VINH HOA - 1.3

Cập nhật lúc: 2026-03-15 14:59:28
Lượt xem: 78

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

8

Ta thứ gì đó đang âm thầm đổi.

là gì.

Giang Sơ ngày nào cũng ở bên cạnh , cùng kiểm tra sổ sách. Đêm khuya thức đến đỏ cả mắt, liền lén bếp nấu cho một bát cháo hoa quế.

vụng về vô cùng, mặt mũi đen nhẻm.

Bát cháo hoa quế thật khó coi.

“Ta đầu nấu, ngươi tạm ăn . Sau nhất định sẽ nấu cho ngươi bát cháo hoa quế ngon nhất.”

Hai má Giang Sơ đỏ, gãi đầu, trông chút lúng túng.

Ta ăn bát cháo hoa quế ngọt đến ngấy .

Không còn kén chọn như , từng muỗng từng muỗng nuốt xuống, giống như , khóe môi cũng cong lên.

“Cũng ngon lắm.”

Vừa , mắt Giang Sơ lập tức sáng lên.

Ta cũng nhịn bật .

Nhịp tim.

Hình như nhanh hơn một chút.

 

 

9

Đêm hội đèn ở Ngọc Kinh.

Vốn dĩ định phố.

Giang Sơ ngày nào cũng ghé bên cửa sổ , rằng từng thấy Ngọc Kinh phồn hoa về đêm, nài nỉ dẫn xem náo nhiệt.

Dung mạo Giang Sơ quá mức mê hoặc, dễ khiến rối loạn tâm trí. Ngay cả cũng ngoại lệ, gật đầu như ma xui quỷ khiến.

Hắn dẫn xem hội đèn. Giữa biển đông đúc, Giang Sơ luôn bên cạnh bảo vệ .

nhiều chiếc đèn hoa mắt. Muốn giành chúng b.ắ.n trúng chiếc đèn treo cao nhất.

Những chiếc đèn bỏ tiền cũng mua .

Giang Sơ võ nghệ cao cường, tất cả đều giúp giành về. Hắn giữ chiếc nhất đưa cho .

“Thứ ngươi thích, đều sẽ lấy về cho ngươi.”

Giữa muôn vàn ánh đèn rực rỡ, cầm chiếc đèn nhất , những lời khiến lòng rối loạn.

Mặt mà đỏ bừng lên.

Đây chính là cảm giác động lòng ?

Ta .

Ta chỉ nếu cứ tiếp tục như thì sẽ nguy hiểm.

lẽ bầu khí khi quá .

Ta nỡ phá vỡ.

chúng cầu xem pháo hoa.

Bầu trời đêm tối đen, pháo hoa bỗng nổ rực lên, khiến cả bầu trời sáng bừng.

Giang Sơ ánh pháo hoa, cài lên tóc một chiếc trâm bích ngọc, đó khắc hoa quế mà yêu thích nhất.

Hắn tiểu chủ nhân của thật sự .

Lời tỏ tình thẳng thắn như khiến mặt đỏ bừng kìm .

Thiếu niên mắt quả thật tuấn tú. Ta cũng chỉ mới hơn hai mươi tuổi. Ngày dốc hết một chọn vinh hoa, từng nghĩ rằng ngày sẽ gặp Giang Sơ.

Cũng từng nghĩ rằng sẽ sẵn sàng liều mạng vì .

Điều đối với là một chấn động lớn.

Trên đời thật sự tồn tại chân tình ?

cách giữa chúng ngày càng gần.

Gần đến mức

bắt đầu sợ hãi.

Đêm ngủ , trằn trọc mãi.

Trong mộng là lời lão thần tiên từng dặn. Ông rằng khế ước định với trời tuyệt đối thể trái lời.

Ta nếu tham luyến vinh hoa phú quý thì đời sẽ bao giờ yêu.

Vừa cái cái là điều cấm kỵ.

vẫn sa .

Giang Sơ quỳ gốc cây quế trong sân, đối diện ánh trăng mà thề:

“Đời tuyệt đối phụ Hạ Cẩm Thư!”

Ta rõ những lời tình giống như t.h.u.ố.c độc xuyên ruột.

trái tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c vẫn đập dữ dội.

Nó dụ dỗ từ bỏ tất cả những gì đang , ôm lấy thật sự yêu trong lòng.

Ta đầu nếm mùi vị tình yêu, mơ hồ rõ.

cũng cảm thấy đó đúng là thứ t.h.u.ố.c độc xuyên ruột. Không trách khi c.h.ế.t vẫn luôn nhớ đến đàn ông bạc tình .

Hương vị tình yêu thật quá mê hoặc.

“Giang Sơ, ngươi thật sự sẽ chỉ yêu ?”

Ta bắt đầu giống như kiểu phụ nữ mà đây khinh thường nhất, mang theo trái tim ngây thơ bất an mà đòi hỏi một lời hứa hư vô.

Giang Sơ ôm c.h.ặ.t lòng.

“Nếu thất hứa thì đời sẽ cùng yêu kết cục !”

Những lời tình thật sự dễ .

Dễ đến mức đầu óc, đồng ý lời cầu hôn của .

Cho nên về kết cục như

đều là điều đáng nhận.

 

 

10

Đêm ngày thành .

Ta quỳ trong sân lên ánh trăng suốt cả một đêm.

Ta cầu lão thần tiên nữa hiển linh.

Ta trở nên tham lam, tham luyến niềm vui Giang Sơ mang , nhưng vì lời thề năm xưa mà thấp thỏm bất an.

lão thần tiên xuất hiện.

Có lẽ ông giận , cho rằng là kẻ giữ lời.

đến bước .

Ta nếm mùi vị tình yêu, thật sự buông tay Giang Sơ.

Có lẽ

thật sự sẽ một lòng một yêu .

“Lão thần tiên, nếu ngài còn thấy lời , xin hãy gặp một nữa.”

Ta dập đầu thật mạnh ba cái.

đến khi trời sáng, lão thần tiên vẫn xuất hiện. Hương hoa quế trong sân vẫn như cũ, còn thì còn sự bình tĩnh quyết đoán của .

Ta tham luyến tình yêu nơi nhân thế.

Và cuối cùng cũng trả giá cho điều đó.

Trời sáng .

Ta cố đè nén nỗi bất an , bộ phượng quan hà y chuẩn kỹ càng, chờ đến giờ lành để gả cho yêu.

khi bước chính sảnh, chuẩn cùng Giang Sơ bái đường thành .

Hắn để bộ hỉ phục.

Rồi biến mất dấu vết.

 

 

11

Giang Sơ biến mất quá đột ngột.

Bộ hỉ phục gấp gọn gàng đặt giường. Căn phòng sạch sẽ, hề dấu vết đ.á.n.h .

Trong viện nhiều gia đinh canh giữ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vinh-hoa/1-3.html.]

Không thể nào là kẻ đến trả thù lén mang .

Chỉ một khả năng.

Là chính Giang Sơ chủ động rời .

Cho nên mới để chút dấu vết nào. Ta lục khắp phủ Hạ cũng tìm thấy .

Ta dùng quan hệ của , tìm khắp cả Ngọc Kinh.

Giang Sơ giống như bốc khỏi thế gian.

Ta tìm gì.

Giống như thiếu niên tên Giang Sơ từ đến nay từng tồn tại.

Những dải lụa đỏ trong phủ Hạ đều tháo xuống.

Bảo Nhi an ủi :

“Có lẽ cô gia chuyện gì đó giữ chân nên mới kịp dự hôn lễ với tiểu thư.”

Ta gì.

Rốt cuộc là chuyện quan trọng đến mức nào mới khiến bỏ cả hôn lễ với mà rời ?

Rất nhanh nguyên nhân.

 

 

12

Hôm đó từ cửa tiệm trở về.

Xe ngựa dừng phủ, Bảo Nhi chạy . Khuôn mặt tròn tròn của nàng đầy vẻ tức giận, thở dốc chỉ trong nhà.

“Giang Sơ trở về !”

Trước đây mỗi khi nhắc đến Giang Sơ, Bảo Nhi đều cung kính gọi một tiếng cô gia.

Đây là đầu tiên thấy nàng tức giận với như .

“Đã xảy chuyện gì?”

Ta hỏi Bảo Nhi, nhưng chân vội nhấc váy chạy trong.

Giang Sơ biến mất tròn một tháng.

Ta rốt cuộc xảy chuyện gì.

Chỉ là từng nghĩ rằng

phận trêu ngươi đến .

Giang Sơ đang ôm một cô nương xa lạ đang hôn mê.

Thấy xuất hiện, đặt cô nương lên chiếc ghế bên cạnh, quỳ xuống mặt .

“Giang Sơ, ngươi ý gì?”

Giọng run.

Ánh mắt ngừng về phía cô nương . Dù đang hôn mê, dung mạo nàng vẫn tuyệt sắc, là mỹ nhân hiếm ở Ngọc Kinh.

Giang Sơ biến mất lâu như , là tìm cô nương ?

Hắn quỳ đất, ngẩng đầu .

Ánh mắt còn đầy tình ý như , mà trở nên phức tạp, mang theo sự bình tĩnh từng .

Chỉ một cái , nhận khôi phục ký ức.

“Ngươi còn là Giang Sơ ?” hỏi.

Giang Sơ :

“Là, mà cũng .”

Lúc mới kể với rằng đêm khi thành cũng trằn trọc ngủ, nên sân múa kiếm.

múa một lúc thì đầu bỗng đau như vỡ.

Sau đó khôi phục ký ức.

“Ta là đại t.ử của Đường môn, Giang Sơ. Đường Nguyệt là tiểu sư của , cũng là con gái của sư phụ. Hai chúng đầu xuống núi hành tẩu giang hồ thì ám toán. Tiểu sư trúng độc, vốn tìm t.h.u.ố.c giải cho nàng, nhưng may trọng thương, cho nên…”

“Cho nên mới trùng hợp nhặt .”

Ta nốt câu cuối .

Sau đó , chậm rãi xổm xuống mặt.

ngươi ý gì?”

Ôm tiểu sư đang hôn mê xuất hiện mặt , còn quỳ . Rốt cuộc cầu xin điều gì?

“Phát hiện nàng là tiểu sư mà ngươi yêu nên hủy hôn với ? Giang Sơ, ngươi thích nàng?”

Đó là lý do duy nhất nghĩ .

Trong lòng đau.

nếu mới là đến , sẽ dứt khoát buông tay.

Giang Sơ im lặng lâu.

vẫn cho một câu trả lời.

Mà sự im lặng thường chính là câu trả lời.

Những điều mới là suy nghĩ thật trong lòng .

“Nguyệt nhi từ nhỏ lớn lên cùng . Ta đối với nàng…”

Ánh mắt Giang Sơ đầy do dự, dường như cảm thấy dù thế nào cũng sẽ một phụ bạc.

Hắn đang nghĩ nên phụ ai mới .

Và cuối cùng bỏ rơi .

Hắn nắm tay , giọng đầy khẩn cầu:

“Cẩm Thư, cầu xin ngươi cứu Nguyệt nhi.”

rõ rốt cuộc tình cảm của đối với Đường Nguyệt là gì.

Chỉ vẻ sốt ruột của , cũng đoán vài phần.

Trong n.g.ự.c nặng trĩu như tảng đá lớn đè lên, khiến khó thở.

vẫn cố gắng chống đỡ, để chút khác thường nào.

Đây là niềm kiêu hãnh cuối cùng của .

Năm đó Hạ Cẩm Thư từng chắc như đinh đóng cột, cam tâm dùng một đời tình yêu để đổi lấy vinh hoa phú quý.

Sau đó nuốt lời.

Có lẽ là ông trời, hoặc cũng thể là lão thần tiên nổi giận.

Đây chính là sự trừng phạt dành cho .

Để trơ mắt yêu vì trong lòng mà sốt ruột lo lắng. Thậm chí còn cầu xin đến mặt , bắt tận mắt chứng kiến tình yêu của họ.

“Ta cứu thế nào?”

Ta từng dính líu đến chuyện giang hồ, với độc d.ư.ợ.c cũng chỉ sơ sơ.

Ta chỉ tiền.

Giang Sơ , khẽ .

“Rất đơn giản. Chỉ cần ngươi chịu tán hết nghìn vàng, giao bộ gia sản cho Lục hoàng t.ử, sẽ đưa t.h.u.ố.c giải cứu Nguyệt nhi.”

Đơn giản?

Giang Sơ cầu tán hết gia sản, chỉ để cứu tiểu sư luôn nhớ mong.

rõ ràng .

Thứ coi trọng nhất chính là vinh hoa phú quý.

Sao thể nhẹ nhàng lời bảo tán hết nghìn vàng như ?

Ta cảm thấy lời thật nực .

do dự tát một cái, dùng hết sức lực của .

“Giang Sơ, dựa ngươi cho rằng sẽ giúp ngươi?”

Giọng run lên.

Người đàn ông mắt từng mê , thậm chí từ bỏ tất cả vinh hoa để ở bên.

Đáng tiếc lão thần tiên từng với .

Con thể tham lam.

Ta chọn vinh hoa thì sẽ bao giờ một chút chân tình.

vẫn tham lam, cả hai.

Cục diện hôm nay chính là sự trừng phạt lão thần tiên dành cho .

Cho nên khi Giang Sơ chằm chằm , thản nhiên câu:

“Cẩm Thư, bởi vì ngươi thích .”

Ta bỗng cảm thấy bản đúng là một trò .

Loading...