Vô Hạn Lưu: Thiết Lập Nhân Vật Điên Phê Không Thể Sụp Đổ - Chương 11: Cách giải quyết

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-14 12:03:13
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai Diệp Lê hẹn mà cùng đưa mắt , đều thấy rõ sự kinh hãi lóe lên trong mắt đối phương!

Xem bọn họ đ.á.n.h giá quá cao độ kiên cố của mấy cánh cửa , đồng thời cũng đ.á.n.h giá quá thấp sức tàn phá khủng khiếp của bầy xác thối.

“Rầm... Rầm rầm rầm...”

“Hừ... Hừ hừ...”

Tiếng bước chân cuồng bạo hỗn loạn sấn đến ngay sát vách. Một làn sóng quái vật đông đặc ùa tới cửa. Bọn chúng điên cuồng đập phá, cào cấu, xô đẩy cánh cửa lớn, ngừng gầm rú phát những tiếng kêu khát khao đến mức cồn cào vì mùi m.á.u thịt sống bên trong.

Cánh cửa cũ nát mục rữa rung lên bần bật, phát thứ âm thanh ch.ói tai cọt kẹt. Ổ khóa vốn dĩ rệu rã chỉ gài hờ nhanh tông hỏng, nhưng may tay nắm cửa vẫn còn chèn cán chổi lau nhà, miễn cưỡng giúp cánh cửa chống đỡ thêm đôi chút.

Qua khe cửa ép mở hé , vài cánh tay thối rữa nát bét lòi cả xương xẩu vươn hẳn trong, quờ quạng cào cấu mù quáng khí, sức luồn lách nhằm nong rộng cánh cửa thêm.

“Giờ chúng đây?” Giọng Nhạc Tuyển run lẩy bẩy.

“Còn nữa, khoanh tay chứ !” Diệp Lê xòe hai tay , vẻ mặt vẫn cứ thản nhiên như .

Bây giờ cách mười hai giờ đêm rạng sáng chỉ còn đầy nửa tiếng đồng hồ. Theo lẽ thường, hễ qua mười hai giờ là sẽ bước sang ngày mới. Điều đó đồng nghĩa với việc họ sẽ gom nhặt thêm nhiều manh mối hơn để phá giải ván cờ .

Mắt thấy chiến thắng chỉ còn cách một bước chân, cuối cùng xôi hỏng bỏng , tiếc rẻ là điêu!

hết cách , cánh cửa đang lung lay chực sập mười mươi là gánh nổi đến đúng khung giờ dự kiến. Nếu thể “núp lùm” nữa thì chờ c.h.ế.t thôi, cùng lắm thì “reset” ván mới!

Cơ mà mang so sánh một hồi, thà ban nãy cứ trụ sân thượng còn hơn. Ít nhất nhắm mắt nhảy dùm một cú xuống lầu, cái c.h.ế.t đến chớp nhoáng lưu loát, còn đỡ chịu tội xé xác.

“Khoan , một cách...”

Ngay lúc Diệp Lê đang phân vân giữa việc tự trầm xuống bể bơi c.h.ế.t đuối cho rảnh nợ, cứ đó đợi đám xác thối xúm c.ắ.n xé sống sờ sờ, thì Nhạc Tuyển bên cạnh bỗng dưng chỉ tay lên trần nhà kêu lớn.

“Có thể trèo lên bộ khung thép .”

Diệp Lê ngẩng đầu lên. Mái vòm của khu bể bơi hình chữ nhân (A), bên trần thiết kế bằng cấu trúc khung thép chịu lực. Chỗ thấp nhất sát mép tường cũng cách mặt đất cỡ bốn năm mét, còn điểm ch.óp cao nhất ở giữa lên tới bảy tám mét. Nếu thể đu bám lên đó, quả thực dư sức cầm cự thêm một chặng thời gian.

vấn đề cốt lõi là, mọc cánh kiểu gì để bay lên đó?

“Chỗ đằng ghế cứu hộ kìa!” Nhạc Tuyển chỉ tay về phía cuối lối , nơi một chiếc ghế chân cao ch.ót vót kê sát vách tường, “ trèo lên ghế cứu hộ, bệ đỡ nâng lên là !”

“Vậy còn thì tính ?” Diệp Lê hỏi ngược .

Chiếc ghế cứu hộ đó cao ngót nghét hai mét, cộng thêm chiều cao khủng của Nhạc Tuyển, dư sức cõng cô với tới dàn khung. khổ nỗi một khi cô trèo lên , cô lấy sức trâu mà kéo bổng lên theo.

Nhạc Tuyển dù trông form gầy mảnh khảnh, nhưng chiều cao lêu nghêu sờ sờ đấy, cân nặng vứt cũng sương sương sáu bảy chục ký lô. Mấy cái thanh thép rỉ sét ọp ẹp chịu trọng lượng của cô là quá sức chịu đựng , căn bản thể nào gồng gánh nổi sức nặng của hai bọn họ cùng một lúc.

Kẻ nào bên , mười phần c.h.ế.t chắc!

... .” Sắc mặt Nhạc Tuyển thoạt thê t.h.ả.m, nhưng giọng điệu vô cùng kiên định, “Giữ mạng nào mạng , chúng khó khăn lắm mới trụ tới giờ phút , đừng để cơ hội vuột mất uổng phí.”

Diệp Lê chằm chằm thiếu niên đang mang vẻ mặt quyết tuyệt mắt, khẽ nhướng mày lộ chút ngạc nhiên.

Đạo lý ai mà chẳng lòng, nhưng đời đào mấy ai tình nguyện nhường tia hy vọng sống cho kẻ khác, để cam chịu một lẻ loi đón nhận cái c.h.ế.t. Huống hồ thứ mà sắp sửa đối mặt, chính là nỗi sợ hãi ám ảnh kinh hoàng nhất trong đời .

Tuy nhiên Diệp Lê cũng chẳng loại uốn éo bộ tịch, lập tức gật đầu đồng ý tắp lự. Dẫu cơ hội ngàn năm một, đến vòng lặp chắc chốn dung nào an hơn. Hơn nữa đây cũng là chuyện của riêng cô, sớm phá giải ván cờ vòng lặp , cũng sẽ sớm giải thoát.

Hai , Nhạc Tuyển lập tức kéo theo hai cái ghế thường tới, lèn c.h.ặ.t hai bên trái của chiếc ghế cứu hộ để cố định cho nó vững chãi hơn. Sau đó thoăn thoắt leo lên, thẳng thớm ngay mặt ghế. Chiều cao của chiếc ghế cứu hộ lúc , cộng dồn với chiều cao của , chỉ còn cách mép giàn khung thép phía chừng một mét đổ .

“Lên đây.”

Nhạc Tuyển một tay tì mặt tường giữ thăng bằng, khom vươn tay về phía cô gái. Lần Diệp Lê hề chối từ, cô đạp chân mượn đà leo lên ghế hai bậc, đó tóm c.h.ặ.t lấy tay , lấy một mạch xông xáo trèo tọt lên mặt ghế.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vo-han-luu-thiet-lap-nhan-vat-dien-phe-khong-the-sup-do/chuong-11-cach-giai-quyet.html.]

Diện tích mặt ghế vốn dĩ khá hẹp, nhồi nhét hai cùng lúc vô cùng chật chội, chiếc ghế cũng bắt đầu dấu hiệu rung lắc lảo đảo thiếu an . Bất khả kháng, hai buộc dính sát sàn sạt .

Đây là đầu tiên trong đời Nhạc Tuyển kề sát một bạn nữ ở cự ly gần đến , gần đến mức thể ngửi thấy mùi hương hoa dành dành phảng phất bay từ mái tóc của đối phương. Điều cho ngăn sự căng thẳng và lúng túng tột độ, sâu thẳm trong cõi lòng còn len lỏi một tia rung động mập mờ chẳng rõ nguyên do.

Diệp Lê thì cứ cúi gằm mặt, chân mày chau c.h.ặ.t, dường như đang dốc cạn sức lực để đè nén sự bứt rứt. Cô cực kỳ ghét khác động chạm thể! hiện tại lúc rảnh rỗi mà giở thói kén cá chọn canh.

Khung cảnh ngay lúc , cánh cửa lớn bầy thây ma húc bạo lực đến mức biến dạng cong queo. Khe hở ở cửa ngày một toét rộng , tận hai cái đầu thối rữa chen lọt qua khe, ngoi hẳn trong gầm gừ “Hừ hừ” gọi mời hai sống trong phòng.

Bọn họ thực sự cạn kiệt thời gian .

Nhạc Tuyển chẳng gan liếc mắt đống bùng nhùng nơi cửa, chỉ cắm mặt hối thúc: “Chuẩn sẵn sàng nhé, bây giờ sẽ đẩy lên .”

“Được!” Diệp Lê gật đầu cái rụp.

Nhạc Tuyển hít sâu một thật dài, nén c.h.ặ.t luồng khí để giữ trọng tâm, đó vươn hai tay vịn vòng qua vòng eo nhỏ nhắn chỉ chừng một vòng tay ôm của cô gái. Vận công dùng sức, vững vàng bế bổng cả cô lên cao. Cô gái nhẹ bẫng tựa lông hồng, nâng cô lên chẳng tốn mấy sức mọn, dốc sức vươn sải tay đẩy cô lên cao nhất thể.

Diệp Lê vươn dài hai tay lên cao, vặn bám c.h.ặ.t mép khung thép phía .

“Bám !”

“Trèo lên mau!”

Diệp Lê lập tức giẫm chân lên vai thiếu niên mượn lực đu bám bò lên . Cấu trúc khung thép vốn dĩ lão hóa rệu rã lập tức rung bần bật, văng vẳng tiếng “Kẽo kẹt kẽo kẹt” ch.ói tai, từng mảng rỉ sét trộn lẫn bụi bặm thi rơi lả tả xuống đầu.

“Á...”

Thế nhưng đúng cái tích tắc Diệp Lê chật vật trườn lên dàn khung thép, phía bỗng nhiên thét lên tiếng kêu t.h.ả.m thiết của Nhạc Tuyển.

Cô ngoái đầu dòm xuống, hóa một con thây ma vóc dáng loắt choắt thuận lợi lách chui lọt qua khe cửa, đang lảo đảo cà nhắc vồ thẳng về phía . Mở to mắt trân trân con quái vật đầy thịt thối, buồn nôn kinh tởm tột độ , Nhạc Tuyển chỉ cảm thấy căng cứng, các bó cơ tê liệt như xịt t.h.u.ố.c đông cứng, đớ tài nào nhúc nhích nổi.

“Ninh Ninh...” Trơ mắt con quái vật xông tới tận chân ghế, đang cào cấu mò mẫm định trèo lên , Nhạc Tuyển khản giọng gào lên kêu cứu với Diệp Lê: “... Chân cứng đờ cả ...”

Cậu siết c.h.ặ.t hai bàn tay thành nắm đ.ấ.m, mặt mũi cắt còn hột m.á.u, gân xanh gân đỏ trán thi nổi cục lồi bần bật, nhưng cơ thể đình công triệt để, cấm cản di dời dù chỉ là một milimet. Dưới áp lực hoảng loạn tột đỉnh, cơ thể nảy sinh phản ứng sốc tâm lý cực kỳ nghiêm trọng.

Đáng ghét , nếu nhảy xuống ngay lập tức, con xác thối khả năng sẽ men theo chân ghế mà bò tuốt lên . Khe cửa mỗi lúc một toác rộng thêm , rục rịch những con quái vật khác nối đuôi chui tọt trong. Con xác thối chân ghế đu bám lên , vươn cái móng vuốt cào cấu ghim c.h.ặ.t lấy cổ chân của Nhạc Tuyển.

“...Cậu mau đạp xuống ... chịu hết nổi ... Giúp với...” Trong giọng hoảng loạn của thiếu niên vỡ vụn từng tiếng nức nở.

Cậu sợ hãi tột cùng, cũng bất lực tột cùng.

Ngay khoảnh khắc chìm sâu sự hoảng loạn và bế tắc cùng cực, một tiếng thở dài khẽ khàng gần như thể thấy chợt vang lên, theo đó là giọng của cô gái lọt tai Nhạc Tuyển.

“Nhắm mắt !”

Nhạc Tuyển theo trong vô thức.

Ngay giây tiếp theo, liền cảm nhận cổ một lực lượng vô cùng mạnh mẽ siết c.h.ặ.t, đó vặn ngược một cái dứt khoát...

“Rắc!”

Cảm nhận cơ thể bên mềm nhũn, Diệp Lê thu chân về. Hai tay đang nắm c.h.ặ.t thanh sắt dồn lực, cơ bụng siết c.h.ặ.t, cô một nữa đu trèo lên khung thép.

Còn thiếu niên phía lúc chẳng khác nào một con rối đứt dây, đổ gục xuống, kéo theo cả chiếc ghế và con xác thối ngã nhào xuống hồ bơi.

“Bùm... rào rào...”

Nước văng tung tóe!

 

Loading...