VẠN SỰ NHƯ Ý - 1

Cập nhật lúc: 2026-05-06 14:46:04
Lượt xem: 131

Ta từ nhỏ đầu óc nhanh nhạy như khác.

 

Giang Lâm cưới , thế là vui vẻ quấn lấy suốt bao năm.

 

năm nay, Đại hoàng tỷ dẫn binh trấn thủ Bắc Cương khải hồi cung.

 

Trước mắt bỗng xuất hiện một hàng chữ kỳ lạ.

 

【Nữ chính trở về ! Cung nghênh bạch nguyệt quang hồi cung!】

 

【Nữ phụ còn giả heo ăn hổ nữa chứ, nam chính song cường bọn thích thể để mắt tới ngươi .】

 

là chẳng sắc mặt khác, nhận nam chính kéo dài nhiều năm như là vì vốn định thực hiện hôn ước ?】

 

【Không , cứ tiếp tục bám lấy , dù cuối cùng ngươi khiêu khích nữ chính, nam chính một kiếm đ.â.m xuyên tim là ngoan ngay mà.】

 

Ta sững tại chỗ, lạnh cả sống lưng.

 

Vì thế, khi Giang Lâm giống như thường ngày mà tỏ vẻ mất kiên nhẫn với .

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

 

Ta như thường ngày dây dưa mãi, mà đổi hướng mũi chân, đem phần bánh đường vốn định đưa cho , chuyển sang đưa cho vị công t.ử bên cạnh.

 

“Được thôi, cho .”

 

Giang Lâm lập tức ngẩng phắt đầu sang .

 

01

 

Hắn vẫn giãn đôi mày đang nhíu c.h.ặ.t .

 

Giang Lâm trầm mặt, giữa hàng mày đầy vẻ u ám, trông còn mất kiên nhẫn hơn .

 

“Đừng giở mấy trò vặt vãnh nữa, nếu đừng đến tìm .”

 

Ta sai điều gì.

 

Nỗi sợ hãi do bốn chữ “một kiếm xuyên tim” mang vẫn đeo bám dứt.

 

Ta luống cuống ôm hộp bánh đường trong tay, đầu ngón tay nóng rát như lửa thiêu.

 

Những dòng chữ kỳ lạ trung vẫn ngừng hiện .

 

【Nữ chính từ Bắc Cương trở về, phẩm hạnh cao khiết, việc quyết đoán, chỉ như mới xứng tri kỷ linh hồn với nam chính.】

 

【Bám như cái đuôi, nếu nam chính thấy nàng ngốc đến đáng thương thì chẳng nhịn tới giờ.】

 

Mùi thơm của bánh đường lan tỏa từ trong hộp.

 

Phần nhân hạt dẻ là tự tay nghiền thật nhuyễn rây rây mấy .

 

Viên mã đề bên giòn dai miệng.

 

Phải vo khi còn nóng nên đầu ngón tay còn bỏng đỏ.

 

Ta Giang Lâm luôn từ chối .

 

nào cũng , đến hôm .

 

Hắn đều ăn sạch sẽ chừa miếng nào.

 

Ta vẫn luôn cho rằng chỉ ngại ngùng, chứ thật sự ghét đến thế.

 

Giờ thì hiểu .

 

Hắn chỉ ghét , mà còn ghét đến mức hận thể g.i.ế.c !

 

Ta chỉ đành đẩy chiếc hộp về phía vị công t.ử bên cạnh thêm một chút, lắp bắp lặp :

 

“Được thôi.”

 

“Thật sự đưa cho , là cho vị mà.”

 

Giang Lâm sa sầm mặt, lạnh lùng cắt ngang lời .

 

“Lục mới hồi kinh, nàng thể quen ?”

 

“Huống hồ Lục ghét nhất mấy món bánh ngọt ngấy kiểu .”

 

Trong giọng còn mang theo ý cảnh cáo.

 

“Càng ghét kiểu ngọt ngấy nữa!”

 

Ta chớp chớp mắt.

 

“Ta thấy trông thiện, kết giao bằng hữu…”

 

Người gọi là Lục lười biếng đặt chén xuống.

 

Có vẻ đang quấy rầy nhã hứng ngắm hoa, vốn định buông vài câu châm chọc mỉa mai.

 

ngẩng lên đối diện với ánh mắt lúng túng của .

 

Hắn khựng .

 

Một lúc lâu .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/van-su-nhu-y-ghoa/1.html.]

 

Trong bầu khí ngượng ngập đến cứng đờ.

 

Hắn nghiêm chỉnh thẳng , khẽ hắng giọng, vẻ vô cùng điềm tĩnh.

 

“Trùng hợp thật, cũng thấy cô nương trông thiện.”

 

“Đưa đến đây .”

 

Ta lập tức thở phào nhẹ nhõm, trong lòng vô cùng cảm kích vị đại thiện nhân .

 

Giang Lâm cụp mắt xuống, sắc mặt cực kỳ khó coi, một câu cũng .

 

lúc trời quang nổi sấm, mây đen kéo kín, cơn mưa nhỏ càng lúc càng nặng hạt.

 

Ta đưa tay sờ ống tay áo mưa ướt.

 

“Vậy nhé.”

 

Chuyện đến nước .

 

cơm thì vẫn ăn.

 

Hôm nay ngự thiện phòng bánh phá tô.

 

“Đứng !” Giang Lâm gọi giật . “Nàng thật sự đưa cho ? Ban nãy …”

 

Lời lăn qua lộn bên môi hồi lâu, nhưng những lời đổi ý thể thốt .

 

Một cơn tức giận khó hiểu nghẹn trong cổ họng , nổi mà cũng nuốt trôi.

 

Giang Lâm lạnh lùng : “…Ta nghiêm túc đấy. Hôm nay nàng mà , sẽ bao giờ để ý tới nàng nữa.”

 

【Giữ trong sạch, phân rõ quan hệ thế mới chứ!】

 

【Haiz, nhưng cũng chẳng chịu nổi nữ phụ cứ mắt trông mong mà bám theo .】

 

【Khoan khoan , ai để ý vị Lục ? Nhìn kỹ thì đây chẳng phản diện ?】

 

【Nữ phụ đúng là mắt thật đấy, tiện tay đưa đồ cho phản diện! Phản diện ghét nhất bánh ngọt, nhận lấy chắc chắn đang tính kế gì đó . Vừa xuất hiện đắc tội phản diện, càng khó sống!】

 

Cái gì cơ?!

 

Ta kinh hãi trợn tròn mắt.

 

Đến cả cảm giác chua xót nơi đáy lòng và vành mắt cũng chẳng còn tâm trí để ý nữa.

 

Xong xong , thật sự toi .

 

Ta đúng là gài bẫy mà!

 

Kinh hãi chồng chất, cụp đuôi bỏ chạy như chạy nạn.

 

“Được thôi…”

 

Còn quên xách theo hộp bánh ngọt gây họa .

 

Hoàn chú ý tới sắc mặt của hai phía cùng lúc lạnh xuống.

 

Đám chữ kỳ lạ trung cũng chút khó hiểu.

 

【Chẳng nữ phụ quấn ? Sao giờ cứ như cái máy chỉ lặp thôi” .】

 

【Đừng chứ, dáng vẻ ngoan ngoãn thôi” lúc sợ hãi cũng đáng yêu thật mà…】

 

【Đáng yêu cái gì, vài hôm nữa nữ chính với nam chính ngắm trăng là nàng bắt đầu gây chuyện thôi!】

 

02

 

Có gây chuyện .

 

Ta chỉ lúc tim đang đập thình thịch.

 

Sau lưng như Diêm Vương đang thúc hồn đòi mạng.

 

“Đứng .”

 

Ta lập tức co rụt cổ, dám đầu.

 

Lục Khác như : “Định chạy luôn thế ?”

 

“Không , .”

 

Ta đầu , nước mắt.

 

Bám lấy thì c.h.ế.t.

 

Không bám nữa đắc tội khác, cũng c.h.ế.t.

 

Lục Khác cụp mắt đen xuống, khoanh tay đ.á.n.h giá từ xuống hỏi:

 

“Vậy tại cuối cùng bánh ngọt đưa cho ?”

 

“À, hóa chỉ lấy bia đỡ thôi .”

 

“Dám đùa giỡn với , ai cho nàng lá gan đó?”

Loading...