Thế nhưng, nghĩ đến việc Vân Xu thể sẽ chuyện , liền hoảng hốt.
Lục Trạch dám tưởng tượng phản ứng của Vân Xu khi sự thật. Đôi mắt trong vắt, sáng ngời hơn cả ánh trăng liệu hiện lên sự khinh bỉ dành cho ?
Nàng sẽ ghét bỏ ?
Gương mặt tuấn mỹ, cao ngạo của đàn ông dần trầm xuống, trong đôi mắt rủ xuống xẹt qua một tia tàn nhẫn, lạnh lẽo.
Không, tuyệt đối sẽ để Vân Xu những chuyện dơ bẩn đó. Quá khứ qua thì nên chôn vùi vĩnh viễn lớp bùn đất, vĩnh viễn thấy ánh mặt trời.
Hắn sẽ cho bất cứ kẻ nào cơ hội ăn hàm hồ mặt Vân Xu.
Trong mắt Vân Xu, sẽ chỉ là ân nhân cứu mạng của nàng, và tương lai, sẽ là trượng phu của nàng.
Bất cứ kẻ nào dám phá hỏng kế hoạch của , sẽ lưu tình mà tay nghiền nát.
“Lục , Vân Xu tiểu thư, bữa tối chuẩn xong ạ.” Vương tẩu đặt đĩa thức ăn cuối cùng xuống bàn, gọi hai . Không ảo giác , bà luôn cảm thấy sắc mặt của Lục chút khó coi.
Bữa tối vô cùng phong phú, món nào cũng là món Vân Xu thích ăn.
Lục Trạch cầm đôi đũa chung gắp thức ăn cho Vân Xu, hành động cử chỉ cực kỳ giống một bạn trai ân cần. Trong thời gian , nhiều việc mà từng nghĩ tới, bao gồm cả việc tự tay chọn quà cho phụ nữ ái mộ, chủ động gắp thức ăn, thậm chí thường xuyên hỏi han về cuộc sống sinh hoạt hằng ngày của Vân Xu.
Vân Xu lịch sự lời cảm ơn, nhưng uyển chuyển từ chối: “Thế phiền quá, tự gắp , cứ chuyên tâm dùng bữa .”
Lục Trạch như hiểu, tay vẫn tiếp tục gắp đồ ăn, trầm giọng : “Không , sẵn lòng phục vụ em.”
Vân Xu: ……
Vừa ăn xong, buông đũa xuống, Vân Xu đột nhiên hỏi: “Đã tin tức gì về phận của ?”
Bàn tay đang chỉnh khuy măng sét của Lục Trạch khựng , nhưng thần sắc vẫn đổi: “Chưa , phái tra bất kỳ thông tin nào.”
Đây là lời thật. Bất kỳ ai sống đời cũng sẽ để dấu vết, nhưng dù Lục Trạch điều tra thế nào, quá khứ của Vân Xu vẫn là một tờ giấy trắng, nàng giống như đột nhiên xuất hiện mặt biển .
Lục Trạch bắt đầu nghi ngờ, liệu Vân Xu từ nhỏ kẻ nào đó giam cầm trong một chiếc l.ồ.ng giam hoa lệ, tự nuôi dưỡng .
Nếu , với dung mạo khuynh thành tuyệt thế của nàng, tuyệt đối thể nào vô danh tiểu , ai đến như .
Nếu sự thật đúng là như thế, thì đừng trách chiếm Vân Xu của riêng. Báu vật vô giá đời, kẻ mạnh mới tư cách sở hữu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/van-nhan-me-nang-khuynh-dao-chung-sinh-xuyen-nhanh/chuong-78-cuu-vot-ba-tong-phao-khoi-vi-hon-the.html.]
Nghe Lục Trạch , Vân Xu thêm gì nữa, chỉ lẳng lặng cúi đầu.
hằng nguyễn
Lục Trạch lấy danh nghĩa quan tâm, cứ cách ba bốn ngày đến ăn cơm một , Vân Xu cũng dần quen với việc .
đời gì bức tường nào lọt gió. Dù Lục Trạch cố gắng bưng bít thông tin, những lời đồn đại vụn vặt vẫn truyền đến tai vị hôn thê của - Tiêu T.ử Nguyệt.
Tại một buổi tiệc tụ tập.
Vài vị thiên kim tiểu thư nhà giàu đang quây quần trò chuyện.
“Tuần đại sư Villero ở nước F tổ chức buổi thẩm định nước hoa, các ?” Hoàng tiểu thư lên tiếng hỏi.
“Đương nhiên là , đại sư Villero là nhân vật dẫn đầu trong giới nước hoa cơ mà, buổi thẩm định của ông thể bỏ lỡ . Mình tốn bao nhiêu công sức mới kiếm một tấm thiệp mời đấy.” Vị tiểu thư bên cạnh hào hứng đáp, “Chuyến quả thực uổng phí, sản phẩm mới của đại sư quá tuyệt vời.”
“Tiếc là chỉ giành một lọ sản phẩm mới thôi.”
Hoàng tiểu thư thở dài: “Lúc đó ở trong nước nên nhận tin, bỏ lỡ mất, tiếc thật đấy.”
Phải đó là đại sư Villero đấy, một bậc thầy nước hoa đẳng cấp thế giới vô phu nhân, tiểu thư săn đón.
“T.ử Nguyệt chắc chắn là .” Giọng điệu của Hoàng tiểu thư vô cùng chắc chắn, “Mình nhớ thích sưu tầm nước hoa mà.”
Tiêu T.ử Nguyệt ưu nhã đặt tách cà phê tay xuống: “Ừ, . Sản phẩm mới của ông đều mua mỗi loại vài phần, quả thực xuất sắc.”
Lớp trang điểm của cô tinh xảo, cử chỉ đoan trang, giọng nhanh chậm. Chiếc váy dài ôm sát cơ thể càng tôn lên khuôn mặt rực rỡ, minh diễm như hoa.
Hai vị tiểu thư còn đều lộ ánh mắt ngưỡng mộ. Gia đình các cô cũng thiếu tiền, nhưng nếu ai sống thoải mái nhất, chắc chắn ai qua mặt Tiêu T.ử Nguyệt. Ở đây, ngoại trừ Tiêu T.ử Nguyệt, các thiên kim khác đều em trai. Anh em trai kế thừa gia nghiệp, còn các cô tự nhiên sẽ liên hôn vì lợi ích gia tộc.
Tiêu T.ử Nguyệt tuy cũng là liên hôn, nhưng Tiêu phụ chỉ cô là con gái. Hôn ước chắc chắn cô gật đầu đồng ý, nếu cô , cuộc liên hôn tuyệt đối thể thành lập.
Tập đoàn Tiêu thị hùng mạnh chính là nguồn cơn cho sự tự tin đó.
Đợi Tiêu T.ử Nguyệt kết hôn, Tiêu thị sẽ là chỗ dựa vững chắc nhất. Dù là Lục Trạch cũng thể coi thường cô, mà đặt cô ở vị trí ngang hàng.
“Cuộc sống của T.ử Nguyệt thật hạnh phúc, cha yêu thương hết mực, vị hôn phu xuất sắc nhất Đông Thành, bản cũng ưu tú và xinh nữa.” Hoàng tiểu thư cất giọng đầy ghen tị.
Hai vị tiểu thư còn cũng gật đầu tán thành.
“Hai năm , Lục Trạch là đàn ông độc hoàng kim nổi tiếng nhất Đông Thành đấy. Dung mạo tuấn, gia thế hiển hách, ngờ thu phục. Ngày hai đính hôn, bao nhiêu cô gái độc tan nát cõi lòng.” Lý tiểu thư trêu đùa.