VINH HOA - 1.1

Cập nhật lúc: 2026-03-15 14:59:00
Lượt xem: 119

1

Ta vốn là một đứa trẻ mồ côi nơi nương tựa.

Từng ngủ ngoài đường, cũng từng tranh giành miếng ăn với ch.ó dữ.

Nhìn thấu sự lạnh nhạt của lòng , hiểu cái gọi là chân tình rốt cuộc là gì. Vì thế khi vị lão thần tiên tiên phong đạo cốt xuất hiện, thể ban cho một mối lương duyên viên mãn suốt đời.

Ta lập tức quỳ rạp xuống đất, chân thành:

“Không cầu một chút chân tình, chỉ cầu vinh hoa phú quý.”

Chân tình của đàn ông thì ích gì?

thể biến thành bánh màn thầu giúp no bụng khi đói khát , thể trở thành chăn đệm chắn gió sưởi ấm khi đêm sương lạnh lẽo?

Dường như chẳng gì cả.

Khi ngay cả việc sống sót cũng trở nên khó khăn, những thứ giống như hoa trong gương, xa vời hư ảo.

Nếu cơ hội như , đương nhiên thành tâm cầu vinh hoa.

Chỉ kẻ đầu óc tỉnh táo mới mỡ heo che mắt mà chọn tình yêu.

Lão thần tiên hỏi :

“Phần lớn nữ t.ử đời chỉ cầu một một lòng. Con dùng tình yêu đổi lấy vinh hoa phú quý, thật sự sẽ hối hận ?”

Ta khẽ , nhưng vẫn kiên quyết lắc đầu.

Từ đầu đến cuối từng do dự.

Cha khi xưa cũng từng vì sắc mà mê . Ông từng mặt Nguyệt lão, hứa với rằng sẽ yêu thương trọn đời, thề rằng đến c.h.ế.t cũng đổi lòng.

Khi , họ là cặp vợ chồng khiến bao ngưỡng mộ.

kết quả thì ?

Một mỹ nhân chuộc về từ thanh lâu mềm yếu như xương, tựa lòng cha .

Nàng lau nước mắt bằng khăn tay vu oan rằng bắt nạt .

Chỉ vài câu .

Cha tin ngay, đuổi khỏi nhà, bỏ vợ cưới mới.

Bao năm tình nghĩa vợ chồng, những lời thề non hẹn biển ngày , cuối cùng vẫn chống sự cám dỗ của nhan sắc trẻ trung khi tuổi già kéo đến.

Mẹ cả đời theo đuổi tình yêu.

Vì thế khi đuổi khỏi nhà, trong lòng bà còn chút hy vọng sống nào nữa. Bà sống trong mê man tuyệt vọng, như thể đời chẳng còn điều gì khiến bà lưu luyến.

Khi bà nắm c.h.ặ.t t.a.y , ý thức dần mơ hồ.

vẫn hỏi:

“A Cẩm, cha con sai , ông sẽ đến tìm đúng ?”

Bà hỏi hết đến khác, lắc đầu hết đến khác.

Ngoài cửa chỉ lá rụng đầy đất, tiêu điều hoang vắng.

Người bà mong nhớ từng xuất hiện.

Mẹ bật đau đớn, hai hàng m.á.u chảy từ mắt:

“Ông đến... ông ?”

Ta nghĩ rằng...

Lúc cha chắc đang ôm ấp mỹ nhân trong lòng.

Cuối cùng ôm hận mà c.h.ế.t. Trước khi c.h.ế.t bà vẫn gọi tên cha , mắt mở to chằm chằm ngoài cửa.

Như thể vẫn thấy bóng dáng quen thuộc .

Đáng tiếc cho đến khi bà nhắm mắt, cha cũng xuất hiện.

Ta trở thành như , càng thứ gọi là chân tình của khác.

Những năm tháng cô độc khốn khó thuở nhỏ thật sự quá khó chịu.

Chỉ vinh hoa phú quý.

Mới khiến yên lòng.

 

 

2

Cuối cùng lão thần tiên vẫn đồng ý.

Dùng tình yêu đổi lấy vinh hoa, đó chính là cuộc giao dịch giữa và ông.

Sau khi lão thần tiên rời , chìm giấc ngủ mơ màng. Khi tỉnh , một cặp vợ chồng phú thương cứu.

Hai họ con cái, vì thế nhận con nuôi.

Ta đây là cơ duyên lão thần tiên ban cho . Thế là dùng mấy chục năm tiếp theo để khiến bản trở thành phụ nữ giàu nhất Bắc Lương.

Ngay cả những quan lớn trong thành Ngọc Kinh cũng dám dễ dàng đắc tội với .

Có tiền sai khiến cả quỷ, câu quả thật sai.

Họ cung kính gọi là “Hạ nương t.ử”, ai dám coi thường chỉ vì là phụ nữ.

Bởi vì một ngày nào đó, họ nhất định sẽ cần đến .

Tuy thương nhân địa vị thấp, nhưng nếu nắm giữ mạch m.á.u kinh tế của cả vương triều Bắc Lương, thì chuyện khác.

Ngay cả hoàng gia cũng dám dễ dàng phật lòng .

Bởi thời cuộc bất , biên quan liên tục chiến sự, nơi nào cũng cần bạc.

Triều đình lấy nhiều tiền như , chỉ đành tìm cách khác.

Mà Hạ Cẩm Thư đây, thứ duy nhất thiếu chính là bạc.

Cửa hàng buôn bán của trải khắp bốn nước, sớm cắm rễ vững chắc. Thế lực phía đan xen chằng chịt, động một sợi tóc là cả cục diện rung chuyển.

Cuộc sống như thật sự quá thoải mái.

Cho đến khi...

Ta gặp Giang Sơ.

3

Nửa năm , đến Giang Nam bàn chuyện ăn.

Trên đường trở về Ngọc Kinh, nhặt một thiếu niên trọng thương bên đường.

Bộ y phục trắng của nhuộm đỏ m.á.u, bất tỉnh ven đường. Nhìn tình trạng , nếu chữa trị ngay, tám chín phần mười sẽ mất mạng.

Lão thần tiên từng giúp , nên luôn kính trọng thần Phật.

Giờ đây ăn mặc đủ đầy, của cải vô . Có cuộc đời khiến khác ngưỡng mộ như , cũng ngại một việc .

Cứu một mạng cũng xem như tích thêm chút công đức cho .

Coi như báo đáp ân tình của lão thần tiên.

Vì thế cứu , còn đưa về phủ Hạ. Dùng nhân sâm thượng hạng giữ mạng, mời lang trung đến chữa trị.

Cuối cùng cũng đợi ngày tỉnh .

Thiếu niên dung mạo tuấn tú, sắc mặt tái nhợt. đôi mắt đào hoa xếch lên khi toát vẻ đa tình đặc biệt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vinh-hoa/1-1.html.]

“Dung mạo tệ.”

Đó là câu đầu tiên với .

“Cô nương, nàng đang trêu ghẹo ?”

Hắn sững , đôi mắt đào hoa đa tình thoáng lộ vẻ ngơ ngác. Rất lâu mới câu , khiến tỳ nữ bên cạnh bật .

Tỳ nữ Bảo Nhi nhịn :

“Ngươi là , thương nặng ngất ngoài ngoại thành. Chính tiểu thư nhà cứu ngươi.”

Hắn ngẩn .

Cúi mắt giường lâu.

Sau đó với tên là Giang Sơ, còn thì nhớ gì cả.

À, mất trí nhớ.

Trên trán Giang Sơ quấn băng dày. Lang trung va đập đầu. Hiện giờ m.á.u bầm trong đầu tan, còn nhớ tên là may mắn.

Còn những ký ức mất, thể sẽ từ từ nhớ .

Có khi một hai tháng, cũng thể bốn năm năm. Nếu vận khí , cả đời nhớ cũng là chuyện thể xảy .

Giang Sơ hiện giờ nhớ bất kỳ ai, cũng nhà , càng nên .

là ân nhân cứu mạng của .

bên cạnh , tìm cơ hội báo đáp.

Ánh mắt chân thành.

Dựa kinh nghiệm bao năm buôn bán của , từng lời Giang Sơ lúc đều xuất phát từ lòng thật, quả thật báo đáp ân tình của .

chỉ tích công đức cho bản .

cũng để ý đến cái gọi là ân tình.

Thế nhưng Giang Sơ cố chấp như , thế nào cũng chịu rời . Hắn nếu báo đáp ân nghĩa thì cả đời khó lòng yên tâm.

“Hạ Cẩm Thư nuôi kẻ ăn . Ngươi bản lĩnh gì?”

Ta ghét nhất những kẻ chỉ ăn bám.

từng phát cháo cho những kẻ ăn xin còn khỏe mạnh tay chân. Chỉ cần họ chịu khó một chút, việc vặt chạy chân, cũng đến nỗi sống nhờ bố thí.

Kẻ tự cam sa đọa thì ngay cả Đại La thần tiên cũng cứu nổi.

Giang Sơ siết c.h.ặ.t thanh kiếm trong tay.

Hắn , đôi mắt đào hoa càng thêm mê hoặc.

“Công phu của chắc cũng tệ. Làm ám vệ cho nàng thì ?”

 

 

4

Ta đồng ý với Giang Sơ.

Vốn cũng trông cậy bảo vệ .

Hắn mới khỏi bệnh nặng, nhớ chuyện . Công phu thế nào vẫn rõ, coi như tiện tay việc thiện.

Giang Sơ chịu yên.

Thân thể còn khỏe hẳn, mà suốt ngày ở trong phòng. Có lúc lục khắp phủ cũng thấy .

Đến khi nản lòng, định về phòng nghỉ ngơi.

Hắn từ nhảy , mang theo hương quế thoang thoảng, từ góc tường nhảy xuống mặt , rạng rỡ.

“Cô nương đang tìm ?”

“Biết còn hỏi.”

Ta hừ lạnh một tiếng, hỏi cả ngày thấy .

Giang Sơ chỉ cây quế trong sân của .

“Đã ám vệ cho cô nương thì đương nhiên tận tâm tròn bổn phận, canh giữ nơi nên canh giữ.”

Hắn , liền hiểu.

Chỉ là ngày nào cũng co ro cây, thể chịu nổi . Dù để cứu , tốn ít bạc.

Số bạc thể lãng phí .

Ta cây quế .

Hoa nở sum suê, cả sân đều ngập tràn hương thơm.

Đó là ngày đầu tiên đến Hạ gia.

Chính tay trồng nó.

Khi dưỡng mẫu nắm tay , tự chọn cho sân viện . Bà còn hỏi trồng hoa gì trong sân.

Dù là giống hoa quý hiếm.

Chỉ cần mở miệng, bà đều thể tìm về cho .

tháng tám, đường dưỡng mẫu đưa về phủ, ngửi thấy nhiều mùi hương hoa quế.

Trên lão thần tiên cũng hương quế, khiến cảm thấy yên lòng.

chọn cây quế.

“Nữ t.ử chẳng thường thích hoa thược d.ư.ợ.c, mẫu đơn ?”

Giang Sơ bỗng lên tiếng, chỉ cây quế , như đang suy nghĩ điều gì.

“Hoa quế tượng trưng cho chiêu tài tiến bảo.”

Ý nghĩa lành, thích.

Nghe Giang Sơ khẽ bật . Hắn đưa tay bẻ một cành hoa quế, hương thơm thanh mát lướt qua ch.óp mũi , đưa cành hoa cho .

“Cô nương quả thật yêu tiền.”

“Trên đời chỉ tiền bạc là phản bội . Ngay cả bộ y phục ngươi đang mặc bây giờ cũng là dùng bạc của mua.”

Ta kiên nhẫn nhắc khéo .

Ta cứu mạng , còn tốn bạc nuôi . Nếu điều một chút thì nên sớm rời , đừng tiếp tục tiêu tiền của nữa.

cũng thấy xót lắm.

tên dường như hiểu ý ngoài lời của , vẫn cố chấp ở bên cạnh, ngày qua ngày khác canh giữ .

Khi đó vẫn .

Cuộc giao dịch năm xưa giữa và lão thần tiên, dùng tình yêu của để đổi lấy vinh hoa.

mãi vẫn từng động lòng với bất kỳ ai.

Vậy nên giao dịch từ đầu thật sự thành lập.

Chỉ khi động lòng, tình cảm.

Sau đó chính tay cắt bỏ tình cảm .

Lúc đó mới coi như thực hiện lời hứa năm xưa.

Giang Sơ chính là kiếp nạn trong đời .

Loading...