Vét Sạch Gia Sản Xuống Nông Thôn, Gả Cho Sĩ Quan Hoang Dã Nhất - Chương 59: Không Phải Anh Em Ruột Theo Đúng Nghĩa

Cập nhật lúc: 2026-02-10 16:18:21
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nghĩ đến đây, Ôn Lẫm nhịn mà bước lên ngăn cản Tần Oánh.

 

Anh dùng sức kéo tay Tần Oánh, trầm giọng : "Mẹ, đủ ."

 

"Mẹ xem Ôn Cầm còn chỗ nào lành lặn nữa, đủ !!"

 

"Tại đều Ôn Cầm, vết thương chân em nghiêm trọng , còn em thương nặng thêm, chuyện ở bệnh viện con cũng trách nhiệm!"

 

Ôn Cầm lúc mắt sưng như quả óc ch.ó, Ôn Lẫm thì sững sờ.

 

suy nghĩ một chút, vội vàng : "Anh hai, đừng nữa, tất cả là do em gây , liên quan gì đến ."

 

Ôn Lẫm trong lòng chấn động, Ôn Cầm lúc nào cũng lương thiện như , chuyện đều nghĩ cho khác , chịu đựng bao nhiêu giày vò mà vẫn tích cực gạt bỏ trách nhiệm cho .

 

Trong cảnh như , Ôn Cầm vẫn tâm tính thế , khiến cảm động.

 

Anh nghĩ thông suốt .

 

Ôn Cầm là đối tượng của , thì đối tượng .

 

hai cũng em ruột theo đúng nghĩa.

 

Thay vì để họ chọn cho những tiểu thư con nhà giàu nuông chiều, ngang ngược hống hách, chi bằng sống cùng Ôn Cầm, một nóng lạnh, ở chung mười năm.

 

Còn về việc nhà họ Ôn đồng ý , bây giờ chuyện thành thế , họ cũng thể đổi gì.

 

Nếu gia đình phản đối kịch liệt, sẽ lén lút nuôi Ôn Cầm, với tiền tiết kiệm và thu nhập của , chẳng lẽ nuôi nổi một Ôn Cầm ?

 

Đợi Ôn Cầm sinh cho một đứa con trai con gái, sóng gió sớm qua , cũng thể thuận lý thành chương đón cô về nhà ở.

 

Thật thời gian , ở nhà phiền muộn, ngày nào cũng cãi vã thì cũng ồn ào, nếu Ôn Cầm luôn an ủi, khuyên nhủ , sớm dọn ngoài .

 

Còn một điểm nữa là, Ôn Cầm bây giờ tâm tính , bao giờ nghĩ đến việc hại , nhưng nếu thật sự dồn Ôn Cầm đường cùng.

 

Thì chuyện của , chỉ cần Ôn Cầm báo cảnh sát, một tội danh lưu manh là thể thoát .

 

Công việc, tiền đồ của đều sẽ mất hết.

 

"Dì Hoàng, dì giúp Ôn Cầm thu dọn đồ đạc , mấy ngày nay sẽ chăm sóc em ."

 

"Ôn Lẫm, con nhắc lời xem!" Lần Tần Oánh gì, mà Ôn Trường Quân kích động dậy.

 

"Con , thời gian con sẽ chăm sóc Ôn Cầm." Ôn Lẫm lặp một nữa.

 

"Chát!"

 

Ôn Trường Quân tát Ôn Lẫm một cái: "Sao nuôi một đứa ngốc như con?"

 

"Bây giờ con cho !" Câu của Ôn Trường Quân gần như nghiến từ kẽ răng.

 

"Ba, từ nhỏ ba dạy con một trách nhiệm, đảm đương ? Bây giờ con chính là gánh vác trách nhiệm, cần ba dọn dẹp hậu quả cho con."

 

"Ôn Lẫm! Con điên !"

 

"Con che chở cho nó, nghĩ đến ?" Tần Oánh cảm thấy bộ tinh thần của đều rút cạn, tuyệt vọng .

 

Ôn Lẫm vẻ mặt áy náy Tần Oánh, kiên định : "Mẹ, còn ba che chở, nhưng Ôn Cầm bây giờ chỉ con thôi."

 

"Con đang ? Chuyện nếu truyền ngoài, nhà họ Ôn chúng sẽ hủy trong tay con, cả ngày chỉ trỏ lưng."

 

Nói nghiêm trọng hơn, đây chính là l.o.ạ.n l.u.â.n.

 

Đừng đến công việc của Ôn Lẫm, ngay cả công việc của họ cũng sẽ ảnh hưởng.

 

Nếu để những đối thủ cạnh tranh , thì nhà họ hạ bệ chỉ là vấn đề thời gian.

 

Đây là Kinh thị, chức vụ ở Kinh thị là thứ tranh giành nhất cả nước, mỗi vị trí đều nhắm sẵn, những đó chỉ cần thấy một kẽ hở là sẽ điên cuồng chui .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vet-sach-gia-san-xuong-nong-thon-ga-cho-si-quan-hoang-da-nhat/chuong-59-khong-phai-anh-em-ruot-theo-dung-nghia.html.]

 

"Con , con lớn , con sẽ xử lý ." Ôn Lẫm tiếp tục kiên trì.

 

"Con!!!" Tần Oánh Ôn Lẫm cho tức đến gì, nhất thời tức giận công tâm, Tần Oánh ngất .

 

"Tần Oánh, Tần Oánh!!" Ôn Trường Quân vội vàng đỡ lấy bà, ông bây giờ thất vọng về đứa con trai .

 

"Đợi về xử lý con, đồ nghịch t.ử ." Ôn Trường Quân xong liền định đưa bà đến bệnh viện.

 

Chậc chậc chậc, nếu cảnh cho phép, Lâm Hiểu Hiểu vỗ tay cho tình yêu vĩ đại của họ .

 

Bùng nổ, đúng là quá sức bùng nổ.

 

Về mặt đùa giỡn lòng , Lâm Hiểu Hiểu thể Ôn Cầm là một lợi hại.

 

điều khiến cô kinh ngạc hơn là, Ôn Lẫm " đảm đương" đến .

 

Sự hiểu chuyện và đảm đương , thật sự, quá đúng lúc.

 

Dùng , chính là một con d.a.o sắc bén đ.â.m nhà họ Ôn.

 

Sau một hồi hoảng loạn, Ôn Trường Quân cuối cùng cũng rảnh tay.

 

Lão gia t.ử và lão phu nhân, hai sắp tay .

 

Buổi chiều tối, họ trực tiếp đến tận nhà, cho đóng c.h.ặ.t cửa sổ.

 

Ôn Lẫm và Ôn Cầm của lão gia t.ử "mời" đến phòng khách.

 

Lão gia t.ử tuy già, nhưng khí thế sắt m.á.u , cũng che giấu , dù lúc trẻ, ông cũng trận g.i.ế.c ít kẻ địch.

 

Lần đến, trong tay còn cầm một cây roi da.

 

Đây là thực thi gia pháp với hai ?

 

Lâm Hiểu Hiểu thấy mà khỏi phấn khích, ánh mắt phấn khích lão phu nhân liếc thấy, nhanh Lâm Hiểu Hiểu "mời" phòng.

 

Hừ, còn ngăn cản xem náo nhiệt, thể nào, chui gian.

 

Mà dì Hoàng buổi trưa, của lão phu nhân cho thôi việc về nhà, lúc , còn với cô ít lời, cụ thể là lời gì Lâm Hiểu Hiểu cũng , tóm là một lời đe dọa.

 

Trước khi dì Hoàng , Lâm Hiểu Hiểu còn lấy một ít đồ ăn cho bà, xem như cảm ơn sự chăm sóc mấy ngày nay.

 

Bởi vì nhiều bữa ăn đều theo sở thích của Lâm Hiểu Hiểu, thể bỏ qua, nhưng , báo đáp thiện ý một cách thích hợp cũng là điều nên .

 

"Ôn Lẫm, ông nội hỏi con một câu, Ôn Cầm con nhất định chăm sóc ?" Lão gia t.ử bình tĩnh hỏi , từ biểu cảm mặt ông, thể đoán ông đang nghĩ gì.

 

Ôn Lẫm vốn chút sợ lão gia t.ử, nhưng thấy Ôn Cầm mím môi vẻ mặt áy náy, Ôn Lẫm cũng còn sợ hãi như nữa.

 

"Vâng ạ ông nội, Ôn Cầm bây giờ... cần chăm sóc."

 

"Chát" tiếng roi ngựa dài cứng quất xuống lưng Ôn Lẫm.

 

"Ưm!!"

 

"Ông nội, ông cứ đ.á.n.h ! Là con bất hiếu."

 

"Chát"

 

"Con cũng bất hiếu! Nếu chuyện vỡ lở, nhà họ Ôn sẽ các con hủy hoại." Lão gia t.ử vẫn bình tĩnh trả lời, nhưng roi da trong tay dừng .

 

"Ông nội, ông đừng đ.á.n.h hai, cũng thương ." Ôn Cầm che lên lưng Ôn Lẫm, chịu roi.

 

Lão phu nhân thấy , răng già cũng sắp nghiến nát, "Lão đầu t.ử, đừng nương tay, đáng dạy dỗ nhất chính là con hồ ly tinh ."

 

"Đừng, Ôn Cầm thương nặng như , đ.á.n.h thì đ.á.n.h con."

 

 

Loading...