VỊ ƯƠNG - 7
Cập nhật lúc: 2024-11-16 09:49:03
Lượt xem: 15,358
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bùi Mục Dã sững một chút, bật lớn:
"Hóa phu nhân của là một con gà sắt!"
.
Ta keo kiệt.
Ở đời , tiền là vạn năng, chẳng lãng phí một chút nào.
Kể cả Bùi Mục Dã, yêu thương và bảo vệ như , một đến thế, chỉ thể nắm c.h.ặ.t lấy , dám buông lơi dù chỉ nửa phần.
14
Kế toán sổ sách nhanh kết quả.
Trần Quản sự giả sổ sách, biển thủ tài sản của nhà họ Bùi. Bùi Mục Dã hạ lệnh đ.á.n.h gãy cả hai chân của , ném trang trại để mặc tự sinh tự diệt.
Phu nhân lão gia nhà họ Bùi mỗi ngày ở trong phòng trời trách đất, còn Bùi Mục Dã thì mời về đoàn hát kịch nổi tiếng nhất Thịnh Kinh, ngày nào cũng ở nhà xem hát cùng , rằng thi xem ai lớn tiếng hơn.
Ta lo lắng việc .
Bùi Mục Dã nghịch tay khẽ khinh:
"Ai dám gì chứ?"
Vài ngày đến lễ Thượng Âm. Theo tục lệ Thịnh Kinh, nên cùng phu nhân lão gia Chùa Thanh Việt cầu phúc, nhưng lẽ bà chúng chọc tức đến phát bệnh, giường bảo dậy nổi, kêu tự .
Ta mừng rỡ chẳng cầu gì hơn.
mới nửa đường, Bùi Trường Phong cưỡi ngựa đuổi theo.
Chưa kịp mở miệng để chối từ quan hệ, :
"Tẩu tẩu vội gì? Ta chỉ gần đây rừng trúc đường đến Chùa Thanh Việt xuất hiện cường đạo. Đại ca bận rộn huấn luyện binh mã, thời gian chăm lo cho tẩu. Ta nhàn rỗi nên đến xem thử thôi."
Hắn trở dáng vẻ công t.ử nhàn tản, thanh quý như .
Hắn gọi là "tẩu tẩu," lý do chính đáng, thể gì thêm.
từng lời đều ẩn ý rằng Bùi Mục Dã là kẻ thô lỗ, quan tâm .
Ta giả vờ hiểu, buông rèm xuống:
"Đa tạ tiểu thúc."
Trên đường, Bùi Trường Phong thường xuyên nhắc chuyện cũ:
"Tẩu còn nhớ học ở nhà , cùng chúng đến Chùa Thanh Việt, đều cầu nhân duyên, chỉ tẩu cầu bình an ?"
"Không nhớ."
"Ta thì nhớ tẩu thích ăn quả hồng đỏ ở chùa đó?"
"Giờ còn thích nữa."
"Mùi hương tẩu thêu khăn tay tặng , vẫn cất giữ cẩn thận."
Ta lấy chiếc khăn tay thêu hoa màu phấn, chợt nhớ :
"Cái thì nhớ."
Bùi Trường Phong mặt lộ vẻ mừng rỡ.
Ngay đó, tiếp lời:
"Chiếc khăn từng lau vết rượu dơ miệng nữ ca kỹ ở thuyền phường ? Tiểu thúc còn giữ gì? Nếu thật lòng si mê nàng, với đại ca để tiểu thúc cưới nàng về ."
Bùi Trường Phong đen mặt.
Từ đó im lặng suốt quãng đường.
Khi về, cố tình gọi , tránh đường khác để khỏi gặp. ngờ khi đến rừng trúc, ngựa bỗng hoảng sợ, một loạt tên từ trong rừng b.ắ.n , những đ.á.n.h xe và hộ vệ bên ngoài kịp ứng phó.
"Cường đạo! Là cường đạo!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vi-uong/7.html.]
Giữa ban ngày ban mặt, xe còn treo cờ nhà họ Bùi, đám cường đạo lớn gan đến ?
Chưa kịp suy nghĩ nhiều.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Những hộ vệ còn sót vội bảo vệ xuống xe. Từ xa, thấy Bùi Trường Phong cưỡi ngựa lao đến, đưa tay về phía :
"Lên ngựa mau!"
Lời dứt, một mũi tên sắc bén xé gió lao tới.
Mũi tên chỉ tóc xõa tung, mà còn ngăn cách và Bùi Trường Phong.
Ta đám cường đạo cầm đao tiến gần, ánh mắt sâu thẳm , trầm giọng :
"Ta gọi quan binh! Muội chờ !"
Hắn thúc ngựa phóng , theo bóng lưng , chút thất vọng.
Quả nhiên đáng tin.
Từ khi quen , từng cho ai chút hy vọng.
Hộ vệ mà Bùi Mục Dã phái theo , dù mỗi địch nổi mười, nhưng vẫn ép lùi từng bước.
Họ bảo chạy về hướng Thịnh Kinh, chần chừ, lập tức đầu chạy.
Rất nhanh đuổi theo, đuổi trêu chọc như đùa giỡn với con mồi:
"Tiểu cô nương còn chạy ?"
"Hôm nay bọn nhất định vui vẻ một trận mới ..."
Tim đập loạn xạ, cảm giác như sắp nổ tung.
Hôm nay e là thoát khỏi .
Trong đầu hiện lên hình ảnh cuối cùng chính là Bùi Mục Dã, nhớ lúc , ở bên ngoài thanh lâu, cúi bế lên, ánh đèn phố dài rực rỡ, trong mắt chỉ còn bóng dáng .
Nếu hôm nay xảy chuyện , tối qua khi hỏi dồn thích , nên gật đầu.
Chân mềm nhũn, phía vang lên tiếng khả ố khi một tên vươn tay chộp tới .
ngay giây , n.g.ự.c một mũi tên xuyên thẳng qua.
Ta sững sờ , chỉ thấy một bóng dáng áo xanh cưỡi ngựa phi tới, tay cầm trường cung kéo căng dây, ba mũi tên cùng lúc xuyên thủng ba tên cường đạo gần nhất.
Là Bùi Mục Dã.
Ta , c.h.ế.t .
Nhẹ nhõm thở phào, ngay lập tức ngã khuỵu xuống đất, như ác thần từ địa ngục đến, c.h.é.m g.i.ế.c bọn cường đạo như thái rau c.h.ặ.t củi.
Máu đỏ nhuộm đầy y phục , kéo lê thanh đao mặt , như một La Sát từ địa ngục, nhưng mỉm .
Bùi Mục Dã cúi xuống mặt , dùng tay áo sạch nhẹ nhàng lau bụi mặt , nhéo một cái, giọng bực:
"Còn ?"
"Còn sống, tất nhiên vui mừng."
Chàng nhíu mày, ngón tay thô ráp khẽ vuốt ve gương mặt .
Hồi lâu mới :
"Sẽ ."
Lời như với , cũng như với chính .
Ta chợt nhớ đến lời khi còn sống. Khi ngã trong sân, bà đỡ lên, tay chạm mặt giống như bây giờ.
Bà từng : "Yêu một , phản ứng đầu tiên chính là đau lòng."
Ta nhẹ nhàng đưa tay , giọng chút đáng thương:
"Chân trẹo ."