Vô Hạn Lưu: Thiết Lập Nhân Vật Điên Phê Không Thể Sụp Đổ - Chương 3: Quỷ Vực

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-14 09:54:52
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc đây, mặt trời chìm nghỉm đường chân trời!

Dưới sắc trời tối tăm mù mịt là sân thể d.ụ.c bỏ hoang, những bức tường loang lổ, dãy nhà xập xệ; là cỏ dại mọc um tùm, rác rưởi vương vãi khắp nơi, mùi hôi thối bốc lên ngút trời; là vô những bóng dáng vật vờ lảo đảo, từ lâu đ.á.n.h mất linh hồn...

Ngôi trường vốn dĩ đang tràn đầy sức sống, nay biến thành một Quỷ Vực hoang tàn đổ nát, xác thối la liệt khắp nơi.

Kẹt giữa Quỷ Vực, Diệp Lê nhếch khóe môi.

Trong đôi mắt hồ ly tuyệt chẳng thấy mấy tia sợ hãi, ngược còn lấp lánh sóng lượn, dạt dào hứng thú, dường như thứ mắt chính là điều cô đang mong đợi.

Thế mới chút dáng vẻ của “Tuyệt Cảnh” chứ!

Thế nhưng đúng lúc , Diệp Lê chợt cảm thấy cánh tay thứ gì đó kéo mạnh.

Ngoảnh đầu , một cái xác thối từ lúc nào đuổi tới sát lưng. Bàn tay đang thối rữa đến mức da tróc thịt bong, sâu thấy cả xương tóm c.h.ặ.t lấy cánh tay cô. Hàm răng vàng khè xen lẫn cặn đen c.ắ.n nghiến kêu răng rắc, giây tiếp theo liền chực chờ c.ắ.n phập xuống.

Diệp Lê vội vã vung khay ăn lên, nhắm thẳng cái đầu gớm ghiếc của nó đập xuống thật mạnh.

Chẳng do cái khay chịu nổi màn bạo lực ban nãy, do cái xác thối là loại “xương xẩu” khó xơi, mà chiếc khay inox thế nhưng đập gập đôi, gãy rạp.

“Vũ khí” phế , Diệp Lê lập tức xoay trượt ngang, áp sát sườn xác thối, đồng thời cánh tay còn xoay gập khuỷu, giáng một cú cùi chỏ hiểm hóc ngay cái cổ thối rữa lộ cả xương của nó.

Cú đ.á.n.h , cô dốc lực.

Cùng với một tiếng “rắc”, cái đầu nát bét dữ tợn lập tức ngoẹo gập xuống vai theo một góc độ cực kỳ quỷ dị. Cơ thể nó mềm nhũn, ầm ầm đổ gục xuống đất.

, cái xác thối rạp đất im lìm nhúc nhích, chẳng thể bò dậy nữa.

Diệp Lê lướt qua là hiểu, hóa mấy thứ quỷ quái thể g.i.ế.c c.h.ế.t !

Vì sự xuất hiện của cô, một bầy x.á.c c.h.ế.t ùn ùn chui từ khắp bốn phương tám hướng trong trường.

Bọn chúng nhe răng múa vuốt thi ùa về phía cô, cái thế trận đông nghịt lúc nhúc khiến khỏi sởn gai ốc.

Diệp Lê vung vẩy cánh tay đang nhức mỏi vì dùng sức quá độ, nhanh ch.óng đảo mắt quét một vòng quanh đầu cắm cổ chạy thục mạng về hướng cổng trường.

Trường cấp ba hơn hai ngàn giáo viên và học sinh, tình hình hiện tại, phỏng chừng đều biến thành xác sống cả .

Mặc dù thể g.i.ế.c mấy thứ quỷ , nhưng lượng của chúng thực sự quá đông. Với thể chất của cỗ thể hiện tại, dù cô võ nghệ đầy thì cũng chẳng đất dụng võ, sớm muộn gì cũng bọn chúng bào mòn đến c.h.ế.t.

Thế nên việc cấp bách mắt là tìm xem đường thoát .

Dọc đường , bầy x.á.c c.h.ế.t tranh ùa tới, lượng ngày càng nhiều, tiếng bước chân lộn xộn cuồng bạo vang lên tựa như hồi chuông báo t.ử của t.ử thần.

may tốc độ của chúng hạn, Diệp Lê dốc sức vắt chân lên cổ chạy, nhất thời bọn chúng cũng đuổi kịp.

Đợi đến lúc vất vả lắm mới chạy tới tháp chuông, Diệp Lê thở hồng hộc , hai chân mỏi nhừ bủn rủn.

Thể chất của cỗ thể đúng là quá rác rưởi!

Diệp Lê khom chống hai tay lên đầu gối, thở dốc mấy nặng nhọc, lúc mới ngẩng đầu kỹ .

Cổng lớn của trường học ở ngay mắt.

ngay lúc , bên ngoài cổng là một màn sương mù lượn lờ dày đặc, che khuất tầm bên ngoài, kiểu gì cũng thấy rợn .

Bầy xác lưng đuổi tới sát nút, Diệp Lê kịp nghĩ ngợi sâu xa, đành tiếp tục lê đôi chân bủn rủn chạy ào tới cổng, dùng cạn chút sức lực cuối cùng bám lấy thanh chắn rỉ sét, tay chân luân phiên trèo lên.

Đợi đến khi cô phí trọn sức lực của chín trâu hai hổ, chật vật lắm mới lật qua cánh cửa sắt, thì đám x.á.c c.h.ế.t âm hồn bất tán cũng nhào tới ngay sát mặt.

Bọn chúng ép c.h.ặ.t cửa sắt, từng cánh tay nát bét thò qua khe hở giữa các thanh chắn, ngừng quơ quào cào cấu. Cánh cửa sắt vốn xập xệ lắc lư kêu loảng xoảng, chực chờ đổ sập xuống bất cứ lúc nào.

Diệp Lê nán nữa, lê bước chân mệt nhoài dấn trong màn sương mù, nhưng trong thâm tâm lờ mờ một linh cảm, e là thoát khốn cũng chẳng dễ dàng như thế.

Cô dò dẫm trong làn sương mù, chầm chậm bước tới mười mấy bước, mắt loáng thoáng hiện bóng dáng của một tòa nhà, tựa như một con quái vật đang nhe răng múa vuốt giữa sương mù tăm tối.

khi tiến gần, cô mới phát hiện tòa nhà hoang tàn đổ nát mặt quen thuộc đến lạ, thế mà chính là ký túc xá của trường.

Diệp Lê kìm nhếch khóe môi, trong đôi mắt mở to ánh lên một tia sáng kỳ lạ.

Thú vị đây!

Cô nhớ rõ ràng lúc nãy khi , bên ngoài cổng trường là một con phố rộng rãi, mà bây giờ suốt một đường biến thành khu ký túc xá.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vo-han-luu-thiet-lap-nhan-vat-dien-phe-khong-the-sup-do/chuong-3-quy-vuc.html.]

Nói cách khác, cánh cửa sắt mà cô trèo qua ban nãy, là cổng , cũng là cổng của trường!

Cả ngôi trường hệt như một vòng tròn khép kín nối liền đầu đuôi, mặc kệ thế nào thì vẫn lẩn quẩn bên trong, căn bản lối thoát!

Giữa màn đêm thăm thẳm, sự xuất hiện của Diệp Lê giống hệt như một ngọn hải đăng chỉ đường, thu hút vô cái bóng lảo đảo lao về phía cô.

đến nước , cô cạn kiệt sức lực, chẳng thể chạy nổi nữa .

Diệp Lê chút tiếc nuối thở dài một , khóe miệng thậm chí còn vương một nụ tự giễu.

Không ngờ bỏ mạng nhanh thế , kém cỏi nha!

yên tại chỗ, dang rộng hai tay, mặc cho đám thây ma dữ tợn tranh bổ nhào lên , dìm xuống...

Cơn đau kịch liệt càn quét khắp , cô cảm nhận vô cùng rõ ràng da thịt đang xé rách, c.ắ.n xé liên tục, lục phủ ngũ tạng đều xé nát nhừ t.ử, sinh mệnh đang xói mòn với tốc độ ch.óng mặt...

Ngay khoảnh khắc ý thức sắp sửa tan biến, Diệp Lê nhịn mà suy đoán.

Cô như thế tính là vượt qua thành công một ngày nhỉ?

thì cũng là mười điểm tội ác lận đấy!

……

“Ninh Ninh, tỉnh !”

Diệp Lê đột ngột mở trừng mắt, đập mắt là một gương mặt thanh xuân phơi phới.

Một cô gái tóc dài đang thu bàn tay vỗ vai cô: “Dậy mau thôi, tan học !”

Nhìn cô bạn, câu quen thuộc, Diệp Lê sững sờ trong tích tắc.

Cô theo bản năng đưa mắt quanh bốn phía.

Phòng học rộng rãi ồn ào, những chiếc bàn chồng sách cao như núi, đám học sinh mặc đồng phục xanh trắng, bảng tin bằng phấn màu dòng chữ “Đếm ngược đến ngày thi đại học: 238 ngày”...

Tất cả đều giống y đúc như lúc !

Vậy , cô về ?

Diệp Lê nhíu mày, trong lòng đầy rẫy hoang mang.

Rõ ràng cô nhớ bầy x.á.c c.h.ế.t gặm nhấm sạch sành sanh, c.h.ế.t thể c.h.ế.t thêm nữa , tại trở về vạch xuất phát thế ?

Bất chợt, cô nhớ những lời hệ thống lúc cô tỉnh đầu tiên, trong đầu lóe lên một tia sáng...

Lẽ nào là...

“Cậu đang ngẩn ngơ cái gì thế? Mau thu dọn đồ đạc nhà ăn giành chỗ , lát nữa trễ đợi lâu lắm đấy!”

Cô bạn tóc dài vẫn đang liên mồm giục giã, nhưng Diệp Lê giờ khắc chẳng còn tâm trí mà bận tâm.

Để kiểm chứng suy đoán trong lòng, cô đột ngột phắt dậy, đẩy mạnh cô bạn , mặt biến sắc sải bước bỏ .

Diệp Lê bước vội vã, dọc đường va đổ cả núi sách, đẩy ngã cả , đổi là một tràng tiếng la ó c.h.ử.i rủa, nhưng cô bỏ ngoài tai, chỉ một mực lao khỏi lớp học, tiến ngoài hành lang.

Ngay đó, hai tay cô nắm c.h.ặ.t lấy thanh ngang của lan can hành lang, lật trèo qua một cách lưu loát, đón lấy ánh ráng chiều tà, buông thõng hai tay, dứt khoát nhảy cắm đầu từ tầng sáu xuống.

“Á...” Tiếng kinh hô vang lên tứ phía!

“Bốp” một tiếng vang thật lớn, m.á.u tươi văng tung tóe!

Giữa lúc ý thức dần trở nên mơ hồ, Diệp Lê dường như thấy đang hét lên...

“Á... Lại nhảy lầu ...”

Lại?

Trong đầu cô nảy một dấu chấm hỏi.

...

 

Loading...