Vạn Cổ Đọa Thần: Ta Tại Quái Vật Tông Môn Phát Điên Tìm Đường Sống - Chương 735

Cập nhật lúc: 2026-03-27 17:06:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Túc Dạ nhắm mắt .

 

Như cũng .

 

Thành chủ cũng yên tâm về , thậm chí khi kích hoạt Túc Sát Trận vẫn cử một thị vệ Kim Đan kỳ tới canh giữ, nếu Lộ Tiểu Cẩn thật sự cứu , những cứu mà còn khả năng mất mạng tại đây.

 

Nàng chạy thoát mới là nhất.

 

Túc Dạ hẳn là thất vọng, chỉ cảm thấy đời như một trò đùa.

 

Bóng đen bắt đầu từng chút từng chút một chiếm lĩnh c-ơ th-ể .

 

Nào ngờ đúng lúc , tên thị vệ Kim Đan kỳ đột nhiên rên rỉ t.h.ả.m thiết một tiếng:

 

“Á——!”

 

“Ai!”

 

Túc Dạ mở mắt , trong lúc mơ màng, thấy đan điền của tên thị vệ Kim Đan kỳ trúng một mũi tên.

 

Đó rõ ràng là một mũi tên bình thường, nhưng đ-âm xuyên qua đan điền của một cách cứng nhắc, do bên dính m-áu của C-ơ th-ể Thuần khiết nên ngấm trong linh căn, tên thị vệ gần như ngay lập tức mất khả năng phản kháng.

 

Sau đó, phía đầu xuất hiện một cây gậy, giáng mạnh xuống một phát.

 

Thị vệ ngất xỉu tại chỗ.

 

Cùng lúc ngã xuống, cầm gậy phía hiện rõ mồn một mắt Túc Dạ.

 

“Tiểu Cẩn?”

 

Là Lộ Tiểu Cẩn.

 

Nàng cất gậy , ngược sáng, từng bước từng bước về phía .

 

Bóng đen gì chứ, Túc Sát Trận gì chứ, nàng dường như chẳng hề bận tâm.

 

Nàng tới mặt , lời nào, động tác dứt khoát nhanh nhẹn xốc lên lưng.

 

“Tiểu Cẩn?

 

Muội đang ?”

 

“Cứu .”

 

Khoảnh khắc đó, trái tim Túc Dạ run rẩy kịch liệt.

 

Người Lộ Tiểu Cẩn cứu thể nào là bóng đen .

 

—— Đối với bóng đen, nàng giờ từng khách khí.

 

Người nàng cứu chỉ thể là .

 

nàng tin sự tồn tại của .

 

Nàng thậm chí vẫn đang đợi tỉnh .

 

Đây là đầu tiên kiên định như , bất chấp tất cả, tiến về phía với mong thể sống tiếp.

 

Hắn cũng sống.

 

Chương 540 Đ-á Dịch Dung vốn dĩ là của Lộ Tiểu Cẩn, gương mặt của nàng

 

Bóng đen bây giờ cực kỳ hận Lộ Tiểu Cẩn!

 

nếu vì Lộ Tiểu Cẩn, Túc Dạ lẽ ch-ết , cũng thể chiếm lĩnh c-ơ th-ể một cách thành công.

 

ngặt nỗi vì sự tin tưởng của Lộ Tiểu Cẩn nên ý thức tự ngã của Túc Dạ lúc cực mạnh, tình cảm của dành cho Lộ Tiểu Cẩn ảnh hưởng nghiêm trọng đến bóng đen.

 

bóng đen hận Lộ Tiểu Cẩn nhưng thể g-iết nàng, ngược càng thêm thích nàng hơn.

 

Hắn lưng Lộ Tiểu Cẩn, m-áu chảy đầm đìa khắp nhưng giọng điệu vẫn đùa cợt lười nhác như cũ:

 

“Tại ?

 

Sao nào, là nỡ bỏ sư ?

 

Ngay cả khi sư g-iết ch-ết tất cả , vẫn cứu sư , vì cảm thấy sư quan trọng hơn tất cả ở đây ?”

 

Lộ Tiểu Cẩn một mặt cõng , một mặt quan sát xung quanh, chỉ sợ thị vệ phát hiện.

 

Một khi phát hiện là nổi nữa.

 

Nào ngờ khỏi Túc Sát Trận, bóng đen lải nhải ngừng.

 

Lộ Tiểu Cẩn thật sự trở tay tặng cho một cái tát.

 

đang cõng nên tiện tay, vì thế nàng mắng nhiếc:

 

“Câm mồm, còn nhảm nữa thiến ngươi!”

 

Bóng đen nghiến răng nghiến lợi.

 

Lại mắng !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/van-co-doa-than-ta-tai-quai-vat-tong-mon-phat-dien-tim-duong-song/chuong-735.html.]

 

Bóng đen thực nhiều lời xa nhảm, tay từ phía Lộ Tiểu Cẩn để c.h.ặ.t đứt niềm hy vọng của Túc Dạ.

 

.

 

Hắn căn bản dám mở miệng.

 

—— Cái Lộ Tiểu Cẩn , đ-ánh là đ-ánh thật, đó đ-ánh tơi tả mấy trận , bây giờ ngoan ngoãn lắm.

 

“Cái đó, Lộ Tiểu Cẩn .”

 

Lộ Tiểu Cẩn đang tháo chạy giữ mạng:

 

“Câm mồm!”

 

Lộ Tiểu Cẩn lúc nãy đưa A Tứ rời bằng cửa , thăm dò đường , thị vệ ít, nên bây giờ nàng cõng Túc Dạ vẫn theo con đường để rời .

 

Mặc dù lúc nãy rời gặp nguy hiểm nào nhưng lúc nàng vẫn cảnh giác.

 

Cũng may chuyện gì xảy .

 

Thấy cửa ở ngay mắt, đột nhiên nàng dường như giẫm trận pháp gì đó, chân bất chợt truyền tới một lực hút mạnh mẽ.

 

Lực hút đó nhắm nàng, mà nhắm Túc Dạ.

 

“Chuyện gì thế ?”

 

Bóng đen lặng lẽ lên tiếng:

 

“Hôm nay là buổi lễ tuyển chọn Thành chủ, tất cả hậu duệ của dòng m-áu đều sẽ nhận sự dẫn dắt để thử thách.”

 

Vốn dĩ bóng đen nhốt trong Túc Sát Trận thì sẽ dẫn dắt.

 

Lộ Tiểu Cẩn cõng ngoài.

 

Cõng ngoài thì thôi , còn đúng con đường trận pháp , thế là giẫm trúng .

 

“Sao nãy ngươi !”

 

Bóng đen vẻ đáng thương:

 

“Ngươi bảo câm mồm.”

 

Lộ Tiểu Cẩn mắng nhiếc thôi.

 

Nàng định bôi chút m-áu lên Túc Dạ để thoát khỏi thử thách nhưng nàng phản ứng quá chậm, kịp bôi m-áu thì cả hai cùng lực hút cuốn trong thử thách.

 

Sau đó Lộ Tiểu Cẩn mất ý thức.

 

“Ưm——”

 

Lộ Tiểu Cẩn mở mắt , đ-ập mắt là khuôn mặt da rắn của Túc Dạ.

 

Trên còn m-áu loãng nữa, hồi phục đại khái .

 

“Tỉnh ?”

 

Hắn như , lớp da rắn đang ngọ nguậy, một cái là Túc Dạ.

 

, Lộ Tiểu Cẩn vẫn cảm thấy bóng đen là bóng đen, Túc Dạ là Túc Dạ.

 

Tóm , chừng nào nàng xác nhận thì nàng sẽ luôn khẳng định như .

 

“Chát!”

 

Lộ Tiểu Cẩn trở tay tặng cho một bạt tai.

 

Bóng đen ôm mặt, kinh ngạc tức giận:

 

“Ngươi đ-ánh gì!”

 

“Nhìn ngươi thuận mắt.”

 

Bóng đen giận quá hóa... giận.

 

Có Túc Dạ ở đây, g-iết Lộ Tiểu Cẩn, đ-ánh cũng nỡ, thật sự nếu quậy lên thì đ-ánh chỉ thể là .

 

Thôi, nhịn!

 

Lộ Tiểu Cẩn quan sát xung quanh, vị trí của hai là ở giữa hai ngọn núi, gọi là núi nhưng cây cối, trọc lốc, giữa núi là dòng nước chảy róc rách, giữa dòng nước một cây cầu.

 

Là một cây cầu dài dài, thấy điểm dừng.

 

“Đây chính là thử thách ?”

 

“Ừ.”

 

“Làm để ngoài?”

 

Bóng đen tựa tảng đ-á, vẻ mặt thờ ơ:

 

“Không cần vội, đợi vượt qua thử thách, chúng tự nhiên sẽ ngoài thôi.”

 

 

Loading...