Vô Hạn Lưu: Thiết Lập Nhân Vật Điên Phê Không Thể Sụp Đổ - Chương 246: Tuyệt cảnh thứ 6 - Trận chiến công thủ với ma quỷ (39)

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-16 17:47:18
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vừa bước khỏi phó bản, Diệp Lê lập tức kiểm kê điểm tích lũy của ba chị em. Cô hào phóng chia cho Quân Hoài Hoài và Tống Cầm Nhu mỗi 150 điểm bỏ túi, chuyển thẳng 500 điểm tích lũy cho Tống Cầm Nhu để cô tiếp tục sự nghiệp nấu nướng.

Độ thuần thục nghề Thợ bánh ngọt của Tống Cầm Nhu sắp sửa chạm mốc cấp 3.

Đợi khi xong 500 điểm tích lũy tiền đồ ngọt đợt , cô sẽ thể tự tay sáng tạo những món tráng miệng của riêng . Đến lúc đó cần bỏ vốn mua công thức sẵn nữa, chỉ việc nhà thu lợi nhuận mà thôi.

Sắp xếp xong xuôi, Quân Hoài Hoài và Tống Cầm Nhu cùng đến tiệm bánh ngọt, còn Diệp Lê thì thong dong một đến nhà đấu giá.

Lần , cô tốn thời gian bày sạp nữa mà trực tiếp đóng gói trọng kiếm và trọng giáp với để bán đấu giá, “mua một tặng một”.

Hiện tại trang tím (Sử thi) vẫn còn khan hiếm, những món thuộc tính càng ít ỏi, nên giá cả cũng tương đối đắt đỏ.

Diệp Lê chút do dự đặt mức giá khởi điểm là 500 điểm tích lũy, mỗi giá thấp hơn 50 điểm.

Đối với hai món trang , mức giá chốt hạ thấp nhất trong lòng cô là 700 điểm tích lũy.

Trải qua thời gian vung tay mua sắm , hiện tại trong tài khoản của Diệp Lê chỉ còn tới 100 điểm. Vì , cô đợi bán hai món đồ mới tiền mua vật liệu chế tạo Bẫy Bắt Quỷ và Đá Phong Ấn.

Trong túi tiền, Diệp Lê cũng chẳng buồn dạo phố. Cô thẳng về phòng khách sạn, định bụng ngủ một giấc nạp năng lượng tiếp tục rạp chiếu phim cày cuốc.

Tắm rửa sạch sẽ, thoải mái xong, cô cài báo thức sáu tiếng ngả lưng xuống giường ngủ .

Không ngủ bao lâu, Diệp Lê đột nhiên thấy tiếng “cốc cốc” lanh lảnh vang lên bên tai.

Phòng khách sạn là gian riêng tư, ngoài thể , âm thanh bên ngoài cũng cách âm .

Thế nên, tiếng động kỳ lạ vang lên, Diệp Lê lập tức choàng tỉnh, cảnh giác cao độ.

Vừa mở mắt , đập mắt cô là một bộ xương nhỏ đang ghé sát mép giường. Hai hốc mắt trống hoác sâu hun hút của nó đang chằm chằm “” cô.

Diệp Lê sững sờ một chốc, nhận đây là bộ xương khô t.ử thu phục cách đây lâu, vội vàng thu nắm đ.ấ.m đang chực vung .

Cô bực dọc dậy, lạnh lùng bộ xương nhỏ cách nào tự chui khỏi Đá Phong Ấn.

Đang ngủ say sưa mà mở mắt thấy một bộ xương trân trân , ai mà chẳng dọa cho hết hồn, Diệp Lê dĩ nhiên cũng ngoại lệ. Thêm đó, cơn gắt ngủ do đ.á.n.h thức đột ngột khiến tâm trạng cô lúc vô cùng tồi tệ.

Tiểu Cốt dường như cũng nhận chủ nhân đang vui. Nó rụt rè đưa cái sọ trọc lốc , định cọ cọ tay cô nũng, nhưng Diệp Lê né tránh đầy ghét bỏ.

Tiểu Cốt lập tức như đả kích, hai vai xương xẩu rũ rượi, dáng vẻ trông cực kỳ buồn bã.

, dù cái đầu lâu chẳng lấy một đường nét ngũ quan nào, chỉ những hốc sâu hoắm, mà Diệp Lê vẫn thể cảm nhận rõ mồn một những cung bậc cảm xúc của nó: từ dè dặt, cẩn trọng cho đến đau buồn, tủi .

Sự việc khiến Diệp Lê khỏi ngạc nhiên.

Hóa bọn quái vật triệu hồi cũng linh trí đàng hoàng.

Liếc đồng hồ vòng tay, thấy mới chợp mắt vỏn vẹn ba tiếng, Diệp Lê càng thêm bực bội, gắt gỏng: “Mi phá bĩnh giấc ngủ của cái quái gì thế?”

Nghe chủ nhân chất vấn, Tiểu Cốt vội vàng giơ một cánh tay xương xẩu lên, xoa xoa vị trí cái dày rỗng tuếch, ngước đôi hốc mắt đen ngòm lên cô đầy đáng thương.

Nó đói.

Diệp Lê cạn lời: “...”

Mi là một bộ xương khô khốc, lấy cái ruột nào mà đòi tiêu hóa đồ ăn?

Hơn nữa, với cái bộ dạng , nhét thức ăn kiểu gì cho khỏi trôi tuột xuống đất?

Trí tò mò trỗi dậy, Diệp Lê dứt khoát tung chăn, quần áo đưa Tiểu Cốt ngoài.

Tránh để thiên hạ tò mò chỉ trỏ, cô thu nó Đá Phong Ấn khi bước khỏi phòng.

Thức ăn cho quái vật triệu hồi cũng thể mua ở khu vật liệu đặc biệt trong siêu thị. Lúc Diệp Lê xem qua, chủng loại vô cùng phong phú đa dạng, dường như mỗi loại quái vật sẽ một “thực đơn” riêng biệt.

Vừa , Diệp Lê mở bảng thuộc tính của quái vật triệu hồi xem kỹ.

Độ no của quái vật triệu hồi tối đa là 100 điểm. Khi con tụt xuống 30, chúng sẽ bước trạng thái lười biếng, chiến đấu tiêu cực. Tụt xuống 5 điểm, chúng sẽ trực tiếp rơi trạng thái ngủ đông.

Hiện tại độ no của Tiểu Cốt hiển thị là 35 điểm, hèn chi nó kêu đói ầm ĩ.

Đến trung tâm thương mại, Diệp Lê ghé qua nhà đấu giá xem tình hình combo đồ Tím thế nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vo-han-luu-thiet-lap-nhan-vat-dien-phe-khong-the-sup-do/chuong-246-tuyet-canh-thu-6-tran-chien-cong-thu-voi-ma-quy-39.html.]

Trọng kiếm vẫn còn, nhưng đấu giá lên tới 800 điểm tích lũy.

Theo quy định, một cuộc đấu giá chỉ thành công khi mua giá, và trong vòng nửa giờ đó ai trả giá cao hơn.

Hiện tại mới qua mười phút kể từ giá cuối cùng, nghĩa là vẫn còn hai mươi phút nữa mới chốt giao dịch.

Tuy nhiên, với con 800 điểm hiện tại, Diệp Lê hài lòng . Nếu thể tăng thêm nữa thì đúng là niềm vui bất ngờ.

Khu vật liệu đặc biệt trong siêu thị là một nơi thần kỳ. Nhìn từ bên ngoài nó chỉ là một cánh cửa bình thường, nhưng mỗi bước thấy những món hàng hiển thị khác .

Hơn nữa, chỉ những chơi kích hoạt chức nghiệp ẩn mới thể , chơi nghề nghiệp bình thường thậm chí còn mở cửa.

Vừa bước khu vật liệu, Tiểu Cốt tự động chui khỏi Đá Phong Ấn, tò mò ngắm xung quanh.

Đập mắt cô là một màn hình ánh sáng lớn, đó hiển thị la liệt các nguyên liệu dành cho Triệu Hồi Sư.

Diệp Lê nhấn mục “Thức ăn cho quái vật triệu hồi”, màn hình liền hiện các phân loại quái vật lớn: hệ Vong linh, hệ Yêu ma, hệ Dị thú...

Bộ xương thuộc hệ Vong linh, nên cô ấn chọn tiếp mục Vong linh.

Ngay lập tức, một danh sách các món ăn hiện màn hình.

Nào là nhện xào, dơi nướng, bọ cạp chiên...

Còn cả nấm độc cống ngầm, gián béo ngậy, giun đất non tơ...

Diệp Lê xem mà khỏi khiếp vía.

Cái khẩu vị của bọn Vong linh cũng mặn quá đấy?!

điều khiến cô sốc hơn cả ở bảng giá.

Trên , chỉ một con giun đất cỏn con giá 1 điểm tích lũy, mà chỉ tăng 1 điểm độ no. Một con bọ cạp nướng giá 5 điểm, tăng 6 điểm độ no. Đắt nhất là món rắn độc sốt tương, lên tới 50 điểm tích lũy, tăng 60 điểm độ no.

So với thức ăn của con , cái giá đúng là đắt đến mức hoang đường!

Quả nhiên Triệu hồi sư là một nghề đốt tiền.

Cân nhắc điểm còn trong túi, Diệp Lê đành mua vài con bọ cạp nướng và dơi nướng cho Tiểu Cốt.

Cầm thức ăn, Tiểu Cốt vui vẻ nhét thẳng cái miệng đen ngòm.

Rắc rắc, nhai giòn rụm!

Diệp Lê tò mò chằm chằm, xem mấy thứ đồ ăn đó nuốt sẽ rớt xuống kiểu gì.

Kết quả ngoài dự đoán của cô, cái miệng của Tiểu Cốt dường như một hố đen, thức ăn nuốt là biến mất, đến cặn cũng chẳng rớt ngoài.

Ăn xong bọ cạp và dơi, độ no của Tiểu Cốt tăng lên 99 điểm.

Chỉ còn thiếu 1 điểm nữa là đầy.

Diệp Lê định mua thêm cho nó một con giun đất 1 điểm để bù cho chẵn.

Tiểu Cốt lắc đầu nguầy nguậy, nằng nặc đòi nếm thử con gián giá 2 điểm tích lũy .

Diệp Lê nhất quyết đồng ý, giây tiếp theo, “rào” một tiếng, Tiểu Cốt vỡ vụn ngay mặt đất.

nghĩa đen là một bộ xương khô đột nhiên rã rời, cái đầu lâu đứt lìa còn lăn lóc đất.

Diệp Lê một đống xương xẩu lộn xộn chân mà cạn lời.

Chẳng lẽ đây chính là cái gọi là phẩm chất “tinh nghịch, quậy phá” của nó ?

Hành động khác gì mấy đứa trẻ hư đòi bố mua đồ chơi liền lăn đất ăn vạ ?

Diệp Lê dễ dãi mà dung túng cho cái thói đó.

Đừng là gián, đến giun đất cô cũng cạch mặt mua nữa. Cô dứt khoát thu gọn mớ xương đất Đá Phong Ấn, rời .

 

Loading...