn bay lên là một cú đ-á, khiến chiếc xe lăn cũng lùi một thốn, “Nô tỳ phận là nha cận của thiếu gia, dù vì thiếu gia mà ch-ết cũng chẳng sợ, huống chi chỉ là dùng tuyệt học gia truyền cho thiếu gia chứ?”

 

“Ngài cứ cho kỹ , nô tỳ tuyệt đối giấu riêng cái gì !”

 

Quân Thất thiếu:

 

“…”

 

Hay là cô cứ giấu riêng một chút ?

 

Thấy Lộ Tiểu Cẩn nghẹn đỏ cả mặt, dồn hết sức lực định bay lên đ-á thêm một cú nữa, Quân Thất thiếu da đầu tê dại, lập tức bấm nút cơ quan xe lăn, dịch chuyển tức thời phía chừng một mét.

 

Lộ Tiểu Cẩn đ-á .

 

Vốn dĩ chân nàng vẫn còn đau, cú đ-á hụt khiến nàng trực tiếp xoạc chân chữ nhất, đau đến mức cả tê dại.

 

Trong phòng hai .

 

Một đau chân, chân cũng đau.

 

“Tiểu Lộ, cô khỏe ?”

 

Quân Thất thiếu duy trì thiết lập thiếu gia ôn nhu, điều khiển xe lăn từ từ tiến gần, vươn tay về phía nàng, “Cái chân của là bệnh cũ , cô trị khỏi cũng sẽ trách cô , hà tất khó bản ?”

 

Vốn dĩ chẳng khó .

 

Chẳng là do tránh ?

 

Lộ Tiểu Cẩn quệt một nắm mồ hôi, chân tay phối hợp nhịp nhàng, bò từ đất dậy như xác sống, đau đến mức nhe răng trợn mắt.

 

khi bò dậy , nàng trưng bộ dạng mây trôi nước chảy:

 

“Vì thiếu gia, chẳng gì là khó cả!

 

Nào, thiếu gia, chúng tiếp tục trị!”

 

Quân Thất thiếu ngẩng đầu lên, liền đối diện với đôi mắt tràn đầy ý chí chiến đấu và lửa giận đó.

 

Đây là đ-á ch-ết mà!

 

Thấy nàng định bay lên đ-á thêm một cú nữa, Quân Thất thiếu quả quyết dịch chuyển tức thời thêm một mét, trong lòng c.h.ử.i thầm ngớt, mày mắt thì vẫn ôn nhu như cũ:

 

“Không cần , cô như sẽ đau lòng lắm, bỏ , còn ôm hy vọng gì nữa .”

 

Không ôm hy vọng?

 

“Nô tỳ cho phép ngài lời nản lòng như !”

 

Nàng vẫn thực sự đ-á gãy hai cái chân của , thể bỏ là bỏ ?

 

Hắn mà cứ thế ngoài vạch trần thì ?

 

—— Hóa Thần kỳ thì dễ phục hồi, nhưng thọt một ngày cũng là thọt.

 

Làm nha thì nghĩ cho chủ t.ử.

 

Gặp nha như nàng, Quân Thất thiếu cứ việc thầm vui mừng !

 

 

Loading...