Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ - Chương 1020: Đừng coi thường trẻ con
Cập nhật lúc: 2026-04-11 09:13:08
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Điền Lâm Gia đương nhiên từng danh Ngô Tích Nguyên. Trẻ tuổi là Kim khoa Trạng nguyên, triều quan mấy năm leo thẳng lên vị trí đại quan tam phẩm. Hồi cha ở nhà, chẳng ít hết lời khen ngợi , tiện thể mắng mỏ vài câu vì cái tội "chỉ sắt rèn thành thép".
Lâu dần, Điền Lâm Gia cứ hễ đến cái tên Ngô Tích Nguyên là bản năng chỉ co giò bỏ chạy.
Lần cũng chẳng ngoại lệ. Cậu toan dậy, chợt nhận đang nhắc đến Ngô Tích Nguyên với là Anh t.ử ca. Nếu Ngô Tích Nguyên thật sự lợi hại như thế, đến khó tính như cha mà còn khen ngợi dứt miệng, chừng vị Ngô đại nhân thực sự thể giúp gia đình họ thì ?
Cái đầu nhỏ bé của lúc cũng bắt đầu hoạt động. Cậu xoa xoa cằm gật đầu, ngẩng lên Vương Khải Anh: "Anh t.ử ca, thấy cách đấy!"
Vương Khải Anh bật : "Chọn ngày bằng chọn giờ. Cứ nấn ná thêm một ngày, gia đình thêm một phần nguy hiểm. Hay là chúng tới thẳng phủ Tích Nguyên bây giờ luôn ?"
Hắn cũng sợ để lâu đêm dài lắm mộng. Huống hồ tiểu t.ử là trốn , chừng lúc Điền đại nhân phát hiện nó mất tích và đang cho lùng sục khắp nơi cũng nên.
Điền Lâm Gia cũng lo lắng cho gia đình. Thấy Vương Khải Anh vì nhà mà suy tính chu như , trong lòng cảm động vô cùng.
Cậu gật đầu cái rụp: "Được, chúng ngay bây giờ."
Nói xong liền phắt dậy, thuận tay nhét luôn cái gậy trêu chim Vương Khải Anh đưa tay nải nhỏ của .
Nhớ tới cặp sơn ca mà Vương Khải Anh hứa cho, luyến tiếc : "Anh t.ử ca, cặp sơn ca tạm thời nhận , bây giờ mang theo tiện..."
Vương Khải Anh bộ dạng xót xa của nhóc, trong bụng buồn : "Không , đợi lúc nào định chỗ ở, ca sẽ sai mang tới cho ."
Trẻ con là thế đấy, chỉ cần đối xử với nó một chút, nó hận thể moi hết tim gan cho .
Điền Lâm Gia , ngẩng đầu lên toe toét với Vương Khải Anh: "Vương đại ca, thật ! Nếu thực sự là ca ca ruột của thì mấy!"
Nếu thực sự là ca ca của , với cái kiểu tự tìm đường c.h.ế.t của cha bây giờ, khéo cả hai em cùng kéo xuống mồ mất!
Nghĩ thế trong lòng nhưng ngoài miệng tuyệt nhiên .
Hắn với Điền Lâm Gia, đáp: "Bây giờ chẳng đang là ca ca của ? Đồ ngốc , đừng mấy lời đó nữa, theo ca ca, ca ca sẽ để xảy chuyện gì ."
Điền Lâm Gia "hắc hắc", ôm khư khư cái tay nải lót tót chạy theo Vương Khải Anh.
Sơn Tam
Vừa khỏi cửa, Vương Khải Anh liền dặn dò Vương Thông: "Vương Thông, mau sai chuẩn xe ngựa, chúng tới Ngô gia một chuyến."
Vương Thông , chẳng hỏi thêm lời nào.
Thiếu gia nhà nửa đêm nửa hôm còn đến Ngô gia, chắc chắn là chuyện hệ trọng.
Ngô Tích Nguyên và Tô Cửu Nguyệt mới chợp mắt, tiếng gõ cửa ầm ĩ bên ngoài, Tô Cửu Nguyệt định nhỏm dậy thì giữ : "Để cho, nàng cứ nghỉ ."
Nói đoạn, khoác thêm áo ngoài bước cửa.
Ngoài cửa là Lan Thảo đang đợi sẵn. Thấy , nàng vội vã bẩm báo: "Đại nhân, Vương đại nhân tới ạ."
Dạo Vương Khải Anh và đám Tống Khoát cứ dăm ba bữa tới thăm hỏi lúc nửa đêm, Ngô Tích Nguyên cũng thành quen. Hắn gật đầu: "Bảo A Hưng đưa thư phòng , đồ xong sẽ qua ngay."
"Vâng ạ."
Ngô Tích Nguyên đóng cửa, phòng ngủ. Tô Cửu Nguyệt đang giường , trong phòng chỉ leo lét một ngọn đèn, ánh sáng khá lờ mờ.
"Tích Nguyên, ai tới ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vo-cam-ly-cua-tan-thu-phu/chuong-1020-dung-coi-thuong-tre-con.html.]
Ngô Tích Nguyên với lấy bộ y phục để sẵn đầu giường mặc , mặc trả lời: "Vương Khải Anh. Chắc chuyện gấp gáp gì đây! Nàng cứ ngủ , gặp ."
Tô Cửu Nguyệt mới kéo chăn xuống: "Được, việc , xong sớm về ngủ, muộn lắm ."
"Ta ." Ngô Tích Nguyên ừ một tiếng. Lúc mặc xong đồ, bước tới mép giường, tém góc chăn cho Tô Cửu Nguyệt: "Nàng ngủ ngoan nhé, đừng đợi ."
Hắn tiện tay dập tắt ngọn đèn đầu giường, bước khỏi phòng trong bóng tối, nhẹ nhàng khép cửa , mới về phía thư phòng.
Tới thư phòng mới thấy, ngoài Vương Khải Anh còn thêm cả Điền Lâm Gia đang đợi sẵn.
Thấy đến, Vương Khải Anh vội lên: "Tích Nguyên!"
Ngô Tích Nguyên ừ một tiếng, kéo ghế xuống cạnh , hỏi: "Sao khuya khoắt thế hai còn tới đây? Lại còn mang theo cả Điền thiếu gia nữa?"
Điền Lâm Gia đang nhờ vả, thêm mấy quen với Ngô Tích Nguyên nên phần rụt rè, chỉ đưa ánh mắt cầu cứu Vương Khải Anh.
Vương Khải Anh vốn dĩ tới đây vì chuyện , bèn kể tóm tắt sự tình cho Ngô Tích Nguyên : "Điền đại nhân định đang đêm tống khứ Điền thiếu gia . Điền thiếu gia linh cảm nhà chuyện chẳng lành, bèn tìm đến chỗ nhờ giúp đỡ, nhưng chuyện của Điền gia thực sự chẳng ngóng tin tức gì."
Hắn , nháy mắt hiệu với Ngô Tích Nguyên.
Ngô Tích Nguyên lập tức hiểu ý, sang Điền Lâm Gia: "Điền đại nhân đưa Điền thiếu gia rời kinh từ lúc nào?"
"Ngày hôm qua." Điền Lâm Gia ngoan ngoãn đáp.
Hôm qua cũng chính là ngày Điền Lâm Gia đưa Trâu phu nhân về nhà. Xem chắc là cha nó chướng mắt thằng con ngáng đường nên mới tống khứ . Chỉ là vị cao nhân nào hiến kế cho Điền đại nhân, đúng là một nước cờ cao tay.
"Điền gia các quả thực đang gặp rắc rối, mà rắc rối liên quan đến Tĩnh vương." Ngô Tích Nguyên trầm giọng .
Đối với bây giờ, tính kế một đứa trẻ con chỉ là chuyện nhỏ như con thỏ, chẳng hề chút áy náy nào.
"Tĩnh vương biểu ca á?!" Điền Lâm Gia trố mắt kinh ngạc. "Huynh ? Đắc tội với ai ? Thế tại cha bảo Trâu đại nhân đắc tội với kẻ thù, kẻ thù mới tìm đến tận nhà trả thù?"
Ngô Tích Nguyên và Vương Khải Anh đồng loạt ngoắt đầu Điền Lâm Gia. Bị hai cặp mắt chằm chằm , Điền Lâm Gia giật thót tim, nuốt ực một ngụm nước bọt, rụt rè hỏi: "Sao... thế? Anh t.ử ca, Ngô đại nhân, sai gì ?"
Ngô Tích Nguyên và Vương Khải Anh nhắc đến "Trâu đại nhân", đoán chừng chắc chắn là Trâu Triển.
Vương Khải Anh bật xòa tiên: "Không , đừng sợ, chuyện gì cứ hết với ca, ca giúp nhất định sẽ giúp!"
Điền Lâm Gia lúc mới thở phào nhẹ nhõm, vì tin tưởng Vương Khải Anh nên kể sạch sành sanh chuyện của Trâu thúc thúc cho .
"Cha cũng thật là, đưa Trâu phu nhân về nhà thì cha bảo sợ đắc tội kẻ thù, cớ cha còn chứa chấp Trâu thúc thúc?" Điền Lâm Gia phụng phịu .
Ngô Tích Nguyên mỉm hỏi: "Trâu thúc thúc mà là Trâu Triển đúng ?"
Điền Lâm Gia gật đầu: "Là ngài ."
Ngô Tích Nguyên và Vương Khải Anh đưa mắt . Chẳng ai ngờ kẻ mà họ phái lùng sục khắp nơi giấu ngay trong Điền gia.
Mà Điền gia quả nhiên là cùng hội cùng thuyền với Tĩnh vương, lúc mà vẫn còn dám chứa chấp .
"Trâu Triển là của Tĩnh vương, gia đình hiện tại gặp rắc rối, thực chất là do Tĩnh vương đang gặp rắc rối."