Quản gia ngầm hiểu: "Vậy lão nô sẽ sai ngoài đáp lời họ."
Lư lão gia khẽ gật đầu, vuốt chòm râu, ừ hử một tiếng: "Đi ."
Kỳ thực, chẳng cần hỏi lão cũng lờ mờ đoán mục đích của Thôi gia.
Hoàng thương ... kẻ ăn nào thèm thuồng cái danh xưng cơ chứ?
Sáng sớm hôm , Thôi Khánh một mang theo lễ vật và "viên gạch gõ cửa" đến Lư gia.
Từ lúc bước chân cửa, Ngô Tích Nguyên, Hoàng thượng và những khác đều nắm tình hình.
Thôi Khánh bày bức tranh và lễ vật lên bàn Lư lão gia: "Chút lòng thành mọn mọn, xin Lư lão gia nhận cho."
Lư lão gia lướt qua các món đồ, tiên mở cuộn tranh ngắm nghía, đó xem lướt qua hai chiếc hộp, mỉm : "Thôi lão gia, ngài cất công đến đây là việc gì thế?"
Thôi Khánh cũng thẳng thắn đề: "Tất nhiên là vì danh hiệu Hoàng thương . Nghe đồn Lư lão gia mối quan hệ rộng rãi... ... liệu thể..."
Lư lão gia nhạt, liếc những thứ bàn, đủng đỉnh : "Thôi lão gia, hiểu chuyện vòng vo. Chỉ với những thứ ... e rằng mong ước của ngài khó thành ."
Thôi Khánh hiểu ý lão, vội đáp: "Lư lão gia lo xa . Những món chỉ là chút tâm ý, mong ngài tạo cơ hội cho Thôi gia chúng cạnh tranh công bằng với Kỳ gia thôi..."
Hàm ý của rõ ràng: Chỉ cần lão đồng ý, những thứ hơn vẫn còn ở phía .
Lư lão gia bấy giờ mới hài lòng lớn: "Nói chuyện với thức thời đúng là sảng khoái. Đã , Thôi lão gia cứ yên tâm, lão phu đây sẽ chủ, để ngài và tên họ Kỳ cùng tranh tài!"
Thôi Khánh cũng hùa theo: "Ai cũng Kỳ gia và Lư gia quan hệ sui gia, đến lúc đó mong Lư lão gia công tâm phân xử cho..."
"Tất nhiên, tất nhiên !"
Thấy Thôi Khánh mang đến nhiều của lạ, Lư lão gia liền mở tiệc thiết đãi. Rượu lời , rượu no cơm say, Lư lão gia ngà ngà say ôm chầm lấy một ả tiểu , lúc đó Thôi Khánh mới lặng lẽ cáo từ.
Sau khi tiễn khách về, quản gia phòng Lư lão gia.
"Bẩm lão gia, khách về ạ."
Lư lão gia nhấp một ngụm rượu từ tay ả tiểu dâng lên, hỏi: "Lão Chung, ngươi nghĩ xem mà bọn chúng mối quan hệ với Hoàng thương?"
Quản gia lắc đầu: "Lão nô cũng rõ. Hay là... để khách đến, chúng dò hỏi thử xem?"
Lư lão gia khẩy: "Cần gì hỏi? Chắc chắn là do nhà họ Mục xì tin ."
"Người nhà họ Mục? Bọn họ chẳng là ngoại tỉnh ? lão nô giọng điệu của vị Thôi lão gia quen thuộc, giống hệt vùng Giang Nam ."
"Ta rõ chúng quan hệ gì với , nhưng chuyện tên họ Thôi đột nhiên tìm đến cửa chắc chắn bàn tay của nhà họ Mục nhúng ." Lư lão gia vẻ ngấm rượu, mắt nhắm hờ.
"Tên Mục lão gia cũng dạng , lai lịch bọn chúng thế nào."
Rõ ràng là đến ăn buôn bán, nhưng hiếm khi thấy bọn chúng giao du với ai, cứ như du ngoạn ngắm cảnh .
"Mục lão gia dạo gặp gỡ ai ?" Lư lão gia hỏi.
"Có gặp hai đầu bếp, hình như định mở t.ửu lâu ở Kim Lăng," quản gia đáp.
Lư lão gia khẽ gật đầu: "Thôi , cứ tiếp tục theo dõi xem chúng động tĩnh gì bất thường ."
Vừa dứt lời, một tỳ nữ lật đật bước : "Bẩm lão gia! Mục lão gia đến thăm ạ."
Lư lão gia hé một mắt : "Ồ? Trùng hợp ? Vừa nhắc đến Tào Tháo là Tào Tháo đến liền. Thôi , mời ngài phòng khách, lão phu ngay."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vo-cam-ly-cua-tan-thu-phu/chuong-1257-nghe-noi-ngai-co-moi-quan-he.html.]
Sơn Tam
Lão gạt ả tiểu sang một bên, dậy xốc y phục bước cửa.
Vừa thấy Cảnh Hiếu Đế, lão chắp tay chào: "Mục lão gia rồng đến nhà tôm, chuyện gì ?"
Cảnh Hiếu Đế lớn: "Chỉ là dạo chút tin đồn, đến hầu chuyện cùng Lư lão gia thôi."
Lư lão gia nhướng mày: "Ồ? Lại tin đồn gì thế?"
"Nghe đồn... Lư lão gia mối quan hệ Hoàng thương ?" Cảnh Hiếu Đế hạ giọng thì thầm.
Không ngờ Mục lão gia hỏi thẳng vấn đề , Lư lão gia thoáng sững : "Mục lão gia, ngài tin đó từ ?"
Cảnh Hiếu Đế bật , ngả lưng ghế tựa lưng, đủng đỉnh hỏi: "Lư lão gia chỉ việc trả lời là thôi?"
Lư lão gia im lặng, Cảnh Hiếu Đế coi như lão ngầm thừa nhận, liền tiếp: "Nếu ngài thật sự mối quan hệ , là giúp tiến cử một chút? Việc thành công, đảm bảo sẽ bạc đãi Lư lão gia ."
Lư lão gia trầm ngâm một lát mới lên tiếng: "Có thì , nhưng..."
Cảnh Hiếu Đế thẳng mắt lão, Lư lão gia mới tiếp: " cần ít bạc . Tuy chúng chút giao tình, nhưng khoản bạc thể bớt xén . Dù bạc cũng chẳng đưa cho , mà là dâng lên bề ."
Nghe đến đây, Cảnh Hiếu Đế tươi: "Phải , , Lư lão gia bỏ công bỏ sức, phần ngài đáng hưởng nhất định sẽ thiếu một đồng."
Lư lão gia hàn huyên với Cảnh Hiếu Đế một lúc nữa. Đợi Cảnh Hiếu Đế cáo từ, lão sụp xuống ghế bành, miên man suy nghĩ.
Lão Mục cũng chen chân Hoàng thương ? Nếu , cớ lúc lão rêu rao chuyện mối quan hệ? Chuyện ...
Không lẽ do lão ?
Vừa bước khỏi phòng Lư lão gia, Cảnh Hiếu Đế nhếch mép , ánh mắt lóe lên những tia thâm hiểm mà phàm phu tục t.ử khó lòng nắm bắt.
Biết tin Cảnh Hiếu Đế gặp Lư lão gia, Ngô Tích Nguyên khỏi ngạc nhiên.
Những hành động của Hoàng thượng đôi lúc khiến chẳng tài nào đoán . Kiếp việc trướng Mục vương gia nhiều hơn, còn Cảnh Hiếu Đế đoản mệnh... thật sự hiểu nhiều.
dạo gần đây, tính khí của Cảnh Hiếu Đế ngày càng khó lường. Có lúc nóng nảy bốc đồng, nhưng đôi khi vô cùng độ lượng.
Ngài gặp Lư lão gia lúc là mục đích gì?
Hoàng thượng tất nhiên chẳng rảnh mà nhất nhất báo cáo hành tung cho , mà cũng chẳng cách nào dò la, đành phó mặc.
Cho đến một ngày, Tô Cửu Nguyệt từ viện của Hoàng hậu nương nương trở về, kể lể chuyện Cảnh Hiếu Đế tiện tay cầm luôn hai cuốn sách quý hiếm của Hoàng hậu đem tặng Lư lão gia, khiến bà tức giận đến bỏ cả bữa trưa.
Ngô Tích Nguyên giờ đây cực kỳ nhạy cảm với hai chữ "độc bản". Nghe xong, một tia sáng chợt lóe lên trong đầu .
Chẳng lẽ... Hoàng thượng cũng đang tăm tia cái ghế Hoàng thương?
Ngô Tích Nguyên còn đang phân vân đoán già đoán non thì Thôi Khánh cho đưa tin tới.
"Cái gì? Chuyện Lư lão gia quen lớn đồn ầm cả Kim Lăng ?!" Ngô Tích Nguyên thốt lên.
A Hưng khẽ gật đầu: "Vâng thưa đại nhân, của Thôi đại hiệp báo y như ."
là đục nước béo cò, vũng bùn ngày càng đặc quánh ...
Ngô Tích Nguyên quyết định gặp Hoàng thượng để bẩm báo sự tình.
Ai dè, Hoàng thượng chỉ ngước mắt lên một cái, ha hả: "Không , tin tức là do trẫm cho phao tin đấy."