VẾT MỔ CỦA TÔI LÀ CHUYỆN NHỎ, VIỆC CỦA CHỊ LUÔN LÀ CHUYỆN LỚN - 2

Cập nhật lúc: 2026-03-15 21:42:35
Lượt xem: 647

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mẹ nắm tay , lòng bàn tay đầy mồ hôi.

 

“Mẹ hỏi , với điểm của con, thể trường sư phạm, miễn học phí, còn trợ cấp.”

 

Thế giới đột nhiên câm lặng.

 

chỉ thấy miệng bà mở khép .

 

“Trường sư phạm mà, con gái giáo viên, định. Chị con học xong thạc sĩ, doanh nghiệp lớn, kiếm nhiều tiền, đến lúc đó sẽ quên con…”

 

Giọng khô khốc: “Mẹ. Đây là giấy báo trúng tuyển của con.”

 

Nụ của bà cứng .

 

Bố đẩy cửa bước , giọng cho phép phản đối: “Chuyện quyết định . Ngày mai bố đem giấy báo đổi.”

 

“Tại ?!” Lần đầu tiên gào lên.

 

Ông cũng gào: “Vì tao là bố mày! Vì cái nhà nuôi nổi hai sinh viên đại học! Vì chị mày giỏi hơn mày!”

 

Chị ngoài cửa : “Bố, , đừng ép Tiểu Vũ, em học nữa…”

 

“Con xem chị con hiểu chuyện thế nào!”

 

Mẹ chỉ chị, chỉ .

 

“Còn con thì ? Ích kỷ! Chỉ nghĩ cho bản !”

 

Đêm đó, lén lấy giấy báo, trốn đến nhà bạn học.

 

Ba ngày , bố tìm , đ.á.n.h , chỉ đỏ mắt :

 

“Tiểu Vũ, bố xin con. Tiền đồ của chị con thể hủy.”

 

mái tóc bạc ở hai bên thái dương ông, đột nhiên còn sức lực nữa.

 

Giấy báo nhập học của trường sư phạm là do chính đổi.

 

Đổi sáu nghìn tệ.

 

Khi nhét tiền tay , mắt sang chỗ khác: “Tiền con cầm , coi như tiền sinh hoạt.”

 

nhận.

 

Sau mới , chị căn bản thi đậu nghiên cứu sinh.

 

Chị chỉ mãi mãi giẫm chân.

 

“Tiểu Vũ? Tiểu Vũ!”

 

Giọng chị kéo trở phòng bệnh.

 

Táo gọt xong, chị đưa qua, nhận.

 

Mắt chị đỏ lên: “Em vẫn còn oán chị, đúng ? Chuyện năm đó, với chị . Chị xin em, nhưng lúc đó chị cũng còn cách nào, nhà rể chê chị học vấn thấp…”

 

“Cho nên chị lấy em bàn đạp?” bình tĩnh hỏi.

 

Sắc mặt chị trắng bệch.

 

Mẹ xông , rõ ràng lâu ngoài cửa.

 

“Đều là một nhà, bàn đạp cái gì mà bàn đạp! Bây giờ chị con sống , chẳng cũng là phúc của con ?”

 

Phúc.

 

Chị sống trong căn hộ lớn ở trung tâm thành phố, lái xe ba trăm nghìn, con trai học trường tư.

 

Còn thuê căn nhà cũ nát, chen tàu điện ngầm, bệnh thì tự ký giấy phẫu thuật.

 

“Mẹ, con mệt .” nhắm mắt.

 

Họ còn gì nữa, rõ.

 

Vết mổ đau giật từng cơn, như bàn tay bên trong đang bóp nội tạng .

 

Ngày xuất viện, rể lái xe đến đón.

 

Chị ghế phụ, lướt điện thoại.

 

“Tiểu Vũ, em gửi WeChat của vợ trưởng phòng Lý cho chị nhé, chị hẹn cô .”

 

“Trưởng phòng Lý nào?”

 

“Lý Vy bạn đại học của em đó! Chồng cô chẳng ở Cục Giáo d.ụ.c ?”

 

Chị đầu , nịnh nọt.

 

“Chuyện mẫu giáo của Đồng Đồng còn nhờ cô …”

 

“Em liên lạc nữa.”

 

“Tại ?!”

 

“Bởi vì cô hỏi em, vì năm đó rõ ràng đậu đại học trọng điểm mà học sư phạm.”

 

ngoài cửa sổ.

 

“Em em điền nhầm nguyện vọng. Cô đáng tiếc thật, điểm của em còn cao hơn cô .”

 

Trong xe im lặng.

 

Mặt chị lúc đỏ lúc trắng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vet-mo-cua-toi-la-chuyen-nho-viec-cua-chi-luon-la-chuyen-lon/2.html.]

Mẹ đột nhiên hòa giải: “Ôi, chuyện cũ nhắc gì. Tiểu Vũ, con giúp chị con thôi, ?”

 

Lần thôi.

 

Câu suốt mười năm.

 

Lần đầu tiên là khi chị kết hôn, cho mượn ba mươi nghìn của hồi môn.

 

Lúc đó , tiền tiết kiệm chỉ tám nghìn.

 

rút tiền quỹ nhà ở.

 

Lần thứ hai là khi rể khởi nghiệp, đầu tư năm mươi nghìn.

 

tích góp đủ tiền đặt cọc mua nhà, tiền mất, nhà cũng mất.

 

Lần thứ ba là khi chị sinh con, ứng hai mươi tám nghìn cho trung tâm ở cữ.

 

trả góp thẻ tín dụng suốt một năm.

 

Lần là năm mươi nghìn phí tài trợ mẫu giáo.

 

Lần thì ?

 

Xe dừng lầu khu nhà thuê của , để rể lái .

 

Khu cũ đường hẹp, sợ trầy xe của .

 

Mẹ theo lên lầu, đầu đến nơi sống.

 

Ba mươi mét vuông, trong bếp xoay cũng khó.

 

ở cửa, cởi giày.

 

“Con sống ở đây?”

 

“Vâng.”

 

“Một tháng bao nhiêu tiền?”

 

“Hai nghìn.”

 

Bà im lặng, trong mắt lóe lên một cảm xúc hiểu, nhưng nhanh ch.óng sự chê bai thế.

 

“Nhỏ thế . Con xem nhà chị con…”

 

“Mẹ.” cắt lời.

 

“Tuần cắt chỉ, thể đến ?”

 

Bà lấy điện thoại: “Để xem thời gian, bên chị con thể…”

 

“Không cần . Con tự .”

 

Bà dường như thở phào, lấy từ trong túi một phong bì đặt lên tủ giày.

 

“Ba nghìn con cầm mua chút đồ bổ.”

 

động.

 

đến cửa, đầu.

 

“Tiểu Vũ, đừng oán chị con. Nó cũng dễ dàng.”

 

Cửa đóng .

 

dựa cánh cửa.

 

Từ từ trượt xuống đất.

 

Phong bì mỏng, thể tưởng tượng biểu cảm của bà khi đếm tiền.

 

Một tờ.

 

Hai tờ.

 

Như đang cắt thịt của chính .

 

đột nhiên bật .

 

Cười đến khi nước mắt rơi xuống sàn.

 

Ngày cắt chỉ, tự .

 

Bác sĩ vết thương: “Hồi phục tệ, nhưng cơ địa sẹo lồi, sẽ để sẹo.”

 

“Không .” .

 

Trên nhiều sẹo , thiếu thêm vết .

 

Ra khỏi bệnh viện, ánh nắng .

 

đến trung tâm thương mại, mua cho một chiếc áo len mới.

 

Len cashmere mềm mại, màu trắng kem, giá niêm yết một nghìn hai trăm.

 

Khi quẹt thẻ tín dụng, tay run.

 

hiệu sách, mua hai cuốn album tranh vẫn luôn xem.

 

Cuối cùng trong quán cà phê, gọi chiếc bánh đắt nhất.

 

Khi lớp kem ngọt ngấy tan trong miệng, điện thoại reo.

 

 

Loading...