Vay Danh Công Chúa, Trả Mối Thù Xưa - Chương 3
Cập nhật lúc: 2026-01-30 16:01:56
Lượt xem: 49
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vương bà bà, con là A Hà đây. Trước đây con thích nhất món mì chua cay của bà, nhiều chua ít cay, bà quên ?”
Vương bà bà dường như nhớ điều gì, nắm c.h.ặ.t t.a.y , ngừng kích động.
“ đúng đúng, là A Hà… , là công chúa! Thảo dân già , nhớ chuyện… Nhớ lúc công chúa còn dẫn theo một tên ăn mày đến ăn mì, công chúa từ nhỏ lương thiện.”
Vở kịch đến đây là kết thúc.
8
Ngày hôm , Trịnh Khiêm treo cổ c.h.ế.t tường thành hoàng cung.
Gián thần c.h.ế.t để can gián, cũng gì đáng trách.
Hoàng đế gì nhiều, ngược còn ban cho gia đình Trịnh Khiêm nhiều phần thưởng để an ủi.
Tuy nhiên, điều thể dập tắt miệng lưỡi của dân chúng, trong dân gian đều đồn rằng công chúa thô tục, nữ nhi thật của hoàng đế, hoàng đế già cả hồ đồ, nhận sai nữ nhi, thật là hoang đường.
Trong một thời gian, dân tình sôi sục.
tường cung cao ngất, ngăn cách những âm thanh đó ở bên ngoài.
Cái nóng mùa hè qua, khí thu dần đậm, quần áo của trong cung đều dày thêm hai lớp, thái giám quét lá rụng cũng nhiều hơn ít.
“Công chúa tăng hẳn hai tấc!”
Tiểu Chi đo eo cho , la lối om sòm.
Ta nâng mặt Tiểu Chi lên, nhào nặn như một cái bánh.
“Hay là ngươi cũng soi gương đồng ?”
Chúng đồng thanh thở dài, đồ ăn trong cung quả thực quá .
Mùa thu là thời điểm để săn, hoàng đế điểm một đám đông nghịt, kéo đến bãi săn hoàng gia.
Xe ngựa xóc nảy, chịu đủ khổ sở, đành trêu chọc Cố Lăng Xuyên để giải khuây.
Cố Lăng Xuyên quả thực là một thú vị, mỗi chỉ vài câu, liền từ tai bắt đầu đỏ dần, lan cả mặt, trông y hệt một cô nương nhà lành.
Trong thời gian , luôn một ánh mắt như rắn độc, quấn c.h.ặ.t lấy và Cố Lăng Xuyên.
Ta , đó là Lâm Uyển Hề.
Xem , cá cũng sắp c.ắ.n câu .
9
Ngày thứ mười, đoàn ngựa cuối cùng cũng đến bãi săn.
Ta cưỡi ngựa, cũng b.ắ.n cung, chỉ ở trong lều ngủ.
Ngủ đến chiều ngày thứ hai, Tiểu Chi ôm một con thỏ xám thương ở chân.
“Công chúa, là Cố lang quân tự tay b.ắ.n, vết thương băng bó . Chắc là Cố lang quân thấy công chúa cả ngày ngủ nhiều, nên mang đến cho giải khuây.”
“Để đó , để đó .” Ta uể oải giường, mắt lim dim.
Tiểu Chi ôm thỏ xám định , lúc còn thêm một câu.
“À , Cố lang quân hẹn tối nay ngắm trăng đấy.”
Đêm nay trăng.
Trời dần tối, tùy tiện tìm một chỗ xuống. Không lâu , tiếng bước chân từ xa đến gần, xuống bên cạnh .
“Cố lang thật nhã hứng, trăng mà cũng đòi ngắm trăng cho bằng .”
“Điện hạ, thật lòng gả cho thần ?”
Ta sững sờ, đầu .
Đôi mắt của Cố Lăng Xuyên , đen trắng rõ ràng, dễ dàng thấy bóng của chính , lấp lánh ánh .
Cảnh thế , thực sự thích hợp để dối, thế là gì.
“Trước đây ở trong cung, chuyện của và Lâm tiểu thư… thần thấy rõ đầu đuôi, cũng bẩm báo với hoàng thượng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vay-danh-cong-chua-tra-moi-thu-xua/chuong-3.html.]
Ta thầm nghĩ, thảo nào hoàng đế tìm gây sự.
“Nếu điện hạ thật sự đồng ý, thần…”
Ta đột ngột đưa tay bịt miệng .
Trong đêm tối hai ở gần, ngửi thấy mùi mực thơm .
10
“Biểu , mẫu nữ nhà đó, cùng với cái quán rách nát đó thành tro bụi cả ?”
“Thật kỳ lạ, sai tìm bà lão đó, đặc biệt đưa cho Trịnh Khiêm, ai ngờ dùng… May mà cái mạng thối của đổi lòng dân cho chúng …”
“ bây giờ chỉ Chiêu Nguyên c.h.ế.t! Muội thật sự căm hận nó!”
“Biểu yên tâm, dù nó là thật giả, g.i.ế.c nó một , thì cũng thể g.i.ế.c nó thứ hai. Ta dùng mạng của nó sính lễ cho , ?”
“Biểu …”
Còn , là những lời thề non hẹn biển của đôi tình nhân.
Mãi mới đợi xa, mới buông cánh tay mỏi nhừ xuống.
“Là Đại hoàng t.ử và Lâm…”
Ta gật đầu, dậy phủi những hạt cỏ dính .
“Điện hạ, thần bây giờ sẽ bẩm báo hoàng thượng.”
Cố Lăng Xuyên định , chặn đường .
“Tối nay cứ coi như thấy gì cả.”
Ta về phía ánh đèn vài bước, vẫy tay với .
“Cố lang là bậc nhân trung long phượng, một phò mã quèn chẳng đáng tiếc ?”
Hắn vốn là trăng trời, nên vướng bụi trần.
Ta đạt mục đích của , phần còn , tự là .
11
Ngày hôm , hiếm khi dậy sớm, hầu hạ bên cạnh xe của hoàng đế.
Ta liên tục kể những câu chuyện thú vị trong dân gian, hoàng đế chăm chú, thỉnh thoảng còn hỏi thêm chi tiết.
Đang lúc chuyện hứng khởi, bỗng một tiếng xé gió ch.ói tai, một mũi tên như băng lao nhanh về phía chúng !
Trong chớp mắt, kịp suy nghĩ, theo bản năng che chắn mặt hoàng đế.
“Hộ giá!” Ta hét lớn.
“Chiêu Nguyên!” Tiếng hét kinh hãi của hoàng đế vang lên cùng lúc.
Đòn tấn công đầu tiên thành, thị vệ ngự tiền phản ứng nhanh ch.óng, che chắn c.h.ặ.t chẽ cho hoàng đế và .
thích khách bỏ cuộc, một mũi tên nữa gào thét bay tới, xuyên qua lớp tường đồng vách sắt, cắm thẳng vai .
Ta chỉ cảm thấy một lực mạnh truyền đến, cả mất kiểm soát lảo đảo lùi vài bước, cơn đau buốt tim lập tức từ vai lan .
“Chiêu Nguyên!”
Hoàng đế mặt đầy kinh hoàng, vội vàng ôm lòng, giận dữ lệnh: “Bắt sống!”
Khi tỉnh , là ba ngày .
Tiểu Chi với , hoàng đế túc trực bên giường hai ngày, đến ngày thứ ba mới đích thẩm vấn thích khách.
một hồi thẩm vấn, chỉ lôi một thái giám hầu cận ngự tiền.
Khi thị vệ đến bắt thái giám đó, thì phát hiện tự vẫn, manh mối từ đó cũng đứt.
Trong hậu cung, vì vụ ám sát mà dấy lên một trận mưa m.á.u gió tanh, hết lớp đến lớp khác liên lụy.
dù , hung thủ thực sự màn vẫn như một bóng ma ẩn trong bóng tối, thể tìm tung tích.
Ta trong lòng hiểu rõ, mục tiêu thực sự của thích khách hoàng đế, mà là .