Vợ Cẩm Lý Của Tân Thủ Phụ - Chương 1192: Là ngài nói không thích
Cập nhật lúc: 2026-04-22 16:42:45
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoàng hậu nương nương Phùng ma ma dìu khỏi khoang thuyền, thấy Hoàng thượng chắp tay chờ bên ngoài.
Bà bước tới nhún gối hành lễ, hỏi Hoàng thượng định xuống thuyền bây giờ , chỗ nghỉ chân sắp xếp thỏa cả .
Cảnh Hiếu Đế thì mỉm : "Dĩ nhiên là sắp xếp thỏa cả , việc, Vãn Nương cứ yên tâm."
Hoàng hậu nương nương gật đầu đáp , chỉ hóng gió bên ngoài một chút, dẫu lát nữa cũng lên bờ .
Nào ngờ Cảnh Hiếu Đế bỗng lên tiếng: "Vãn Nương, bộ y phục nàng mặc thật , tôn lên nước da ."
Hoàng hậu nương nương sững sờ, ngẩng đầu Cảnh Hiếu Đế, ánh mắt đong đầy sự khó .
Cảnh Hiếu Đế thấy bà ngập ngừng thôi, liền hỏi: "Sao thế?"
Hoàng hậu nương nương thở dài: "Lão gia, nhớ mười năm ngài từng , tuổi mà mặc màu xanh lục thì đoan trang, giống như đang cưa sừng nghé ."
Cảnh Hiếu Đế xong cũng thấy ngượng ngùng vô cùng, nhưng ngay đó ngài nhận gì đó .
Khoan ... ngài bảo bà mặc màu xanh lục , mà ngày nào bà cũng mặc màu xanh lục? Đây chẳng là cố tình đối đầu với ngài ?
Tô Cửu Nguyệt và Ngô Tích Nguyên bên thấy cũng lúng túng kém. Đôi phu thê vội vàng mặt phía bờ, giả vờ như hề để ý đến cục diện bên .
"Con ai cũng đổi mà." Cảnh Hiếu Đế thuận miệng lấy cớ lấp l.i.ế.m.
Cũng chẳng ý ngài là thẩm mỹ của ngài nay khác, là Hoàng hậu nương nương bây giờ mặc màu xanh lục thấy lên.
mà, điều đó còn quan trọng gì nữa ? Hoàng hậu nương nương từ lâu chẳng màng đến cái của ngài.
Ngài chê bà mặc màu xanh lục , bà còn ghét cay ghét đắng ngài mặc đồ màu vàng minh hoàng trông đen nhẻm cơ!
Chiếc thuyền chầm chậm cập bờ. Người lái đò vô cùng dày dặn kinh nghiệm, lúc cập bến thuyền vẫn giữ độ thăng bằng , hề các vị khách quý thuyền hoảng hốt.
Ngô Tích Nguyên bước xuống bến, dáng vẻ ngọc thụ lâm phong của thu hút ánh của vô thiếu nữ.
khi thấy , đưa tay đỡ một nữ lang dung mạo hoa nhường nguyệt thẹn, đầu b.úi tóc phụ nhân, thì cảnh tượng lên tất cả.
Đám thiếu nữ nhà lành đều đau đáu mặt chỗ khác. Cỗ xe ngựa đón đoàn chờ sẵn một bên. Bọn họ kịp lên xe thì thấy Tất quản sự dẫn theo một đám tiến .
Thấy họ tới, Tất quản sự vội vàng đón chào: "Mục lão gia, Ngô lão gia, hai vị phu nhân, chư vị nơi dừng chân ở Dương Châu ?"
Cảnh Hiếu Đế ha hả: "Đã chỗ nghỉ , dám phiền ngài nhọc lòng."
"Không lão gia ngụ tại nơi nào?" Tất quản sự gặng hỏi.
Cảnh Hiếu Đế đến Dương Châu chính là để thả dây dài câu cá lớn nhà họ Hà. Thấy gã hỏi , ngài cũng hề giấu giếm: "Chúng trọ tại Thúy Viên, gần Dương T.ử Tân."
Tất quản sự xong, càng thêm khẳng định đám lai lịch hề tầm thường.
Thúy Viên khuôn viên vô cùng rộng lớn, cảnh sắc tuyệt , nhưng đó là hoa viên của nhà họ Hứa. Bình thường đều là trong nhà họ Hứa sử dụng, bao giờ thấy chuyện nhường chỗ cho ngoài đến ở ?
Dù trong lòng đang dậy sóng, nhưng ngoài mặt Tất quản sự hề để lộ mảy may.
Gã chắp tay thi lễ, : "Đông gia nhà chúng ở tại Thái An, nếu lão gia thời gian rảnh rỗi, xin mời quá bộ đến tệ xá uống chén nhạt."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vo-cam-ly-cua-tan-thu-phu/chuong-1192-la-ngai-noi-khong-thich.html.]
Cảnh Hiếu Đế mỉm gật đầu: "Điều đó là tất nhiên, đợi sắp xếp thỏa chúng sẽ đến bái phỏng."
Nhận lời hứa hẹn chắc nịch, Tất quản sự mới thở phào nhẹ nhõm.
Ánh mắt gã lướt qua bụng Hà thị, hỏi: "Đại tiểu thư, ngài cùng lão nô trở về ?"
Hà thị chẳng cần tốn một tia suy nghĩ, lập tức lắc đầu từ chối: "Không , còn hầu hạ hai vị phu nhân. Bọn họ mới đến Dương Châu đầu, dẫn họ dạo thăm thú cho cẩn thận."
" thể ngài..." Tất quản sự chần chừ.
Sơn Tam
Hà thị cướp lời ngay: "Không , tự cân nhắc."
Tất quản sự thấy cô về cùng , nghĩ đến việc còn dùng cô để giữ mối quan hệ với Mục gia, nên cũng cưỡng ép.
"Nếu , lão nô xin phép về bẩm báo với lão gia . Chuyện Đại tiểu thư trở Dương Châu, lão nô cũng sẽ báo cáo tường tận cho lão gia."
Hà thị khẽ gật đầu: "Ngươi ."
Sau khi Tất quản sự khỏi, Hoàng thượng Triệu Xương Bình đỡ lên xe ngựa. ngay khi Hoàng thượng lên xe, Hoàng hậu nương nương cất tiếng: "Ta sẽ chung một xe với Cửu Nguyệt, bọn còn mấy chuyện nữ nhi tâm sự. Tích Nguyên, cùng xe với lão gia nhà nhé."
Hoàng hậu nương nương đột nhiên đổi ý, khiến cả Tô Cửu Nguyệt và Ngô Tích Nguyên đồng thời sững . Còn sắc mặt Hoàng thượng đang trong xe thì tối sầm .
Ngô Tích Nguyên cũng vô cùng khó xử. Hắn thể cãi mệnh lệnh của Hoàng hậu nương nương?
Dù sắc mặt Hoàng thượng đen như đáy nồi, vẫn đành c.ắ.n răng bước lên cỗ xe của ngài.
May mắn , Hoàng thượng tuy khó chịu mặt, nhưng vẫn đến nỗi đuổi xuống xe.
Hắn và Hoàng thượng lặng thinh suốt dọc đường. Trái , ở cỗ xe phía , Hoàng hậu nương nương và Tô Cửu Nguyệt rôm rả, khí vô cùng vui vẻ.
"Khí hậu nơi quả thực khác xa kinh thành. Gió ở kinh thành thổi rát như d.a.o cứa, khô hanh nứt nẻ cả mặt, bôi bao nhiêu lớp phấn son cũng vô dụng. Bình thường chẳng mấy khi ngoài. Khí hậu ở đây vô cùng ôn hòa dễ chịu. Nếu do cảnh cho phép, thật sự ở đây mãi mãi." Hoàng hậu nương nương cảm thán.
Tô Cửu Nguyệt cũng tán thành: "Thẩm thẩm, ngài đến Ung Châu quê . Nơi đó hễ nổi gió là cát bay mù mịt đầy trời. Hồi mới đến kinh thành, thấy như lạc tiên cảnh , ngờ Dương Châu còn hơn thế."
Nghe Tô Cửu Nguyệt , Hoàng hậu nương nương cau mày: "Trước đây từng Hành lang Hà Tây xảy bão cát đến mức đưa tay thấy năm ngón, ngờ Ung Châu nhà cháu cũng cảnh đó. Dân chúng quả là sống dễ dàng gì."
Tô Cửu Nguyệt mỉm : "Hễ nổi bão là chúng cần ngoài nữa. Bình thường cứ đến mùa bão cát, chúng sẽ tranh thủ tích trữ lương thực và củi lửa từ , đóng kín cửa chui rúc trong nhà."
Hoàng hậu nương nương Tô Cửu Nguyệt kể về cuộc sống ở quê hương đây, trong ánh mắt ngập tràn sự ao ước: "Thật bao. Ta từ lúc sinh đến giờ từng nếm trải cuộc sống như thế. Chỉ đúng một hồi mười một tuổi, theo tổ mẫu đến trang viên ở nửa tháng, chạy theo đám hạ nhân xuống sông té nước trêu đùa. Về nhà cảm lạnh, phạt chép một ngàn cuốn 'Liệt Nữ Truyện', từ đó về bao giờ bước chân khỏi cổng nữa."
Nghe bà kể , Tô Cửu Nguyệt kìm tiếng thở dài chua xót cho bà.
"Ba tuổi bắt đầu học 'Tam Bách Thiên' (Tam Tự Kinh, Bách Gia Tính, Thiên Tự Văn), năm tuổi học nữ công gia chánh và lễ nghi, bảy tuổi học cung quy. Trong mắt nhà, sinh là để bước hoàng cung. Bước chân lớn một chút thì mắng là hoang dã, bước nhỏ quá chê là tiểu khí. Lỡ rung rinh hoa tai bộ diêu đầu, thì lập tức đội bát đầu úp mặt tường chịu phạt nửa canh giờ..."
Tô Cửu Nguyệt chỉ thôi thấy mệt lả.
Cái mệt khác xa sự mệt mỏi vì cái ăn cái mặc, vì chạy vạy mưu sinh ngày xưa của các nàng, mà đó là sự mệt mỏi từ trong tâm hồn.
Chí ít, ngoài những lúc lo kiếm miếng ăn, ngày nhỏ các nàng cùng Hỷ và đám bạn trong làng lên núi nhặt củi, xuống sông mò cá, những ngày tháng đó thật sự vui vẻ.
Hoàng hậu nương nương kể một nửa, dường như cũng nhận sự vô vị của câu chuyện, liền phẩy tay: "Thôi bỏ , nhắc đến chuyện nữa, mất hết cả hứng."