“Sói xám ư ử ư ử, cuối cùng vẫn uất ức mà ăn.”
Cái miếng đó hạ xuống, thơm quá!
Rất nhanh con sói xám hộc tốc gặm sạch xương.
Lộ Tiểu Cẩn băm, nó ăn.
Ăn đến mức miệng đầy dầu mỡ, bụng tròn vo, mắt sói đều trở nên trong trẻo hẳn.
“Ăn no ?"
“Ư——"
Tiếng kêu đều trở nên nũng nịu luôn .
“Còn c.ắ.n ?"
Sói xám hừ hừ, nhe răng trợn mắt định c.ắ.n tiếp.
Lộ Tiểu Cẩn trở tay tát cho một cái:
“Còn c.ắ.n ?
Một bữa no và bữa nào cũng no mà cũng phân biệt hả?"
Sói xám ấm ức.
Nó c.ắ.n nhưng nó khống chế bản mà.
“Ư——"
Thấy sói xám vẻ mặt đầy ấm ức, Lộ Tiểu Cẩn cũng tay nữa mà tròng cái vòng cổ ch.ó đầu sói, dắt nó về:
“Thôi bỏ , từ từ dạy ngươi, Tiểu Xám, ngươi ngoan một chút, nếu gặp đại ca ch.ó của ngươi, ngươi sẽ thế nào là nắm đ-ấm thép của đại ca ch.ó đấy."
Sói xám nhe răng trợn mắt nhưng lăng xăng chạy theo .
Ngôn Linh sững sờ.
Lộ Tiểu Cẩn g-iết sói, thậm chí nàng còn định thuần phục con sói nuôi dưỡng ?
Thử hỏi một ngay cả một con sói bình thường tấn công mà cũng g-iết thì thực sự g-iết ch-ết Linh Lang ?
Khi Linh Lang ch-ết rốt cuộc xảy chuyện gì?
Tay Ngôn Linh siết theo bóng lưng Lộ Tiểu Cẩn rời , khẽ thốt một chữ:
“Phá——"
Quy tắc chi lực tan biến, Lộ Tiểu Cẩn cảm nhận .
Nàng nhưng chẳng thấy gì cả, nhưng khi cúi xuống sói xám thì thấy nó mặt mày nịnh nọt, lăng xăng chạy quanh, gì còn vẻ hung ác nhe răng trợn mắt như ?
Cho nên con sói cũng Ngôn Linh khống chế ?
Ngôn Linh khống chế một con sói gì chứ?
Chẳng lẽ Ngôn Linh tưởng nàng ngay cả một con sói cũng đối phó ?
Cũng quá coi thường !
Lộ Tiểu Cẩn nổi giận!
Thế là liền xơi luôn ba miếng bánh quế.
Hì hì hì, thơm thật sự.
Ngôn Linh bắt đầu rải mê d.ư.ợ.c khắp nơi để ngóng.
Tuy rằng ngày đó việc vây quét Ma Tôn đám t.ử tư cách tham gia nhưng họ ít nhiều cũng chút ít.
“Hả?
Ma Tôn ngoài tìm thu-ốc, chúng vây công ?
Nói gì thế!
Rõ ràng là Ma Tôn đ-ánh lén Thiên Vân Tông, nếu Chúc sư phản ứng nhanh nhẹn mở hộ sơn đại trận thì sẽ bao nhiêu t.ử ch-ết tay ."
“Linh Lang gì cơ?
Chưa từng qua."
“Nghe ngày đó Chúc sư còn trọng thương, Ma Tôn đúng là thứ gì !"...
Đám t.ử nhiều lắm nhưng Ngôn Linh mê man ít t.ử nên cũng coi như chắp vá sự thật của sự việc.
Lúc đầu Ngôn Linh tin.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/van-co-doa-than-ta-tai-quai-vat-tong-mon-phat-dien-tim-duong-song/chuong-670.html.]
về ả tin .
Ký ức của một thể l-àm gi-ả nhưng thể nào ký ức của tất cả đều l-àm gi-ả .
Ngôn Linh ngốc, ả phân biệt ai đang dối.
——Ma Tôn lừa ả.
“Vậy Linh Lang rốt cuộc ch-ết như thế nào?"
“Ngươi con linh thú của Ma Tôn ?"
Một t.ử mê man , “Ai mà chứ, chắc là Ma Tôn đẩy chịu ch-ết ở đó , hạng như Ma Tôn thì ngươi còn trông mong lương tâm gì ?"
Lòng Ngôn Linh chìm xuống tận đáy.
Ả giải mê d.ư.ợ.c cho tất cả t.ử, chút loạng choạng bước .
Ma Tôn , ả vẫn luôn điều đó.
Bao nhiêu năm qua Ma Tôn nhồi sọ tẩy não sớm khiến ả mất khả năng phán đoán sự thật.
Cộng thêm việc ả ở Ma tộc, những gì là những lời xa về giới tu tiên.
Cho nên nhiều khi dù Ma Tôn những lời cực kỳ hoang đường ả cũng sẽ tin.
bây giờ ả rời khỏi Ma tộc, những gì ả thấy, ả là một thế giới khác.
Nếu ngay từ đầu ả gặp đám Lộ Tiểu Cẩn mà chỉ lạnh lùng quan sát tất cả những chuyện , lẽ ả vẫn sẽ chút do dự mà lựa chọn g-iết .
ả gặp .
Ba Lộ Tiểu Cẩn gần như kéo tuột ả cõi hồng trần, ép buộc ả cảm nhận một thế giới chân thực.
Bởi vì ả cảm nhận cho nên khoảnh khắc lời dối của Ma Tôn vạch trần, sự bảo vệ dành cho Ma Tôn trong đầu ả cư nhiên vượt qua sự hoài nghi dành cho .
Tìm d.ư.ợ.c liệu là giả.
Nguyên nhân c-ái ch-ết của Linh Lang là giả.
Vậy thì bao nhiêu năm qua những gì ả , thấy rốt cuộc bao nhiêu là thật, bao nhiêu là giả?
Thậm chí c-ái ch-ết của tộc nhân ả chẳng lẽ cũng đều là giả ?
Ngôn Linh bắt đầu hoài nghi ký ức của chính .
Hay cách khác nàng thực sự tộc nhân ?
“A——"
Đầu ả đau như b.úa bổ, cảm thấy thứ thế gian đều trở nên chân thực nữa.
“Ơ?
Từ sư tỷ?"
Ngôn Linh ngước lên thấy ba Lộ Tiểu Cẩn dắt theo sói xám đang chạy về phía .
Vừa chạy đến mặt trực tiếp kéo ả luôn:
“Đi , Lễ tỷ tỷ sẽ món ngon cho chúng ăn đấy, muộn là còn ."
“ , xem, đây là con sói xám Lộ Tiểu Cẩn hôm nay mới thu phục , trời đất ơi Lộ Tiểu Cẩn đúng là thiên tài, ngay cả sói cũng thể thu phục , cái con Tiểu Xám răng sắc lắm, tí nữa cho tỷ xem thế nào gọi là một miếng nát xương lớn!"
Quay đầu liền thấy Lộ Tiểu Cẩn ưỡn ng-ực ngẩng đầu, con sói xám bên chân cũng ưỡn ng-ực ngẩng đầu.
Một một sói đều cực kỳ tự phụ.
Tinh thần vốn đang hụt hẫng của Ngôn Linh dần dần trở thực tại, lòng cũng an tâm hơn nhiều.
“A a a a!
Lộ Tiểu Cẩn, chạy chậm chút coi!
Ăn ít một miếng thì ch-ết hả!"
Nhìn hai đang ồn ào phía , Ngôn Linh đột nhiên mỉm .
Ả vẫn sự thật là gì nhưng từ giây phút ả dũng khí để đối mặt với sự thật.
May mắn vẫn gây lầm lớn.
Mọi chuyện vẫn còn kịp.
Tuế Cẩm liếc Ngôn Linh một cái, tại sát ý và sự cảnh giác Ngôn Linh trong nháy mắt đều tan biến hết.
Muội hiểu nhưng vẫn cứ đề phòng như cũ.