Tiểu Nh絮 bóng lưng Trương Thấm chạy trối ch-ết, như đang suy tư gì đó, đầu vẫn là bộ dạng dịu dàng :
“Vừa các ngươi đều dọa ?
Thực sư tỷ con cũng , chỉ là tính tình nóng nảy thôi."
“Thế mà còn ?"
Phù Tang hai tay chống nạnh, vẻ nếu Tiểu Nh絮 còn cho Trương Thấm, nàng sẽ tát luôn cả nàng .
Tiểu Nh絮 dở dở :
“Được , đều mệt , mau đến nhà tắm , nếu lát nữa sẽ còn nước nóng ."
Không còn nước nóng?
Đám Lộ Tiểu Cẩn lập tức trợn tròn mắt.
Trước đó Tiểu Nh絮 thể sẽ hết thức ăn, thì đúng là hết thật.
Bây giờ còn nước nóng.
Cái !
Tay nàng mới vẩy nước tiểu xong, nếu nước nóng để rửa, nàng sẽ phát điên mất!
Thế là, lời Tiểu Nh絮 dứt, nhóm Lộ Tiểu Cẩn lập tức ôm quần áo sạch lao thẳng đến nhà tắm.
“Mau thôi!"
“Chờ với!"
Phù Tang chậm, ôm quần áo hớt hải đuổi theo.
Đợi đến nhà tắm, mấy mới yên tâm.
Nước nóng nhiều.
Và qua thì trong thời gian ngắn sẽ dừng.
Mấy tắm rửa bên ngoài , đó mới bước bể tắm, sung sướng ngâm .
“Phù——"
“Thoải mái quá——"
Lộ Tiểu Cẩn ngâm một lúc đó mở mắt , bắt đầu quan sát đan điền của các cô gái xung quanh.
Sương mù dày, nàng quan sát hồi lâu mới thể rõ đan điền của một cô gái.
Tuy nhiên, chẳng thấy gì cả.
Hiện tại trong nhà tắm đa đều là t.ử mới, ngay cả kỳ Luyện Khí cũng đạt tới, trông mong đan điền của bọn họ gì khác biệt đúng là si tâm vọng tưởng.
Thôi bỏ , ngày tháng còn dài.
Lộ Tiểu Cẩn chằm chằm nữa, trái dựa thành bể tắm, thoải mái ngâm .
Phải là cái giới tu tiên sướng thật nha.
Nhìn cái nước nóng xem, nhiều gớm.
Mặc dù nước nóng từ mà , nhưng ước chừng chắc là năng lực đặc biệt của quái vật .
là một năng lực mỹ.
Chỉ cần quái vật g-iết Lộ Tiểu Cẩn, nàng đều tự nuôi cho một con quái vật.
Tất nhiên, ngày mai Lộ Tiểu Cẩn sẽ nước nóng từ mà .
Đến lúc đó, nàng chỉ tát nát cái miệng thôi.
Lúc đó, bên nhà tắm nam cũng náo nhiệt.
Phải là hôm nay t.ử ngoại môn hề ít, nhưng duy độc chỉ bên cạnh Giang Hữu Tị là vây quanh nhiều nhất.
Giang Hữu Tị ngâm trong bể tắm, thoải mái đến mức mặt đỏ bừng bừng.
“Phù——"
“Thật thoải mái——"
Lý Tu liếc mấy nam tu bên cạnh rõ ràng là mục đích thuần túy, quá để ý, giả vờ vô tình hỏi:
“Giang , đó đến Thiên Vân Tông là để tìm vị hôn thê của ?"
Mấy t.ử còn đều vểnh tai lên .
Vì từ lúc bắt đầu ngoại môn, Lý Tu luôn chăm sóc Giang Hữu Tị nên Giang Hữu Tị khá tin tưởng :
“Ừm."
“Thật ?
Vậy hôn ước định đoạt như thế nào?
Tại nàng đến Thiên Vân Tông?"
Đệ t.ử bên cạnh hỏi.
Vốn tưởng rằng lập tức thể lấy tin tức về vị nhị t.ử truyền .
Ai ngờ Giang Hữu Tị chỉ ngơ ngác lắc đầu:
“Ta và nàng mười mấy năm gặp ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/van-co-doa-than-ta-tai-quai-vat-tong-mon-phat-dien-tim-duong-song/chuong-74.html.]
Mười mấy năm?
Hắn bây giờ qua cũng chỉ mới mười mấy hai mươi tuổi thôi chứ mấy?
“Chẳng lẽ các ngươi là định hôn ước từ thuở còn quấn tã?"
Giang Hữu Tị đỏ mặt:
“Cái đó thì , tuy giữa chúng mệnh lệnh của cha lời của mối, nhưng từ nhỏ cùng nàng tâm đầu ý hợp, nàng sẽ gả cho thì thể nuốt lời."
Lý Tu và những khác:
“..."
Không chứ em, não ngươi vấn đề gì ?
Mười mấy năm gặp, nghĩa là các ngươi chỉ gặp lúc còn nhỏ xíu.
Lời hứa của một đứa trẻ con mà cũng tính là lời hứa ?
Mẹ kiếp, là lúc chơi đồ hàng tùy miệng gả cho đấy chứ?
Rồi Giang Hữu Tị tin thật suốt mười mấy năm?
Cái kiếp là tên biến thái cuồng si ?
Lý Tu nhíu mày:
“Nàng tên là gì?"
Giang Hữu Tị hì hì :
“A Cẩn, nàng tên là A Cẩn."
Lý Tu:
“Họ gì?"
“Không ."
Mọi :
“..."
Cho nên cái thằng nhóc ch-ết tiệt là tơ tưởng đến một cô gái ngay cả họ là gì cũng suốt mười mấy năm?
Không đúng.
Có lẽ ngay cả hai chữ A Cẩn cũng là bịa .
Lý Tu:
“Vậy ngươi nàng là t.ử truyền của Chưởng môn?"
Giang Hữu Tị:
“Nàng lúc nhỏ lớn lên nhất định sẽ tu tiên, khi nàng mất tích thám thính ở mấy tông môn khác đều tin tức của nàng , thấy nhất định là ở Thiên Vân Tông ."
Lý Tu:
“Thiên Vân Tông tin tức ?"
“Không ."
Giang Hữu Tị lắc đầu, “ Thiên Vân Tông một vị Đại sư tỷ bao giờ ngoài, nghĩ nhất định chính là nàng !"
Lý Tu:
“...
Tại ?"
“Bởi vì vị hôn thê của là một cực kỳ ưu tú, nếu nàng tu tiên nhất định sẽ là rạng rỡ nhất, nổi bật nhất, chỉ phận t.ử truyền của Chưởng môn mới xứng với nàng ."
Ánh mắt Giang Hữu Tị đầy vẻ trong trẻo, “Cho nên nhất định là nàng sai!"
Mọi :
“..."
Hắn thật sự bệnh về não!
Có thể , thằng nhóc chắc là từ nhỏ tơ tưởng đến một cô bé, cô bé đó lẽ là kẻ buôn bắt , cũng thể là chuyển nhà , thế là thằng nhóc liền phát điên, thấy ai cũng giống vị hôn thê của .
Còn đuổi tận đến Thiên Vân Tông.
Bọn họ đúng là bệnh mới đem hy vọng đặt lên !
“Ơ, Tu ca ?
Huynh ngâm tắm nữa ?"
“Sao các ngươi đều hết ?
Đều ngâm nữa ?"
Đám Lý Tu đó còn nhiệt tình với Giang Hữu Tị, lúc sắc mặt lạnh như băng hàn.
Bất kể Giang Hữu Tị gọi thế nào bọn họ cũng đáp lấy một tiếng.
Khiến Giang Hữu Tị cảm nhận một phen nhân tình ấm lạnh.
Không rằng khi bọn họ rời , vẻ ngơ ngác mặt Giang Hữu Tị biến mất, cúi đầu, đáy mắt lóe lên vài tia thần sắc rõ nghĩa.