“Bán thần, ai thể thương.”
Cuối cùng ngã quỵ xuống đất, bàn tay dính đầy m-áu nắm c.h.ặ.t lấy vạt váy Lộ Tiểu Cẩn:
“Nàng … nàng còn sống ?”
“Ch-ết .”
Giọng Lộ Tiểu Cẩn chút thăng trầm nào, “Bị g-iết ch-ết vô .”
Ti Không Công Lân trợn trừng mắt kinh hãi.
Một vài ký ức về việc ngừng g-iết ch-ết Lộ Tiểu Cẩn ngừng ngược thời gian ùa trong não bộ một cách điên cuồng.
“Chuyện … chuyện thể nào!”
Trước khi mất ý thức, thấy giọng trống rỗng của Lộ Tiểu Cẩn:
“Từ giờ trở , nên bỏ chạy đổi là .”
Ti Không Công Lân mở mắt .
Lúc Lộ Tiểu Cẩn mới từ tầng thứ mười tám xuống.
“Chuyện gì ?
Vừa nãy là một giấc mơ ?”
Hắn ngay mà, chuyện đó chỉ thể là một giấc mơ thôi!
Cái gì mà g-iết Lộ Tiểu Cẩn, Lộ Tiểu Cẩn g-iết , đều tuyệt đối thể nào xảy !
Sau đó Lộ Tiểu Cẩn liền giơ tay lên, một nữa cắt đứt cổ họng .
Không là mơ!
Là thật!
Giống hệt như việc Lộ Tiểu Cẩn khống chế trong vòng lặp t.ử thần, ch-ết ch-ết hết đến khác, giờ đây Ti Không Công Lân cũng nhốt trong vòng lặp t.ử thần.
Hết đến khác dốc hết sức bỏ chạy ngoài, cuối cùng chỉ thể hết đến khác ch-ết trong tuyệt vọng.
“A——!”
Một vòng lặp t.ử thần đầy đau khổ và thể thoát nổi.
Lộ Tiểu Cẩn xuống lầu.
Mỗi khi tới tầng tiếp theo, linh thú và tu sĩ ở tầng đó đều đau đớn ngã quỵ xuống đất.
“A——!”
“Đau quá——!”
“A——!”
“Đừng mà——!”
“Ta ch-ết !”
Linh lực bọn họ đều hút hết trong c-ơ th-ể Lộ Tiểu Cẩn.
Đầu đang biến mất.
Quái vật cũng đang biến mất.
Cuối cùng bọn họ thảy đều biến thành và thú bình thường.
“Gâu——”
Có lẽ là bản năng cầu sinh của sinh vật, mặc dù còn ý thức của con nhưng bọn chúng vẫn dám gần Lộ Tiểu Cẩn, chỉ phủ phục mặt đất Lộ Tiểu Cẩn rời từ đằng xa.
Lộ Tiểu Cẩn bước khỏi Trấn Yêu Tháp.
Những đang đợi sẵn ở ngoài tháp thấy đầu tiên bước là nàng thì đều ngây :
“Ơ?
Lộ Tiểu Cẩn?”
“Không đúng, là Quỷ Anh!”
Dịch Dung Thạch vốn là một phần của Ngũ Sắc Thạch, bây giờ thần tích thôn phệ, Dịch Dung Thạch hòa nhập c-ơ th-ể Lộ Tiểu Cẩn, gương mặt che mắt thiên hạ biến mất.
Trước mắt chỉ là Lộ Tiểu Cẩn.
“Tại bước là nàng ?
Ngự thú sư ?”
“Không đúng, bộ đồ nàng mặc dường như chính là bộ đồ lúc ngự thú sư !”
Rất nhanh đó liền phát hiện tất cả linh thú khi thấy Lộ Tiểu Cẩn đều sẽ tự nhiên thần phục.
“Chẳng lẽ Lộ Tiểu Cẩn chính là vị ngự thú sư cấp cao đó ?”
“ nàng là Quỷ Anh ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/van-co-doa-than-ta-tai-quai-vat-tong-mon-phat-dien-tim-duong-song/chuong-757.html.]
“Gương mặt xinh đó của nàng chẳng lẽ là đeo mặt nạ da ?”
Mọi đưa mắt , đều mấy hiểu rõ rốt cuộc chuyện gì xảy .
cần hiểu.
Bởi vì nhanh đó tất cả linh thú và tu sĩ đều ngã quỵ xuống đất than .
“A——!”
Linh lực thảy đều hội tụ lên Lộ Tiểu Cẩn, tất cả đều biến thành bình thường.
“Tu vi của biến mất !”
“A!
Lộ Tiểu Cẩn là ma vật!
Là ma vật!”
“G-iết nàng !
G-iết nàng !”
chỉ là hô khẩu hiệu to thôi, thực sự bảo tay thì ai dám xông lên phía cả.
Chẳng còn cách nào khác, Lộ Tiểu Cẩn quá mạnh, hễ gần là ch-ết ngay.
Đầu ngón tay Lộ Tiểu Cẩn hiện huyết khí, nàng nương theo huyết khí về phía quán trọ.
Nàng gặp Thạch Du.
Sau đó ngăn cản Thạch Du.
“Lộ Tiểu Cẩn!”
Lộ Tiểu Cẩn ngước mắt lên.
Là Tuế Cẩm.
Tất cả đều tránh xa Lộ Tiểu Cẩn, chỉ Tuế Cẩm là với tốc độ cực nhanh, hề do dự lao về phía nàng.
Linh lực của Tuế Cẩm cũng hút hết, nhưng nàng Kim Đan kỳ, cũng ấp quái vật, cộng thêm việc nàng luôn tu luyện thể chất cho nên dù linh lực hút thì tổn hại đối với nàng cũng lớn lắm.
Nàng theo bản năng vươn tay đỡ lấy Lộ Tiểu Cẩn:
“Lộ Tiểu Cẩn, con ?
Đã xảy chuyện gì?”
Tuế Cẩm xảy chuyện gì.
Nàng chỉ Lộ Tiểu Cẩn mắt trạng thái .
Mặc dù thể trông mấy đổi nhưng linh hồn nàng giống như thối rữa thành một đống bùn đen khổng lồ, đang trào , đang lan rộng.
Lộ Tiểu Cẩn trông thì vẻ mạnh mẽ nhưng nàng giống như giây sẽ sụp đổ tan tành, hóa thành một bãi nước đen thối rữa.
Lòng Tuế Cẩm chùng xuống.
“Lộ Tiểu Cẩn, con vẫn chứ?”
Tuế Cẩm nắm lấy tay nàng.
Ánh mắt trống rỗng của Lộ Tiểu Cẩn cuối cùng cũng hội tụ đôi chút.
Nàng lắm.
Nàng hầu như thể cảm nhận sự tồn tại của chính nữa .
Đi về phía , tìm Thạch Du, tất cả đều dựa bản năng.
Còn nàng chẳng cảm nhận cái gì nữa.
Cho tới khi Tuế Cẩm hết đến khác gọi tên nàng.
“Lộ Tiểu Cẩn.”
Cuối cùng nàng chút ý thức, thể cảm nhận sự tồn tại của bàn tay, đó vô cùng gian nan đáp cái nắm tay của Tuế Cẩm.
Cái nắm tay đó nhẹ nhưng Tuế Cẩm vẫn cảm nhận , chỉ trong khoảnh khắc đó nàng cảm nhận một luồng sức mạnh bàng bạc, những sức mạnh mà sức thể chạm tới, hễ gần là ch-ết ngay.
Nàng đột nhiên như nhận điều gì đó, bàn tay khẽ run lên, dám tiếp tục nghĩ tiếp nữa.
“Con,” nàng hít sâu một , cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh hết mức thể hỏi, “bây giờ con ?”
“Quán trọ.”
Lời dứt, Tuế Cẩm liền cúi cõng nàng lên, chạy về phía quán trọ.
Tuế Cẩm mất linh lực, chạy nhanh lắm, nhưng trong mắt Lộ Tiểu Cẩn thì nhanh nhanh.
Nhanh tới mức tất cả thứ mắt đều dần dần trở nên mờ ảo, trong mắt nàng chỉ thấy Tuế Cẩm thôi.
Trong lúc mơ hồ dường như thể thấy nàng :
“Lộ Tiểu Cẩn, sẽ , tất cả đều sẽ , chúng đều ở đây, đều ở đây…”