Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ - Chương 1013: Đánh trận đầu

Cập nhật lúc: 2026-04-10 12:15:33
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vương Khải Anh mấy viên t.h.u.ố.c nhỏ tay, đắn đo một hồi nên trả . cứ nghĩ đến mái tóc quý giá của , cuối cùng vẫn c.ắ.n răng quyết định nhận lấy công sự .

"Thành giao!"

Ngô Tích Nguyên bộ dạng chuẩn hy sinh lẫm liệt của , khẽ bật : "Nghĩa cần như thế, dù thì vụ án gì cũng rơi tay chúng thôi."

Vẻ mặt Vương Khải Anh cứng đờ, ngay đó bờ vai cũng sụp hẳn xuống: "Thôi bỏ , địa ngục thì ai địa ngục."

Vừa chuyện, cả hai tới Thông chính ti. Vương Khải Anh nhảy xuống xe ngựa , đó vô cùng tự nhiên , đưa tay đỡ Ngô Tích Nguyên.

Hiển nhiên Ngô Tích Nguyên cũng quen với cung cách của . Cứ thế, cặp mắt đang đổ dồn , Ngô Tích Nguyên vịn tay Vương Khải Anh, bước xuống xe ngựa một cách nhịp nhàng. Cảnh tượng khiến há hốc mồm kinh ngạc.

Thảo nào , Vương đại nhân, thể thăng quan phát tài, xem mắt đời thế nào kìa, đại trượng phu co duỗi!

Ngô Tích Nguyên tới án kỷ của , rút một cuộn hồ sơ trong đó , đưa cho Vương Khải Anh xem.

"Nghĩa , xem cái ."

Vương Khải Anh mới giáng chức gần đây. Mặc dù Hoàng thượng thực sự tức giận , nhưng vẫn cho ngài một lý do để phục chức chứ!

Hắn tiện tay nhận lấy cuộn hồ sơ từ tay Ngô Tích Nguyên, mở lướt mười dòng một lúc. Đọc xong, mới lên tiếng: "Lần cuối cùng Trâu Triển xuất hiện là ở Phù Dung quán? Có nhân chứng thấy ?"

Ngô Tích Nguyên khẽ gật đầu: "Có. Trong Phù Dung quán một kỹ nữ tên là Hồ Điệp từng thấy . Đó là ngày mùng Mười tháng Bảy, trễ hơn năm ngày so với ngày mất tích khỏi Hàn Lâm Viện. Kỹ nữ mà Trâu Triển gọi hôm tới Phù Dung quán tên là Đậu Khấu, nghĩa thấy quen tai ?"

Vương Khải Anh gật gù: "Quen, vô cùng quen tai."

Đậu Khấu , từng cất công tới Phù Dung quán để diện kiến một . Cũng vì vụ đó mà thê t.ử suýt chút nữa vặn đứt tai .

cũng đáng, ít nhất cũng tận mắt trông thấy nữ nhân từng cả Tĩnh vương và Điền tế t.ửu lượt lui tới .

Ngô Tích Nguyên Vương Khải Anh từng điều tra chuyện của Đậu Khấu, chính vì lẽ đó mới quyết định giao phó vụ cho .

Sơn Tam

Nghe Vương Khải Anh , Ngô Tích Nguyên tươi rói: "Như thì là hợp lý nhất , là nghĩa tới hỏi Đậu Khấu xem ?"

Lời thốt , Vương Khải Anh bỗng dưng cảm thấy gốc tai nhói lên.

Lần tới Phù Dung quán, thê t.ử ầm ĩ một trận , hiện giờ nàng đang mang thai. Nếu vác xác tới đó, nhỡ chọc nàng tức giận động t.h.a.i thì ?

Nghĩ tới hậu quả khôn lường, vội vã lắc đầu quầy quậy: "Không , đàng hoàng, thể tới những chốn như thế."

Ngô Tích Nguyên: "..."

Hắn bó tay lên tiếng: "Là bảo điều tra phá án, chứ bảo trò gì khác ."

Vương Khải Anh đảo mắt một vòng, bỗng nảy một kế, liền lấy cùi chỏ huých huých Ngô Tích Nguyên: "Tích Nguyên , hai chúng xuất đầu lộ diện đều . Vụ vẫn để khác đ.á.n.h trận đầu mới ."

Ngô Tích Nguyên sang , đang ủ mưu ma chước quỷ gì, nhưng vẫn cất tiếng hỏi: "Theo ý thì ai đ.á.n.h trận đầu là hợp lý nhất?"

Vương Khải Anh nháy mắt ranh mãnh với Ngô Tích Nguyên: "Trâu Triển chẳng còn một vị phu nhân ? Nay ca ca của ả c.h.ế.t rõ ràng, phu quân thì mất tích, đoán thử xem ả sốt ruột ? Nếu để ả ở Phù Dung quán khả năng tung tích của phu quân , nghĩ ả tới đó ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vo-cam-ly-cua-tan-thu-phu/chuong-1013-danh-tran-dau.html.]

Ngô Tích Nguyên vuốt cằm, sực nhận chủ ý của Vương Khải Anh quả thực tuyệt. Tuy lợi dụng nữ nhi thường tình là hành vi kẻ quân t.ử thèm , nhưng điều tra chân tướng, giúp ả tìm phu quân, còn hơn là để ả cả đời còn sống cảnh bơ vơ nơi nương tựa.

Hắn buông tay xuống, gật đầu với Vương Khải Anh: "Chúng tiện mặt, hãy phái tiết lộ tin tức cho Trâu phu nhân, đồng thời cử bảo vệ ả cho kỹ."

"Rõ."

.

Trâu phu nhân Đường thị tin phu quân nhà đúng ngày mùng Mười tháng Bảy vẫn còn lảng vảng tới Phù Dung quán, bao nhiêu lo lắng, hoảng sợ, tủi dồn nén bấy lâu nay bỗng chốc hóa thành cơn phẫn nộ hừng hực bốc lên khuôn mặt.

"Lời là thật ?!" Nàng nghiến răng nghiến lợi hỏi nha theo hầu bên cạnh.

Tiểu nha rụt rè gật đầu: "Phu nhân, nô tỳ cũng là bàn tán bên ngoài. Thiên hạ đang đồn ầm lên rằng..."

Nàng ấp úng mãi dám tiếp, liền Đường thị trừng mắt quát tháo: "Nói cái gì?!"

Tiểu nha lúc mới cúi gằm mặt, lý nhí bẩm báo: "Bọn họ đại nhân nhà bề ngoài thì đạo mạo trang nghiêm, ai ngờ là hạng trăng hoa ong bướm. Còn đại nhân thường xuyên lui tới Phù Dung quán gọi một kỹ nữ tên là Đậu Khấu. Đậu Khấu còn rêu rao với thiên hạ rằng đại nhân nhà lắm trò nhiều chiêu..."

Trâu phu nhân lập tức nổi trận lôi đình, đợi tiểu nha hết câu cắt ngang: "Ngươi mấy lời dâm dật ?! Mau gọi kẻ đó tới đây để đích tra hỏi!"

Tiểu nha sợ hãi phân bua: "Phu nhân, bọn họ nào to gan lớn mật đến mức dám thốt mấy lời dơ bẩn đó mặt ? Nô tỳ sáng nay chợ mua đồ thì tình cờ . Nô tỳ cũng là thật giả, nhưng chí ít cũng coi như là tin tức của đại nhân nhà ."

Trâu phu nhân mặt sầm , đắn đo suy nghĩ hồi lâu mới đưa quyết định: "Đi, chúng tới Phù Dung quán hỏi cho nhẽ."

Nhà nàng vốn dĩ neo , chỉ mỗi một nha và một lão bộc giữ cửa, chẳng thêm tay sai nào để sai bảo. Lúc , nàng chỉ đành tự đích trận.

Hai chủ tớ tìm đến cửa Phù Dung quán. Cả hai đều mang tâm trạng thấp thỏm lo âu, dù thì nữ nhi đàng hoàng ai đặt chân tới chốn nhơ nhớp ?

Tiểu nha rụt rè kéo ống tay áo Trâu phu nhân, e ngại liếc tấm biển Phù Dung quán lí nhí hỏi: "Phu nhân, chúng thật sự trong đó ?"

Trâu phu nhân thở hắt một trọc khí, dứt khoát đáp: "Bắt buộc . Chúng tìm đại nhân, nửa đời chỉ hai chủ tớ chúng nương tựa . Ngươi nghĩ dựa chút sản nghiệp ít ỏi đại nhân để , hai nữ lưu yếu đuối chúng thể giữ nổi ?"

Tiểu nha khẽ thở dài. Phu nhân đúng sự thật, sự thể đến nước , dù , các nàng cũng đ.á.n.h liều bước thôi.

"Phu nhân , chúng thôi."

Trâu phu nhân khẽ gật đầu, cất bước lên phía tiên phong.

Vừa mới mon men tới cửa Phù Dung quán, các nàng chặn : "Vị phu nhân , chỗ chúng tiếp nữ khách."

Trâu phu nhân trừng mắt trợn tròn: "Đều là mở cửa đón khách, tại tiếp nữ khách? Hôm nay cứ nhất định đấy!"

Mấy gã canh cổng thấy thái độ hung hăng , đoán mười phần thì chín phần là vị chính thất nào đó tới đ.á.n.h ghen. Chuyện dăm ba bữa một vở kịch như thế diễn ở đây, bọn cũng quen mắt .

Bèn khuyên giải: "Vị phu nhân , mạn phép hỏi tướng công của ngài họ tên là gì? Chúng sẽ trong tìm giúp ngài, cần gì ngài tự chuốc lấy cục tức ?"

Tiểu nha cần trong thì mừng quýnh, thế nhưng Trâu phu nhân tặng luôn cho gã canh cổng một cái lườm sắc lẹm. Nàng cố ý lên giọng ưỡn ẹo: "Ai bảo tới tìm tướng công nhà ? Nam nhân lui tới mấy chốn là chuyện thường tình mà. Ta là tới tìm một cô nương. Ngày từng ơn với , nay tìm bến đỗ , tất nhiên về đây thăm hỏi một chút."

 

Loading...