“Vậy thì cho dù ngược sát Lộ Tiểu Cẩn trong thủy lao, chắc cũng sẽ ai phát hiện nhỉ?”
Nghĩ đến đây, Thúc Sở hưng phấn .
Cả Vô Tâm Phong, ngoại trừ Quân Dục, hầu như tất cả đều tránh xa nguyên chủ.
Thúc Sở thì .
Hắn lúc nào cũng ngược sát nguyên chủ.
——Một yếu đuối như , quả thực là chuyên môn đưa đến cho ngược sát.
Toàn Dạ đại khái nhận thấy tâm tư đúng, cho nên mỗi khi bản tránh xa nguyên chủ, đều sẽ mang Thúc Sở cùng.
Lúc mới khiến Thúc Sở cơ hội tay.
bây giờ thì .
Bây giờ Lộ Tiểu Cẩn khóa ở đây, chạy trời khỏi nắng.
Quả thực là thời cơ tay nhất.
Nghĩ tới đây, Thúc Sở mỉm vài phần biến thái.
Nào , Lộ Tiểu Cẩn còn biến thái hơn .
“ đúng đúng, là là , lão ngũ, mau lên đây…”
Lộ Tiểu Cẩn , định lôi kéo Thúc Sở.
Thúc Sở còn kịp phản ứng, kéo lên bờ.
Hắn nhíu mày.
Sức lực của Lộ Tiểu Cẩn trở nên lớn như ?
Nghe nàng tu thể .
vấn đề lớn, một tu luyện, cho dù là tu thể , cũng thể tùy ý ngược sát.
“Lão ngũ, ở đây ?”
Ánh mắt Lộ Tiểu Cẩn sáng rực.
Là nha!
Là sống bằng xương bằng thịt nha!
Da mà lột , cảm giác chắc hẳn sẽ khác biệt nhỉ?
Mà thịt sống, chắc chắn sẽ ngon hơn thịt rắn sống nhiều nhỉ?
Không đúng đúng, nướng chín.
Con bước thời kỳ văn minh, thể cứ mãi ăn tươi nuốt sống .
Lộ Tiểu Cẩn là văn minh, ăn đồ nóng, đồ chín.
Đôi mắt nàng sáng rực.
Thúc Sở cũng đôi mắt sáng rực.
Cả hai đều đang nghĩ cách ngược sát đối phương.
Ngươi đoán xem.
Hai bên cùng tiến tới nha!
Chương 421 Thịt của , vẻ thật ngon
Đại khái là vì bốn bề vắng lặng, ánh mắt của Thúc Sở thị huyết cuồng vọng, quá đỗi trực bạch.
Giống như trực tiếp gặm thịt Lộ Tiểu Cẩn.
Muốn giả vờ thấy cũng .
cái ánh mắt lộ liễu đó Lộ Tiểu Cẩn quá thích !
Bởi vì nàng cũng gặm thịt .
Gặm sống!
Tuy nhiên, nàng là văn minh, nàng ăn đồ chín.
Ánh mắt của nàng thực cũng trực bạch và lộ liễu, nhưng Thúc Sở chú ý.
Thử hỏi, ai để ý ánh mắt của một con mồi chứ?
Cho nên phát hiện , ánh mắt thị huyết của hai , gần như giống hệt .
Chỉ là đáy mắt Lộ Tiểu Cẩn còn thêm vài phần điên cuồng.
“Đệ thương ở Khúc Giang, chuyên môn về để dưỡng thương.”
Thúc Sở một cách đầy ẩn ý.
Trong mắt , liều thu-ốc dưỡng thương nhất, chính là giày vò khác.
Lộ Tiểu Cẩn quả thực là liều thu-ốc dưỡng thương dâng tận cửa.
Vừa , tiến gần Lộ Tiểu Cẩn thêm một chút.
“Khúc Giang?”
Vụ án oán Khúc Giang?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/van-co-doa-than-ta-tai-quai-vat-tong-mon-phat-dien-tim-duong-song/chuong-576.html.]
, một năm Thúc Sở Khúc Giang.
Lúc , vẫn ấp nở con thủy hầu t.ử .
“Vết thương nặng ?”
Theo sự tiến gần của Thúc Sở, Lộ Tiểu Cẩn dường như ngửi thấy mùi m-áu tanh, nàng nén nội tâm kích động, nuốt một ngụm nước bọt, “Là ai chứ!
Dám lão ngũ của chúng thương!”
Là ai , như thế, chuyên môn đưa thương binh đến mặt nàng.
Thúc Sở đang tiến gần nàng, nàng cũng đang ngừng bò về phía , nóng lòng tiến gần Thúc Sở:
“Bị thương ở ?
Có bôi thu-ốc ?”
Thúc Sở tới mặt nàng, xổm xuống, xuống nàng từ cao, giống như đồ tể trong đêm mưa, đang một con lợn chờ thịt.
“Chưa từng bôi thu-ốc, , tỷ bôi thu-ốc cho ?”
Lộ Tiểu Cẩn hưng phấn .
Làm ơn hãy dùng cái ánh mắt r-ác r-ưởi nhiều hơn một chút!
Quá móc đôi mắt đẽ đó !
Một miếng c.ắ.n xuống, chắc chắn sẽ nổ tung!
Lộ Tiểu Cẩn nuốt hai ngụm nước bọt, điên cuồng gật đầu:
“Được chứ!
Được chứ!
Mau mau mau, mau cởi y phục , sư tỷ bôi thu-ốc cho !”
Vết thương trông như thế nào?
Có m-áu me nhầy nhụa ?
Loại mà một miếng c.ắ.n xuống là ngập mồm m-áu thịt ?
Nàng nhịn nuốt một ngụm nước bọt.
“Không ngoại thương, là nội thương.”
Thúc Sở cúi đầu, ghé tai nàng thì thầm ác quỷ, “Phải ăn thịt mới khôi phục , sư tỷ, tỷ thể cắt một miếng thịt cho ăn ?”
Thúc Sở thực ăn thịt .
Hắn chỉ là hù dọa Lộ Tiểu Cẩn mà thôi.
Hắn thích thấy dáng vẻ con sợ hãi, giãy giụa tuyệt vọng khi ch-ết.
Nào ngờ, Lộ Tiểu Cẩn sợ hãi, cũng tuyệt vọng.
Nàng hưng phấn .
Mới dậy gặp tộc ăn thịt !
Ngươi đoán xem, gần đây nàng cũng ăn thịt nha!
Con , đều là tương hỗ lẫn .
Đồng tộc tương thực, cái đó quá là nên !
Lộ Tiểu Cẩn còn vì quá hưng phấn mà chảy cả nước dãi.
Thúc Sở thấy nàng mãi lời nào, tưởng là dọa sợ , trong lòng đắc ý, thế là một nữa thì thầm ác quỷ:
“Sư tỷ nếu như nỡ tự tay với , cũng thể giúp một tay, thấy thế nào?”
Vừa , khóe miệng nở nụ thị huyết.
Hắn chuẩn tay .
“Ái chà, cái đó thể phiền chứ!”
Lộ Tiểu Cẩn xua tay, rút con d.a.o bên hông , “Đệ đợi đấy, sư tỷ tự cắt cho , ăn mấy miếng?”
Thúc Sở ngắt quãng thi triển pháp thuật, nụ cứng đờ mặt.
Hả?
Mấy miếng?
Nàng thật sự cắt?
Thúc Sở kinh ngạc ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt điên cuồng của Lộ Tiểu Cẩn, đầu tiên nảy sinh sự hoài nghi về bản .
Theo lý mà , lời của hẳn là dọa mới đúng.
——Thông thường mà , thực sự là thể dọa .
tại phản ứng của Lộ Tiểu Cẩn, là sợ hãi, mà là… hưng phấn?
Cắt thịt của chính , hẳn là nên hưng phấn ?
Thúc Sở rơi trầm mặc.
Hắn hiểu.
Dù đây cũng chỉ giày vò linh thú, đây là đầu tiên giày vò con , kinh nghiệm đủ, gặp tình huống đột xuất thế , nhất thời .