“Ch-ết !”
Ch-ết hết !
Nào ngờ, Lộ Tiểu Cẩn mới múc xong bát canh thuận tay đưa bát canh độc đó tay nàng:
“Mau uống mau uống , bát canh thịt dê tươi ngon lắm đấy!”
Ngôn Linh cứng đờ .
Hả?
Cho nàng ?
Nụ mặt nàng cứng ít, vội vàng đẩy cái bát , lắc đầu lia lịa.
Bát canh uống nha!
“Ái chà, còn khách sáo với bọn gì chứ?”
Ngôn Linh:
“Chúng thực sự cũng chẳng quan hệ thể khách sáo nha.”
Lời từ chối đưa đấy nhé.
Từ chối ?
Căn bản là từ chối nổi.
Hai cái tên tự nhiên như ở nhà khuyên bảo đẩy bát canh tay nàng.
Bát canh căn bản là đẩy .
Bất lực, Ngôn Linh đành uống một hớp.
Sau đó, mắt nàng sáng lên.
Ngọt quá!
Canh thịt dê cũng quá ngon chứ!
“Ngon đúng ?”
Ánh mắt Ngôn Linh trong trẻo thêm vài phần, gật đầu một cái.
“Hi hi hi, tỷ uống thêm chút nữa , thịt dê cũng ngon lắm, tỷ ăn thêm .”
Thịt dê bên trong thực sự ngon!
Ngôn Linh nuốt thu-ốc giải nhai nhóp nhép.
Uống liền tù tì ba bát.
Thu-ốc độc miệng , Ngôn Linh đương nhiên là cam tâm.
Thế là, nàng nắm c.h.ặ.t thu-ốc độc, ác độc rắc lia lịa lên mấy xiên thịt dê nướng.
Chỉ rắc lên ba xiên.
Ngươi hỏi nàng tại rắc hết ?
Ồ, thơm quá mất.
Mấy xiên thịt dê còn nàng để dành cho ăn.
Chương 467 Thiên sát, hai con mụ độc ác !
Tất nhiên, Ngôn Linh cũng là thèm hai miếng đó .
Chẳng qua chỉ là mấy xiên thịt dê nướng chảy mỡ, thơm mềm mà thôi, ai mà thèm cho chứ?
Được , nàng thèm.
Thế là Ngôn Linh thèm đến mức nuốt nước miếng ừng ực, ác độc âm thầm hạ độc.
Ánh mắt lúc thì trong trẻo, lúc độc ác.
Nàng tự cho là vô cùng kín đáo.
—— Thực tế cũng vô cùng kín đáo thật, ít nhất là Lộ Tiểu Cẩn và Phù Tang nhận .
Tuế Cẩm lặng lẽ liếc cái thứ bột trắng một cái, gì.
Cái thủ pháp hạ độc thực sự khó b-ình lu-ận.
Ngôn Linh rắc thu-ốc xong, định cầm lấy ba xiên thịt dê nướng chia cho mỗi một xiên, nào ngờ tay nàng còn kịp vươn thấy Lộ Tiểu Cẩn thuận tay vơ lấy một nắm thịt dê nướng, tình cờ vơ đúng cả ba xiên đó luôn.
Sau đó tất cả đều nhét tay nàng.
“Mấy xiên thơm thật đấy!
Sư tỷ, tỷ mau nếm thử !”
Ngôn Linh mấy xiên thịt dê nướng ép nhét lòng , cứng đờ một lát.
Cái ăn .
Thực sự ăn .
Nàng lắc đầu lia lịa, nhét mấy xiên thịt dê nướng .
“Ái chà sư tỷ, tỷ đừng khách sáo với bọn nữa, là ngoài cả mà, cái gì chứ.”
Ngôn Linh đần luôn, nàng nhất quyết chịu ăn nhưng chịu nổi hai cái tên vương khuyên ăn ở đây.
Không từ chối .
Căn bản là từ chối nổi.
Ngôn Linh cuối cùng còn cách nào khác, đành nếm thử một miếng cho lệ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/van-co-doa-than-ta-tai-quai-vat-tong-mon-phat-dien-tim-duong-song/chuong-639.html.]
Chẳng là thu-ốc độc thôi ?
Ăn một miếng cũng ch-ết .
Chỉ ăn một miếng thôi!
Sau đó vứt hết luôn!
khoảnh khắc thịt dê miệng, ánh mắt nàng trở nên trong trẻo.
“Ngon đúng ?”
Ngôn Linh mắt sáng rực rỡ gật đầu lia lịa.
Cái cũng ngon quá mất thôi!
Mấy chục năm qua của nàng rốt cuộc là sống những ngày khổ cực gì chứ!
Nàng ăn hết miếng đến miếng khác, căn bản là nỡ vứt .
Thu-ốc độc thì chứ?
Thịt dê nướng là vô tội mà!
Ngôn Linh nuốt thu-ốc giải ăn sạch sành sanh mấy xiên thịt dê nướng.
Sau đó nàng âm thầm hạ vô loại thu-ốc độc khác.
Kết quả là nhờ sự nhiệt tình của Lộ Tiểu Cẩn và Phù Tang, từng chút một thu-ốc độc đó đều bụng nàng hết.
“Sư tỷ, cái ngon lắm !”
“Cái cũng ngon , tỷ mau nếm thử !”
“Oa oa oa, cái gà bọc xôi vị chút giống cái tiệm ở Bình An trấn, ngon quá mất!”
…
Cuối cùng Ngôn Linh ăn đến căng tròn cả bụng.
Ăn uống thỏa thuê nhưng vẫn độc ác như cũ.
Hôm nay coi như nàng sơ hở.
Chờ đó!
Xem ngày mai nàng hành hạ bọn họ ch-ết đây!
Cái gì mà g-iết Chúc Kế, g-iết cái tên t.ử vô danh đều Ngôn Linh quẳng đầu hết.
Bây giờ nàng chỉ báo thù thu-ốc độc thôi!
Ngày hôm , nàng bắt đầu đào hố chôn hung khí, thấy Lộ Tiểu Cẩn tới liền lập tức trốn gốc cây, âm thầm thò chân .
Lộ Tiểu Cẩn vốn dĩ sẽ vấp một cái, ngã xuống cái hố lá cây che lấp.
ai mà ngờ Lộ Tiểu Cẩn là một con mụ điên cơ chứ!
Ai dạy nàng đang bộ bình thường tự dưng nhảy một cái thế hả?
Vừa vặn nhảy đúng bắp chân của Ngôn Linh luôn.
“Rắc——”
Ngài đoán xem chuyện gì xảy nào?
Chân gãy !
“Ưm——!”
Ngôn Linh rên khẽ một tiếng, vội vàng ôm lấy chân, đau đến mức lăn lộn qua .
chỗ thể lăn lộn nha.
—— Phía cái hố nàng đào mà.
Lăn một cái là lăn tọt xuống hố luôn.
Mà trong hố mấy cái mũi d.a.o nhỏ nàng đặc biệt cắm nữa chứ.
Lăn xuống một cái là đ-âm thêm mấy cái lỗ luôn.
“Ưm——!”
Ngôn Linh đau đến mức co giật liên hồi.
Lộ Tiểu Cẩn dọa cho giật , xuống hố một cái, cái đang trong hố dở sống dở ch-ết Ngôn Linh thì còn là ai nữa chứ?
“Từ sư tỷ?”
“Trời đất ơi, là kẻ nào đào hố ở đây chứ!
là mất hết nhân tính mà!”
Ngôn Linh im lặng.
“Sư tỷ tỷ đừng sợ, bọn sẽ cứu tỷ ngay đây!”
Lộ Tiểu Cẩn vội vàng nhét miếng bánh thịt cuối cùng miệng, hất tay một cái về phía :
“Tuế Cẩm, Phù Tang, sư tỷ rơi xuống hố !”
Phù Tang thấy thế thì còn là chuyện nhỏ nữa?
Vội vàng thuận tay vơ lấy cái gậy bên cạnh đưa xuống hố:
“Sư tỷ mau nắm lấy , kéo tỷ lên!”
Ngôn Linh nắm lấy cái gậy.
Phù Tang hổn hển bắt đầu kéo lên.