Video Của Tôi Có Thể Gửi Đến Các Thế Giới Tận Thế - Chương 363

Cập nhật lúc: 2026-03-10 10:35:57
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ôi chao, quả thực là quá sung sướng!

Bà ba đang đắc ý như , đột nhiên phát hiện gì đó đúng, trong bếp thấy tiếng nước chảy?

Vừa ngẩng đầu lên, liền thấy con bé ngốc bưng một chậu bát đũa bẩn tới.

lập tức nổi giận: “Đầu mày thối ! Bưng cái gì! Tao bảo mày rửa! Rửa sạch! Mau bưng về!”

Tuy nhiên, con bé ngốc vẻ ngoan ngoãn lời như , mặt thậm chí một chút biểu cảm nào, đó cầm một cái bát ném thẳng tới.

Bốp!

Bà ba kịp đề phòng, trán ném trúng, bà kêu “ối” một tiếng ôm đầu, đồng thời cái bát rơi xuống đất, vỡ tan tành, mảnh sứ suýt cắt chân bà !

Bà ba kinh ngạc tức giận, lạnh lùng ba giây liền xắn tay áo lên: “Muốn c.h.ế.t ! Con đĩ nhỏ nhà mày…”

Chửi xong, cái bát thứ hai ném tới, sưng bên trán còn , tạo thành một cặp đối xứng cho bà .

“Ối, mày—”

Bốp! Cái bát thứ ba trúng mắt trái.

Bốp! Cái bát thứ tư trúng mắt .

Sau đó là mũi, miệng, răng cửa, cằm.

Bà ba lúc đầu còn hung thần ác sát, nhanh chống đỡ nổi, ôm mặt chạy khắp phòng khách.

Thế là bát đĩa rơi xuống vai, lưng, gáy của bà .

Loảng xoảng! Rắc! Trong nháy mắt khắp sàn nhà đầy mảnh sứ vỡ, bà ba tuy dép lê, nhưng đế dép trong nhà mềm mà dày, giẫm lên mảnh sứ lớn một chút, lập tức đ.â.m chân đau điếng.

kêu ối ối, c.h.ử.i càng khó hơn.

“Bố mày còn dám đối xử với tao như , con tiện nhân xxx nhà mày! Đợi bố mày về tao bảo nó đ.á.n.h c.h.ế.t mày! A—”

Tiếng hét t.h.ả.m vô cùng chân thực, hóa là bà cuối cùng một mảnh vỡ lớn đ.â.m thủng chân, m.á.u tươi lập tức tuôn xối xả.

phịch xuống đất, bàn chân m.á.u chảy đầm đìa, đau giận, hét lớn: “G.i.ế.c ! G.i.ế.c ! Dân ơi con gái mày g.i.ế.c tao!”

Trương Tiểu Văn bước tới, xuống bà già độc ác từ cao, bà ba tiếp xúc với ánh mắt của cô, đột nhiên như nghẹn ở cổ, lông tơ lưng dựng : “Mày, mày, mày con bé ngốc!”

Con bé ngốc ánh mắt đáng sợ c.h.ế.t như .

Trương Tiểu Văn nghiêng đầu, nở một nụ lạnh lùng với bà , đó giơ cái đĩa trong tay lên, vung tròn cánh tay, “bốp” một tiếng đập mạnh mặt bà ba.

Bà ba hét t.h.ả.m một tiếng ngã sấp xuống đất, đau đến mức còn cảm giác mảnh sứ vỡ đ.â.m nữa, phụt một tiếng nhổ hai chiếc răng dính m.á.u.

“A! A! A!”

phát những tiếng hét ngắn và t.h.ả.m thiết.

Mà giọng trong đầu Trương Tiểu Văn cũng đang hét “a a a”.

Trương Tiểu Văn xoa xoa thái dương, mệt mỏi : “Đừng kêu nữa, kêu nữa tao đ.á.n.h mày.” Bà ba run lên một cái, dám kêu nữa, nhưng đau đến co giật mặt đất, trong miệng ngậm c.h.ặ.t đầy tiếng rên rỉ cố nén.

Trương Tiểu Văn , chỉ tự : “Người luôn bắt nạt mày ? Tao giúp mày giải quyết bà mày vui ?”

Giọng trong đầu cô nức nở: “Bạn, bạn hung dữ quá, đ.á.n.h …”

Trương Tiểu Văn lạnh: “Mày g.i.ế.c c.h.ế.t một , còn ngốc như ?”

“Hu, hu hu hu…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/video-cua-toi-co-the-gui-den-cac-the-gioi-tan-the/chuong-363.html.]

Trương Tiểu Văn: “…”

Phiền quá!

Khó khăn lắm mới tìm nửa thể của , phát hiện đối phương chỉ là một kẻ ngốc, còn bắt nạt mười mấy năm, cuối cùng còn bắt nạt đến c.h.ế.t.

Xong trọng sinh vẫn ngốc như !

Bực !

Trong mắt cô lóe lên ánh sáng đỏ mờ mờ, một loại thôi thúc g.i.ế.c , mà thể cô g.i.ế.c tại hiện trường chỉ

về phía bà ba đang sấp mặt đất, mặt sưng đầy m.á.u.

Bà ba kinh hãi mở to mắt, bịt miệng, Trương Tiểu Văn như gặp ma.

Bà, bà thấy gì?

Con bé ngốc đang chuyện với thứ gì đó vô hình ? Còn gì mà c.h.ế.t một , còn bắt nạt thứ vô hình đó.

Một ý nghĩ đáng sợ nảy lên trong đầu, chẳng lẽ con bé ngốc thật sự c.h.ế.t, bây giờ đây là một con ác quỷ! Và con ác quỷ giúp con bé ngốc đến g.i.ế.c , bà run rẩy, run như cầy sấy.

Đặc biệt là khi Trương Tiểu Văn cúi đầu qua, sắc mặt xanh xao, biểu cảm, mà đáy mắt ẩn hiện màu đỏ tươi…

Thật giống ác quỷ đòi mạng!

Bà ba phát một tiếng hét t.h.ả.m thiết, hạ nóng lên, đó liền trợn mắt ngất .

Trương Tiểu Văn ghê tởm thu hồi ánh mắt.

Giẫm lên một sàn đầy mảnh sứ vỡ, đến ghế sofa xuống, rút hai tờ khăn ướt lau tay, đó bắt đầu sắp xếp ký ức của cơ thể .

Cơ thể tên là Trương Tiểu Văn, từ nhỏ vì một trận bệnh mà trở thành kẻ ngốc, cha thương yêu, em trai em gái khinh bỉ bắt nạt, một họ hàng xa kiêm bảo mẫu cũng thể bắt nạt, trong nhà là một sự tồn tại thừa thãi.

Cứ như sống một cách mơ hồ đến mười tám tuổi, còn trông như một vị thành niên.

Nếu những điều còn thể chịu đựng , thì những chuyện đó vượt quá phạm vi chấp nhận của cô.

Mặt trời biến thành màu xanh lục, cả thế giới hỗn loạn, nhà họ Trương cũng ngoại lệ.

Người nhà họ Trương còn coi như khá may mắn, ngày đầu tiên ngoài, cho nên, khi bên ngoài hỗn loạn, hoặc những khác ánh nắng xanh lục chiếu đến phát điên, cả nhà họ Trương đều .

kết quả của việc dám ngoài là, lương thực trong nhà đủ ăn.

Mẹ của Trương Tiểu Văn, phụ nữ tên Trần Tuyết Anh bắt đầu kiểm soát khẩu phần ăn của mỗi mỗi bữa, và phần thức ăn của Trương Tiểu Văn là ít nhất, thậm chí lượng ít nhất còn em trai em gái và bảo mẫu cướp.

Trương Tiểu Văn đói đến gần như ngất .

Trong lúc mơ màng, cô thậm chí còn loáng thoáng thấy cuộc đối thoại của cặp em trai em gái .

“Cứ thế nữa là còn gì ăn .”

“Em đói đến mức ăn thịt .”

“Nghe những phát điên bên ngoài sẽ ăn thịt .”

“Không thịt ngon .”

“Anh thể c.ắ.n Trương Tiểu Văn một miếng.”

 

 

Loading...