Hắn gạt phăng tay Thẩm Thính Lan đang níu áo , giận dữ :
“Cô hỏi cho rõ, cái giọng châm chọc đó là học từ ai.”
…
Hành lang thâm cung đèn lay lắt, trăng lạnh thưa, bậc đá vắng lặng.
Ta cầm một ngọn đèn đơn độc, lòng bàn tay đầy mồ hôi lạnh.
Ta nghĩ, nhanh hơn, nhanh hơn nữa.
Nhanh ch.óng về phủ, thư gửi ngàn dặm, với nơi biên cương —
“Ta hiểu , tâm ý và tình cảm của , đều hiểu . Không loạn nữa, sẽ loạn nữa. Mau về kinh cưới .”
Nghĩ đến đây, dường như thấy nụ rạng rỡ của khi cầm thư, niềm vui giấu nổi.
Trái tim siết c.h.ặ.t cũng dần buông lỏng.
Thật .
Đời , cần lén lút sống trong bóng tối.
Không cần tủi hỏi vì chỉ danh phận.
Cũng cần, khi c.h.ế.t mấy chục năm, lấy phận nhiếp chính vương, cô độc bên cạnh con trai chúng trị vì thiên hạ.
Càng cần âm thầm tráo đổi t.h.i t.h.ể, cùng hợp táng trong hoàng lăng, trở thành một đôi phu thê thật sự.
Ta mang theo ý qua vài hành lang.
Lại Tạ Vân Khởi từ xuất hiện chặn hành lang.
Ta giật , trượt chân bậc đá, cả ngã về phía .
Hắn theo bản năng đưa tay đỡ .
Ta theo phản xạ tránh né, nghiêng né tay , ngã mạnh xuống bậc thềm.
Ngọn đèn trong tay rơi xuống đất, chiếu rõ vẻ kinh ngạc và bàn tay khựng của .
Ánh mắt lạnh xuống, giọng phần nghẹn :
“Ngươi đang tránh cô?”
“Cô nương!”
Vị ma ma lấy áo choàng cho vội vàng chạy tới.
Đỡ dậy, khoác áo choàng dày lên :
“Nương nương , khi xuất giá, cô nương cần cung nữa.”
Cô mẫu ở hậu cung nửa đời, thấu lòng đế vương bạc bẽo, hiểu rõ nhất những thủ đoạn tàn nhẫn ẩn vẻ dịu dàng của hoàng gia.
Trong chốn tranh quyền đoạt lợi , chiếm , thì thà hủy hết.
Cho nên, chuyện hôn sự với Tạ Quan Triều, dặn dặn , khi thành sự tuyệt đối thể để Thái t.ử , kẻo trở thành điều kiêng kỵ.
Cô mẫu càng rời khỏi thâm cung, yên tâm chờ ngày xuất giá.
Ta dặn dò cô cô:
“Nương nương chịu lạnh, bất luận lúc nào, bên cạnh cũng thể thiếu hầu và áo choàng.”
Dù kiếp , cô mẫu chính là một trận mưa đông, bệnh nặng dậy nổi.
Cô cô xong, mới đưa mắt về phía Tạ Vân Khởi.
Dưới hành lang, ánh đèn vàng úa, soi gương mặt trở nên nhàn nhạt, rõ vui giận.
Ta lạnh giọng đáp câu hỏi của :
“Ta điện hạ ép đến mức ngã lấm lem đầy , điện hạ nghĩ đến đỡ dậy, phủi vẻ chật vật, mà là cao tra hỏi.”
“Như , càng nên tránh điện hạ xa hơn mới .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/van-tieu-han-tan/chuong-6.html.]
Ta chủ động khụy gối cáo lui.
Lúc mới nâng mắt, chằm chằm :
“Cô còn tưởng, ngươi thật sự điều, lùi bước, nên mới lấy lui tiến trong cung yến, giữ thể diện cho cô và Thính Lan.”
“Không ngờ, đầu liền mượn tay mẫu hậu, dùng quân công của Hoài Vương để gây áp lực với cô.”
“ A Tự, ngươi quên , Hoài Vương và ngươi từ nhỏ đội trời chung, chịu đem quân công cả đời để giúp ngươi giành vị trí Thái t.ử phi?”
Ta nghẹn .
Đến lúc mới hiểu từ vẻ chắc chắn của .
Hóa , vẫn chuyện Hoài Vương.
Đi một chuyến đến Ngự thư phòng, tự nhiên cũng Tạ Quan Triều sắp khải hồi kinh.
Hắn cho rằng, mượn ân dưỡng d.ụ.c của cô mẫu, ép Tạ Quan Triều dùng quân công cầu xin vị trí Thái t.ử phi cho .
Còn lý do chắc chắn thể toại nguyện, là vì và Tạ Quan Triều từ nhỏ như nước với lửa.
Là vì khi rời kinh, từng ném một câu:
“Lương Hoè Tự, dù ngươi quỳ xuống cầu xin , cũng sẽ tha thứ.”
kiếp , lối rẽ đều ngược.
Ta chỉ rơi một giọt lệ, liền thu hết gai góc, sẵn sàng bỏ cả giáp trụ, cúi đầu chạy đến bên .
Làm kẻ thấp hèn nhất váy .
Hắn từng say đắm trong lòng , vuốt ve hàng mày của , nghẹn ngào ấm ức:
“Vì chứ… đều nuôi bên cạnh mẫu hậu, đường đường chính chính nàng trân trọng, còn … đến danh phận cũng .”
“Dựa ?”
“Hắn kém đủ đường, mà nàng thiên vị.”
Đời , danh phận , sẽ tự tay dâng đến mặt .
Không sẽ vui đến mức nào.
Tạ Vân Khởi thấy im lặng, cho rằng trúng tâm sự.
Hắn bước tới gần một bước.
Gió lạnh nổi lên, khẽ :
“Việc chọn Thái t.ử phi dâng lên án của phụ hoàng. Chuyện còn đường xoay chuyển.”
“ A Tự, trong kinh ai mà tình ý của ngươi đối với cô?”
“Ai dám tranh nữ t.ử của cô chứ? Ngoan ngoãn, cô nhất định sẽ bảo vệ ngươi cả đời bình an.”
Hắn tự nhiên giơ tay, chỉnh dây buộc áo choàng cho , giọng thả lỏng:
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
“Thính Lan hiền thục trầm , sẽ khó ngươi.”
“Còn Hoài Vương…”
Ánh mắt lạnh xuống, mang theo cảnh cáo:
“Tiền tuyến bận rộn, nên phân tâm.”
“Cô và Hoài Vương là , đến khi cô và biểu thành , nhất định sẽ mời uống chén rượu mừng.”
Ta thật sâu: “Như , .”
Đến khi và Tạ Quan Triều thành , nhất định sẽ mời say một trận.
…
Sau khi về phủ, ở lì trong hậu viện thêu khăn phủ đầu, hiếm khi ngoài.
Các yến tiệc trong kinh, còn thấy bóng nữa.