VẠN SỰ NHƯ Ý - 3

Cập nhật lúc: 2026-05-06 14:46:57
Lượt xem: 129

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

bây giờ.

 

Những dòng chữ rằng, nếu cứ tiếp tục thế thì sẽ c.h.ế.t.

 

Hắn vốn chẳng coi trọng kiểu như .

 

Ta thể chịu ánh mắt khinh thường của khác.

 

c.h.ế.t!

 

Ta cần nữa.

 

Ta nhát gan sợ c.h.ế.t nhất.

 

Nếu c.h.ế.t , còn ai mang hoa đến cho mẫu phi nữa đây?

 

Người yêu cái nhất.

 

Nếu hoa, chắc chắn sẽ buồn lắm.

 

Ta còn thấy chạm nữa .

 

Càng âm thầm buồn bã ở nơi nào đó mà thấy…

 

Ta mơ mơ màng màng tỉnh .

 

Chỉ cảm thấy gò má ấm áp, như thứ gì đó dịu dàng lướt qua.

 

Bên tai, mẫu phi trong giấc mơ tiếp những lời còn dang dở:

 

“Dựa núi thì núi cũng sẽ sụp, dựa thì cũng sẽ rời . Nếu gặp đáng tin, con thể gửi gắm cả đời, nhưng nếu đó đáng tin…”

 

“Trên đời ngoài sống c.h.ế.t thì chẳng chuyện gì là lớn cả.”

 

“Ta chỉ mong con gái của sống thật .”

 

Ta ngẩn , dụi dụi mắt.

 

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

Một giấc mộng lớn tan .

 

Xung quanh trống rỗng một bóng .

 

lúc tỳ nữ đẩy cửa bước , chân nàng khập khiễng, thái độ còn lười nhác như phần dè dặt lấy lòng.

 

“Người tỉnh ạ? Lục tiểu tướng quân mời tới phủ họ Lục khách đó!”

 

04

 

Ta ngơ ngác dẫn tới phủ họ Lục.

 

Những dòng chữ trung bắt đầu hiện .

 

【Tại phản diện gọi nữ phụ tới đây, còn nàng dạy dỗ đám nô tài bắt nạt chủ nữa?】

 

【Kẻ thì tụ với thôi. Lục Khác lòng độc ác, về trở thành thủ phụ, thao túng triều đình, vì tư lợi mà hại bao nhiêu , còn là đối thủ lớn nhất con đường quan của nam chính nữa!】

 

Vị thủ phụ tương lai lúc đang cầm b.út chữ, sắc mặt nhàn nhạt.

 

Thấy tới, đẩy sang một chiếc bình sứ nhỏ.

 

“Đây, xem như quà cảm ơn vì bánh ngọt, điểm tâm nàng ngon.”

 

Bàn tay giấu trong tay áo của chậm rãi thả lỏng.

 

Vết bỏng nơi đầu ngón tay thật chẳng đáng là gì.

 

Không ai để ý, lâu dần cũng quen .

 

chỉ một lọ t.h.u.ố.c trị bỏng nhỏ xíu thế phá vỡ cái “quen , khiến đầu ngón tay và cả trái tim bỗng nóng ran lên.

 

Ta động lòng, lúc chiếc bình sứ thì ánh mắt cũng tự nhiên rơi xuống nét chữ của .

 

Đẹp thật đấy!

 

Ta một .

 

Rồi thêm nữa.

 

Giọng lười biếng vang lên, như lăn từ nơi cổ họng:

 

“Nhìn như thế gì? Nàng cũng chữ ?”

 

Ta cẩn thận bọc kỹ chiếc bình sứ cất , đó lắc đầu.

 

“Ta ngốc, chữ , sách cũng hiểu.”

 

Hắn khẽ nhíu mày, dường như tán thành.

 

“Chưa thử ?”

 

“Nàng là công chúa, cho dù sủng ái thì cũng nên tự xem nhẹ bản như .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/van-su-nhu-y-ghoa/3.html.]

“Hay là bên cạnh chỉ nàng ngốc, luôn chèn ép nàng?”

 

Ta buồn bã cúi đầu xuống.

 

Lúc nhỏ, theo quy củ, cũng từng nữ quan dạy học riêng.

 

mỗi đối diện với , bà chỉ thở dài.

 

phụ hoàng mặt khảo bài , cuối cùng biến thành vẻ chán ghét mất kiên nhẫn.

 

“Thôi , ăn là phúc , con đừng học nữa, khỏi trò cho khác.”

 

Giang Lâm bên cạnh, mặt đỏ bừng vì hổ, còn mạnh tay hất phăng tay .

 

Từ ngày đó, còn ai hỏi nữa.

 

Lục Khác dậy.

 

Ta theo phản xạ co rúm .

 

chỉ mạnh mẽ nắm lấy tay .

 

“Lại đây thử xem.”

 

Ta mắt , hé môi, cuối cùng vẫn thể câu .

 

Thật vẫn luôn học chữ, thơ.

 

Đại hoàng tỷ của văn võ song , mấy khác cũng noi theo học tập, chỉ ngu ngốc vụng về.

 

cũng mà!

 

Sau khi trải giấy Tuyên Thành , cổ tay run lên.

 

Chữ xiêu xiêu vẹo vẹo chẳng hình dạng gì.

 

Ta hổ đỏ bừng mặt, theo bản năng bỏ cuộc, Lục Khác :

 

“Chữ nàng cũng khá cá tính đấy chứ, khác chắc bắt chước .”

 

Không hiểu vì .

 

Ta siết c.h.ặ.t cây b.út hơn.

 

Viết đến mức cổ tay đau nhức, vẫn hết đến khác.

 

Từ sáng đến tận hoàng hôn.

 

Lục Khác chống cằm , ánh mắt phức tạp, hiểu nổi.

 

Chỉ đầy xúc động mà đỡ lấy tay , hề mất kiên nhẫn, từng chút một chỉ cho :

 

“Phải thế . Nhìn xem, đơn giản ?”

 

Những thứ phức tạp rắc rối qua miệng và bàn tay trở nên đơn giản dễ hiểu.

 

Không còn nỗi sợ nữ quan dùng thước đ.á.n.h tay bất cứ lúc nào nữa, mà thật sự tĩnh tâm, ở phủ họ Lục luyện chữ suốt cả ngày.

 

Tờ giấy cuối cùng, mực cũng hết, nét chữ bắt đầu dáng vẻ thoải mái hơn.

 

Người khác một , trăm . Người khác mười , ngàn . Nếu thật sự kiên trì theo cách , dù ngu dốt cũng sẽ trở nên sáng suốt, dù mềm yếu cũng sẽ trở nên mạnh mẽ.

 

Ta run run hong khô tờ giấy, ánh của Lục Khác mà rụt rè nhỏ giọng giải thích ý nghĩa câu .

 

Trong lòng đầy bất an.

 

Chờ đợi tiếng nhạo quen thuộc xuất hiện.

 

lâu vẫn động tĩnh gì.

 

05

 

Ta bất an rút tờ giấy .

 

Bầu khí như đông cứng cuối cùng cũng bắt đầu chuyển động trở .

 

Ta thấy tiếng vỗ tay chậm rãi nhưng đầy mạnh mẽ.

 

Những bất an trong lòng giống như mọc thêm đôi cánh nhỏ.

 

Vỗ cánh bay lên, hóa thành hai áng hồng nơi gò má .

 

Lục Khác nghiêng đầu .

 

“Nàng nghị lực, cũng kiên trì, chỉ là học chậm hơn khác một chút thôi.”

 

ai sinh cũng nhất định thông minh tuyệt đỉnh.”

 

“Nàng quyền học chậm.”

 

“Vậy thì hoảng sợ chứ?”

 

Loading...