“Hôm nay, ngươi ch-ết, thì là vong!”
Hắn dùng đầu húc Lộ Tiểu Cẩn.
sức lực quá nhỏ, ngược Lộ Tiểu Cẩn túm lấy đầu bắt đầu đ-ập tường.
“Rầm——”
“Rầm——”
“Rầm——”
Trên mặt Lộ Tiểu Cẩn biểu cảm dư thừa, chỉ điên cuồng.
Nàng cứ hì hì hì mà .
Nụ đó, kéo nỗi sợ hãi của Thúc Sở lên tới đỉnh điểm.
“Lão ngũ, đầu ngươi cứng thật!
Thật hợp để đ-ập tường!”
“Ngươi xem, thể dùng đầu của ngươi, đ-ập hòn đ-á thủng một lỗ ?”
“Nước chảy đ-á mòn, đầu ngươi cứng thế , nhất định cũng thể , sư , đầu đ-ập đ-á xuyên, ngươi thể lưu danh thiên cổ đấy!”
Nước chảy thể đ-á mòn , Thúc Sở .
nếu dùng đầu đ-ập đến mức đ-á mòn, thì nhất định sẽ ch-ết.
Đầu Thúc Sở đau điếng, trong miệng ngừng lặp :
“Sư tỷ, ăn thịt của , thịt của ngon lắm...”
Thực ngay khi mực nước hạ xuống, bắt đầu câu .
Lộ Tiểu Cẩn thấy.
Hoặc là , nàng thấy , nhưng đầu óc còn chuyển động nổi nữa.
Cho nên Thúc Sở chỉ thể lặp lặp hết đến khác.
Ngay lúc Thúc Sở cảm thấy sắp đ-ập ch-ết đến nơi, Lộ Tiểu Cẩn rốt cuộc cũng thấy lời .
“, thịt của ngươi, thịt của ngươi ngon.”
, ngay cả khi thấy thịt trong túi trữ vật , Lộ Tiểu Cẩn cũng hề tỉnh táo .
Mãi cho đến khi nàng xẻ một miếng thịt tươi Thúc Sở, nếm một ngụm, mới rốt cuộc trong cơn buồn nôn mãnh liệt mà khôi phục bình thường.
“A——!”
Lộ Tiểu Cẩn đau đầu nứt .
Nàng lúc , đ-ập đầu Thúc Sở nữa, nàng đ-ập đầu chính .
Đ-ập vỡ .
Đ-ập vỡ , tất cả sẽ thôi.
“Sư tỷ, uống cháo, thể nấu cháo cho ?”
Lộ Tiểu Cẩn chậm chạp, nhưng vẫn nhóm lửa.
Vào khoảnh khắc ánh lửa bùng lên, ánh mắt nàng mới rốt cuộc khôi phục vẻ thanh minh.
“Lão ngũ, chứ?”
Lộ Tiểu Cẩn vô cùng quan tâm, đưa tay ấn thẳng đầu Thúc Sở xuống nước.
“A——!”
Thúc Sở đau đớn gào thét.
Nước đau, nhưng hiệu quả ch-ữa tr-ị cũng rõ ràng thấy .
Lộ Tiểu Cẩn dùng khăn lau sạch m-áu loãng đầu , ánh mắt điên cuồng nhưng cũng đầy mệt mỏi, chân thành :
“Lão ngũ, sống cho , vạn đừng ch-ết.”
Hắn sống, nàng mới thể sống.
Thúc Sở mỉm .
Hắn sống, là vì ?
Cái đệt ¥@#%¥#……
Ngày thứ mười lăm.
Khi Tư Không Công Lân chạy tới thủy lao, Lộ Tiểu Cẩn đang điên cuồng lóc thịt Thúc Sở.
Từng miếng từng miếng một.
Dưới đất là m-áu.
“Tiểu Cẩn——”
Hắn gọi một tiếng.
Người đầu , là một Lộ Tiểu Cẩn ánh mắt đầy điên cuồng, còn nhân tính.
Khóe miệng nàng dường như còn dính vết m-áu.
Nàng điên .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/van-co-doa-than-ta-tai-quai-vat-tong-mon-phat-dien-tim-duong-song/chuong-592.html.]
“Sư tôn!
Cứu con!”
Thúc Sở kinh hỉ gọi lớn.
Cuối cùng cũng đợi !
Lộ Tiểu Cẩn lừa !
Tư Không Công Lân một cái cũng thèm , chỉ trở tay đ-ánh ngất Lộ Tiểu Cẩn, bế ngang nàng lên.
“Sư tôn!”
Thúc Sở trói như một cái bánh tét, nhào tới cầu cứu.
nhào tới chân Tư Không Công Lân, Tư Không Công Lân bất động thanh sắc dời .
—— Toàn dính đầy m-áu bẩn, định nhào ai hả!
—— Ta bệnh sạch sẽ, đừng thế, cảm ơn.
Thúc Sở:
“?”
Hả?
Lộ Tiểu Cẩn cũng bẩn thỉu nhếch nhác, bế là bế luôn thế?
Sư tôn, lẽ nào con là đồ nhi yêu quý của nữa ?
Chương 433 Tiền ở tình ở đó, tình yêu của sư tôn, ở chỗ !
Khoảnh khắc đó, trời đất của Thúc Sở đổ sụp!
Phải rằng, trong những ngày Lộ Tiểu Cẩn hành hạ điên cuồng , Tư Không Công Lân chính là tia sáng duy nhất mà trông chờ!
Là ánh sáng đấy!
Bây giờ, tia sáng tới .
tia sáng chê bẩn.
Chê, , bẩn!
“Sư tôn!”
Thúc Sở sắp rơi lệ nam nhi.
Tư Không Công Lân cúi đầu, thấy bộ dạng đau đớn mệt mỏi đầy m-áu của Thúc Sở, nhớ tới ánh mắt điên cuồng của Lộ Tiểu Cẩn, khỏi thở dài một tiếng.
Hắn thủy lao khó vượt qua, nhưng ngờ, khó vượt qua đến mức .
Hắn nên đến sớm một chút.
Tư Không Công Lân phất tay một cái, cởi bỏ dây thừng Thúc Sở.
“Ngươi thể tới bầu bạn với sư tỷ ngươi, vi sư vui lòng.”
Thúc Sở:
“?”
Hả?
Vui lòng?
Sư tôn, vết thương con khi chuyện ?
Tư Không Công Lân cũng hạng sư phụ bên trọng bên khinh.
Hắn là một sư phụ .
Cho nên đợi Thúc Sở kịp phản ứng, lấy nhiều đan d.ư.ợ.c cao giai và linh bảo.
“Tốt nhất là dưỡng thương cho khỏe, phía Khúc Giang , tạm thời ngươi cần nữa.”
Nếu trọng thương, Thúc Sở cũng sẽ trở về.
Xem , phía Khúc Giang đại khái cũng nhận Lộ Tiểu Cẩn thôn phệ thần tích thứ ba, bắt đầu chút thể khống chế .
Tư Không Công Lân rủ mắt Lộ Tiểu Cẩn bẩn thỉu, đáy mắt xẹt qua một tia bất đắc dĩ.
Hắn cũng , cưỡng ép ngăn cản nàng như , rốt cuộc là đúng sai.
Thúc Sở vốn dĩ còn cảm thấy ấm ức vô cùng.
thấy nhiều đan d.ư.ợ.c và linh bảo như , lập tức hết ấm ức luôn.
Tiền ở tình ở đó!
Tình yêu của sư tôn, ở chỗ !
“Đa tạ sư tôn!”
Hắn nuốt xuống một viên Tam phẩm Hồi Linh Đan, bắt đầu tọa thiền.
Rất nhanh, linh khí khôi phục.
Hắn lập kết giới, nhảy xuống nước, chuẩn từ từ điều dưỡng c-ơ th-ể.
Nếu là , khi dưỡng thương, đều sẽ nghĩ xem hành hạ thế nào, thuận tay sát hại vài sinh linh.
bây giờ, những thứ rắn rết sâu bọ đang nhảy nhót tưng bừng nước, trong lòng một chút ý nghĩ sát hại cũng .