Vay Danh Công Chúa, Trả Mối Thù Xưa - Chương 4
Cập nhật lúc: 2026-01-30 16:02:14
Lượt xem: 45
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
điều đó quan trọng, kẻ ngu ngốc dám hành thích mặt hoàng đế, mắt , nghi ngờ gì nữa chính là âm mưu g.i.ế.c vua.
Thuốc bổ quý giá như nước chảy ngừng đưa đến cung của , hoàng đế cũng thường xuyên đến thăm, mỗi đều lâu.
Người trong cung đều đồn rằng, công chúa Chiêu Nguyên một mũi tên đổi thánh tâm, nghi ngờ gì nữa là vị công chúa sủng ái nhất hậu cung.
Trong thời gian đó, Cố Lăng Xuyên cũng từng đến thăm, nhưng cho .
Cuối cùng, tuyết đầu mùa rơi lả tả, sự đồng ý của Hoàng đế, mới phép bước khỏi cung.
12
Sau khi vết thương lành, ở trong cung thực sự bí bách, năn nỉ hoàng đế mãi, ông mới miễn cưỡng đồng ý cho ngoài cung chơi nửa ngày.
Còn đặc biệt điều cho mấy hộ vệ võ công cao cường, dặn dặn bảo vệ chu .
Ta dẫn theo Tiểu Chi, dạo chơi những con phố, ngõ hẻm náo nhiệt của kinh thành. Chúng ăn, thấy thứ gì mới lạ thú vị là mua. Chẳng mấy chốc, tay của các hộ vệ chất đầy những món đồ đủ loại.
“Công chúa, tiền thật .”
Tiểu Chi ngây ngô, mắt híp thành hai vầng trăng khuyết.
Đang lúc , chúng thấy một tiếng ồn ào xa.
Ta vô thức nắm c.h.ặ.t mẩu giấy trong tay, một nữa xác nhận thời gian và địa điểm ghi đó, ngẩng đầu xung quanh, đúng , chắc là ở đây .
Đây là mẩu giấy tối qua đột nhiên xuất hiện trong tẩm điện của , chữ ký, chỉ ghi thời gian và địa điểm.
Ta kéo Tiểu Chi qua, các hộ vệ vội vàng theo.
Thì là một đôi ông cháu đang ba năm tên lưu manh côn đồ vây quanh, thể thoát .
Ta lập tức lệnh cho hộ vệ đuổi đám , đám côn đồ thấy tình thế , c.h.ử.i bới giải tán.
Lão ông thấy , kéo cháu trai “bụp” một tiếng quỳ xuống lạy , nước mắt lưng tròng : “Cảm ơn ân nhân! Vương Tam ba đời nông, sống an phận, ai ngờ ngày đất của nhà còn là của nữa? Tội nghiệp nhi t.ử …”
Ta gần một lúc mới hiểu , thì lão ông tổ tiên đều là nông dân chân chất, sống dựa mấy mẫu ruộng cằn cỗi của gia đình.
từ ngày nào, đất của nhà ông đột nhiên biến mất, biến thành tá điền.
Nhi t.ử của lão ông nuốt trôi cục tức , chạy đến quan phủ kiện cáo, đ.á.n.h c.h.ế.t.
Lão ông đau đớn tột cùng, còn cách nào khác, đành dẫn theo cháu trai nhỏ tuổi, một đường màn trời chiếu đất đến kinh thành, chuẩn kiện vua, đòi công bằng cho nhi t.ử.
Ai ngờ, ở kinh thành , gặp đám côn đồ vô , quấy rầy dứt .
Vương Tam đến đây, kìm mà che mặt , hình gầy gò run lên dữ dội vì đau buồn.
Ta đang định bảo hai dậy, thì đám đông vốn đang trật tự đột nhiên náo loạn.
Ta trơ mắt Vương Tam hộc m.á.u, lảo đảo vài cái, từ từ ngã xuống, n.g.ự.c ông cắm một con d.a.o găm, m.á.u đỏ tươi nhanh ch.óng thấm ướt áo.
“Ông ơi!” Nam hài đau đớn gào lên, lao Vương Tam, tiếng xé lòng.
Hộ vệ nhanh ch.óng bắt hung thủ, thì là một kẻ điên đầu bù tóc rối, ánh mắt điên cuồng.
Xem tìm hung thủ thật sự .
“Hài t.ử ngoan.” Ta nhẹ nhàng đỡ nam hài dậy, đôi mắt đỏ ngầu của nó, hỏi: “Có báo thù cho ông ngươi ?”
“Muốn!”
Ánh mắt nam hài kiên định và quyết liệt, khuôn mặt non nớt hiện rõ sự tức giận và bất khuất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vay-danh-cong-chua-tra-moi-thu-xua/chuong-4.html.]
13
Ta đưa nam hài đến mặt hoàng đế.
Dân lấy ăn trời, chuyện liên quan đến dân sinh, thiên t.ử nổi giận, lập tức hạ lệnh cho Đại Lý Tự điều tra kỹ lưỡng, và đặc biệt cử những quan viên giàu kinh nghiệm, ngay lập tức lên đường đến ngôi làng của nam hài.
Vài ngày , kết quả điều tra của Đại Lý Tự trình lên bàn của hoàng đế.
Thì , kẻ chiếm đoạt ruộng đất của nhà Vương Tam là một vị quan thất phẩm họ Lâm, vốn chỉ là một vụ án chiếm đoạt ruộng đất của dân thường.
Ai ngờ kẻ cùng họ với Thừa tướng.
Hoàng đế tin liền nổi giận đùng đùng, triệu Thừa tướng cung ngay trong đêm.
Bên trong cánh cửa điện đóng kín, thỉnh thoảng vang lên tiếng chén vỡ ch.ói tai, cùng với những tiếng quát giận mơ hồ, vang vọng trong cung điện yên tĩnh.
Hai canh giờ trôi qua, Thừa tướng mới mặt mày tái nhợt bước khỏi điện, trán sưng một cục u lớn, bước chân cũng vẻ lảo đảo.
Sau chuyện , tình hình triều chính chút đổi âm thầm.
Trong phe phái của Thừa tướng, vài vị quan quan hệ mật thiết với viên quan họ Lâm , đều liên lụy ở các mức độ khác .
Chuyện dường như lắng xuống.
Ta trong lòng rõ, Lâm thị kinh doanh ở triều đình nhiều năm, rễ sâu gốc lớn, thể dễ dàng lung lay bởi chuyện .
Sự việc , cũng chỉ là gieo một hạt giống nghi ngờ lòng hoàng đế mà thôi.
Ta cho nam hài một khoản tiền, dặn nó về hướng ngược với quê nhà, càng xa càng .
“Điện hạ, mạng của dân chúng là mạng ?”
Nam hài hỏi một câu khi .
Ta xoa đầu nó, hứa rằng nhất định sẽ báo thù cho gia đình nó.
14
Cung điện phủ một màu trắng bạc.
Ta lười biếng tựa cửa điện, những trong cung qua quét tuyết, họ mặc áo bông dày, tay cầm chổi, bận rộn giữa làn tuyết trắng.
Ta uể oải đưa tay , những bông tuyết nhỏ nhẹ nhàng rơi lòng bàn tay, tan biến trong chốc lát.
Tiểu Chi thấy , đúng lúc đặt một nắm hạt dưa lòng bàn tay .
“Tiểu Chi, sắp Tết ?”
“Công chúa, hôm nay là mười bảy tháng Chạp ạ.”
Ta ngẩng đầu trời, mây xám chì nặng trĩu, ngày mai chắc sẽ một trận mưa đông.
Đại hoàng t.ử thành chọn ngày .
Sự việc của Vương Tam vẻ lắng xuống, chỉ là g.i.ế.c vài vị quan liên quan, lưu đày vài , triều đình nhanh ch.óng một nhóm mới lấp chỗ trống, như thể chuyện từng xảy .
Hỉ sự của hoàng gia đương nhiên là náo nhiệt, hoàng đế chọn những cung nữ thái giám kinh nghiệm lâu năm trong cung để phụ trách các công việc liên quan.
Khi cùng hoàng đế đến phủ của Đại hoàng t.ử, trong phủ đèn l.ồ.ng rực rỡ, một khung cảnh vui mừng náo nhiệt.
Ta chê nghi lễ nhàm chán và dài dòng, nhân lúc chú ý, lẻn hậu hoa viên.
“Công chúa, một tiểu tư va thần, nhét thứ cho thần.”
Trong lòng bàn tay Tiểu Chi là một mẩu giấy cuộn , giống hệt .