lúc Ám Thất định cho đám một bài học nhớ đời thì một giọng quen thuộc vang lên từ cửa: "Ám Thất."
Ám Thất ngẩng đầu lên, thấy Ngô Tích Nguyên đang cách đó xa.
Ám Thất xách cổ Ngu Điển định bước tới thì đám tráng hán vây kín. Hắn nhếch mép , chế nhạo Ngu Điển: "Ngu thiếu gia, ngài xem, ý định lấy mạng ngài, nhưng đám nô tài của ngài chẳng ngài sống sót rời khỏi đây đấy!"
Ngu Điển tuy sợ c.h.ế.t nhưng vẫn cố tỏ cứng cỏi: "Các ngươi! Lui xuống!"
Ám Thất phá vòng vây, áp sát Ngô Tích Nguyên, cung kính hành lễ: "Ngô lão gia, tóm ! Chính tên súc sinh dám giở trò với phu nhân!"
Ngu Điển liếc vị thanh niên trạc tuổi , ánh mắt sắc lẹm như thấu tâm can kẻ khác, bỗng thấy sống lưng ớn lạnh.
Hắn thực sự chỉ là một thương gia bình thường ? Ngu Điển bắt đầu sinh nghi.
Trong giới trẻ Kim Lăng, Lư Học Chu coi là xuất chúng, nhưng so với vị thì còn kém xa.
"Hạ Tam tiểu thư là ai?" Ngô Tích Nguyên bất ngờ cất tiếng hỏi.
Ngu Điển ngập ngừng đáp, Ám Thất liền siết c.h.ặ.t t.a.y: "Nói mau!"
Ngu Điển suýt nghẹt thở, khi cái c.h.ế.t cận kề, chẳng ai còn dám cứng đầu cứng cổ nữa.
Hắn ho sặc sụa, khó nhọc rặn từng chữ: "Là... vị hôn thê... từ thuở nhỏ của ."
Ngô Tích Nguyên ừ một tiếng lạnh lùng: "Vậy ả ? Đang ở chốn nào? Tại ngươi bắt phu nhân thế mạng ả?"
"Ta... ..." Ngu Điển dám thẳng Ngô Tích Nguyên.
Ngô Tích Nguyên khẩy: "Bốn năm , ngươi lên chùa Linh Chiếu dâng hương, tình cờ gặp Hạ Tam tiểu thư. Ham sắc của ả, ngươi định giở trò đồi bại. Ngờ ả thà c.h.ế.t chịu khuất phục, nhảy xuống từ sườn núi... Ta đúng ?"
Sắc mặt Ngu Điển tái nhợt như x.á.c c.h.ế.t: "Sao ngươi... đúng! Ngươi đừng vu khống !"
Ngô Tích Nguyên lạnh lùng liếc : "Ngươi c.h.ế.t cũng hết tội."
Đôi chân Ngu Điển run rẩy, lớp vải quần sũng nước ướt đẫm.
Ngô Tích Nguyên kinh tởm lùi một bước: "G.i.ế.c , bắt cóc... còn chuyện ác gì mà ngươi dám ? G.i.ế.c đền mạng, hôm nay định tội c.h.ế.t cho ngươi, thi hành án ngay lập tức."
Nói xong, Ngô Tích Nguyên mặc kệ Ngu Điển phía , sải bước khỏi trang viên Ngu gia.
Ám Thất buông tay, Ngu Điển đổ gục xuống đất.
"Ngươi... dựa ... dựa mà định tội c.h.ế.t cho !" Hắn gào lên tuyệt vọng về phía bóng lưng Ngô Tích Nguyên.
Ám Thất cúi sát tai , thì thầm: "Đằng nào ngươi cũng c.h.ế.t, thôi thì để ngươi c.h.ế.t nhắm mắt. Vị chính là Thông Chính Sứ Ngô đại nhân đương triều!"
Ngu Điển trợn trừng mắt kinh hãi, ánh mắt đờ đẫn, lạc thần.
Hắn sực nhớ , phu nhân của Ngô đại nhân hôm đó vô cùng khép nép vị Mục phu nhân ...
Mục phu nhân... Mục... Mục...
Hắn dám nghĩ tiếp nữa, sang Ám Thất cầu chứng thực: "Vậy Mục phu nhân là ai?!"
Sơn Tam
Ám Thất mỉm bí hiểm: "Đó là bí mật mà đến lúc nhắm mắt xuôi tay ngươi cũng tư cách !"
Ngu Điển cuối cùng cũng hiểu thực sự đụng nhầm tổ kiến lửa. Bọn họ ngang tàng bạo ngược ở Kim Lăng bao lâu nay chẳng ai dám động đến, ngay cả Phương đại nhân cũng nể mặt vài phần.
Nào ngờ, chỉ là mấy tên ngoại tỉnh cũng đủ sức khiến rơi đầu?
Sắc mặt xám xịt. Chẳng đợi kịp tiêu hóa sự thật bàng hoàng, một tia sáng lạnh lẽo cứa ngang cổ họng.
Những hối hận, tự trách... muộn màng , cứ để xuống âm phủ mà sám hối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vo-cam-ly-cua-tan-thu-phu/chuong-1275-duong-nhien-la-giet-roi.html.]
Trở về nhà, mâm cơm tươm tất với đủ các món dọn sẵn. Nhìn Tô Cửu Nguyệt ăn uống no nê chìm giấc ngủ, Ngô Tích Nguyên mới yên tâm rời tính sổ với Ngu Điển.
Khi Tô Cửu Nguyệt tỉnh giấc, Ngô Tích Nguyên mặt ở nhà.
Mấy ngày giam cầm ở trang viên Ngu Điển, nàng nào một giấc ngủ ngon. Mãi đến khi về tổ ấm của , nàng mới yên tâm chợp mắt, tỉnh dậy thì trời sáng bảnh.
Nàng hốt hoảng mở mắt, thấy Ngô Tích Nguyên đang cạnh, mới thở phào nhẹ nhõm, lao lòng .
Ngô Tích Nguyên vốn thức giấc từ lâu, nay phu nhân chủ động ôm ấp, cũng ngần ngại đáp .
Hai tay vòng qua eo nàng, khẽ nhấc bổng nàng lên.
Cúi đầu, phủ bờ môi lên môi nàng. Mọi kiềm chế giờ đây đều trở nên vô nghĩa.
Như củi khô gặp lửa đỏ, trút bỏ muộn phiền, sợ hãi, bồn chồn kìm nén bấy lâu.
Tô Cửu Nguyệt thấm mệt, nhưng vẫn ôm c.h.ặ.t nàng buông.
"Hôm nay ... ..."
Nàng mở miệng, chặn bằng một nụ hôn nồng cháy.
Đến khi khí trong phổi Tô Cửu Nguyệt cạn kiệt, khuôn mặt ửng hồng vì khó thở, mới luyến tiếc buông nàng .
Hắn ôm ghì lấy nàng, như khảm nàng sâu trong cơ thể, giọng thường ngày vốn bình tĩnh nay run rẩy.
"Cửu Nguyệt, đừng dọa nữa..."
Chỉ một tiếng gọi tên thôi, Tô Cửu Nguyệt cũng cảm nhận sự hoảng loạn tột độ của .
Nàng vỗ nhẹ lên vai , áp mặt l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi, dịu dàng trấn an: "Tích Nguyên đừng sợ, . Từ nay về , khi lên xe chúng sẽ kiểm tra thật kỹ, chắc chắn sẽ bao giờ lên nhầm xe nữa."
Lần thuộc về nàng, nếu nàng cẩn thận hơn một chút, tạo cơ hội cho kẻ gian lợi dụng.
Ngô Tích Nguyên lặng im đáp, hồi lâu , Tô Cửu Nguyệt mới cảm nhận bình tĩnh .
"Tên Ngu Điển ..." Nàng cất tiếng, Ngô Tích Nguyên bá đạo kéo lòng.
"Không nhắc đến !"
Tô Cửu Nguyệt mím môi, hờn dỗi: "Thiếp cũng chẳng nhắc, chỉ tên khốn đó giải quyết thế nào ? Và Hạ Tam tiểu thư rốt cuộc là ai?!"
Ngô Tích Nguyên mím môi, bắt đầu kể câu chuyện về Hạ Tam tiểu thư.
Hắn hy vọng khi xong, nàng sẽ thấy Ngu Điển đáng trừng phạt thế nào.
"Tên Ngu Điển ! là súc sinh! Thảo nào Kỳ Như Ý thà c.h.ế.t cũng chịu gả nhà !"
Ngô Tích Nguyên ừ một tiếng: "Hắn trở nên đổ đốn như , phần lớn là do sự nuông chiều quá mức của Ngu phu nhân."
Tô Cửu Nguyệt nép n.g.ự.c , ngước đôi mắt đen láy, hỏi: "Thế còn Ngu Điển thì ? Hắn độc ác như , xử trí ?"
Ngô Tích Nguyên vuốt ve mái tóc mềm mại của nàng, nhẹ nhàng đáp: "Đương nhiên là g.i.ế.c ."
Dùng giọng điệu dịu dàng nhất để những lời tàn nhẫn nhất, lẽ chính là lúc .
Tô Cửu Nguyệt sững giây lát, c.ắ.n môi đáp: "Hắn đáng như , chỉ tội nghiệp Hạ Tam tiểu thư, đính ước với loại như ?"
Ngô Tích Nguyên thở dài: "Thôi, bỏ qua chuyện của . Hôm nay một việc cần nàng giúp."
Tô Cửu Nguyệt tò mò hỏi: "Chuyện gì ?"