tặc lưỡi, suy nghĩ cực kỳ nghiêm túc. Đang nghĩ thì trong đầu bỗng nảy một câu: "Quân t.ử ăn thức ăn bố thí!" nghiến răng, hạ quyết tâm, xua xua tay: "Đùa chút thôi, nghiêm trọng hóa vấn đề thế."
Nói xong, định khuân đồ thì phát hiện Tống Văn Thành dọn xong từ đời nào. Anh dẫn lên tầng hai, phong cách ở đây khác hẳn tầng một. Tầng một theo lối tối giản, còn tầng hai thì đúng là một "nồi lẩu thập cẩm" đủ loại màu sắc, nhưng bộ đều là những thứ thích.
Lòng càng thêm bất an, lẽ Tống Văn Thành nhắm trúng "nhan sắc" của ? "Chiêu Chiêu, tầng hai là gian riêng của em, ở tầng một. Có việc gì em cứ gọi ." – Nói xong liền xuống lầu. "Cái đó... Ảnh đế, tại giúp nhiều như thế?" – nắm c.h.ặ.t lấy tay vịn cầu thang.
Có những chuyện, vẫn nên cho rõ ràng thì hơn. Tống Văn Thành dừng bước, từ cao xuống . Anh gì, chỉ khẽ nhếch môi, đôi mắt đào hoa đẽ cong , ẩn hiện chút thâm trầm.
Bị đến mức phát hoảng, hỏi thêm nữa: "Tại đối với như ?" Anh mím môi vẫn đáp lời, bất thình lình khóe miệng trĩu xuống, ngón tay khẽ cuộn vẻ buồn bã. Trông bộ dạng đó, cứ như thể mới là kẻ đang hùng hổ ép quá đáng . đành thôi, truy hỏi thêm nữa. Dù tính tính thì chịu thiệt vẫn là mà.
Tống Văn Thành bao giờ đặt chân lên tầng hai, ngược là , cứ hở là xuống tầng một lượn lờ. Vừa xuống lầu, đụng ngay cảnh Tống Văn Thành mới tắm xong . Những lọn tóc còn đọng nước, nước men theo yết hầu trượt xuống, thấm hết vạt áo tắm, in hằn lên những thớ cơ bụng săn chắc. Ngước lên, vặn chạm ánh mắt , một đôi mắt mịt mờ nước nhưng đuôi mắt ửng hồng.
nuốt nước miếng ực một cái, thầm nghĩ cái tên đúng là cách quyến rũ khác thật. "Sao xuống đây?" "Trên đó ở thoải mái ?" Anh cầm chiếc khăn lau qua loa mái tóc, xuống ngay cạnh , cầm một quyển kịch bản lên xem. Khoảng cách gần thế , hương thơm nhàn nhạt càng thêm mời gọi. nhích xa một chút, cố trấn tĩnh tinh thần. "Dạ, lắm ạ." "Vậy thì , Chiêu Chiêu cần gì cứ bảo nhé."
gật đầu, thấy mở kịch bản nên cũng cầm điện thoại lên nghịch một lát. Đang lướt video ngắn chán chê thì một thông báo từ Weibo hiện lên. #Tống Văn Thành đồng ý hợp tác với ekip Ánh Dương đóng chính phim chính kịch thời đại#
nhấn xem thì phát hiện Tống Văn Thành chỉ đồng ý hợp tác mà còn định tự đầu tư vốn đoàn phim. là ngốc tiền nhiều mà! – nhịn thầm cảm thán trong lòng. Định hỏi chính chủ xem thực hư thế nào, nhưng thấy đang chăm chú kịch bản nên nỡ phiền.
Một lúc , phát hiện gì đó sai sai... Có cái ông Ảnh đế nghiêm túc nào mà chằm chằm cái trang "Danh sách diễn viên" suốt hơn nửa tiếng đồng hồ ?
nghiêng , chọc chọc vai Tống Văn Thành: "Ảnh đế Tống, sắp đóng phim đại chế tác về thời đại ?" "Ừ." "Nghe còn tự bỏ vốn đầu tư nữa?" "Ừ." "Vậy ... dắt thêm một nữa ?" ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vo-kich-hoan-hao-cua-anh-de/chuong-3.html.]
Tống Văn Thành gì, lẽ đây là đầu tiên gặp một phụ nữ mặt dày đến thế . "Yêu cầu của cao , cho một vai nữ phụ nền thôi là ." – thật thà chỉ cái dòng cuối cùng trong danh sách diễn viên. "Diễn nữ thứ ." "Vai nữ phụ độc ác, hợp với em." – Nói xong, bật . Một điệu phóng khoáng nhưng thoáng chút tà mị.
Lời cảm ơn định thốt đến cửa miệng liền nuốt ngược trở . Hừ, cái lão Tống Văn Thành cũng "bụng đen tối" gớm nhỉ!
Ngày hôm , theo chân Tống Văn Thành gia nhập đoàn phim.
Có lẽ vì Tống Văn Thành đ.á.n.h tiếng nên cả đoàn phim ai nấy đều khách khí với một cách lạ thường. Ngoại trừ một , đó là nữ chính của bộ phim – Ôn Lê.
Rõ ràng là đầu gặp mặt, nhưng thấy sự sợ hãi trong ánh mắt cô . Cứ như thể thứ gì đó bò từ và bóp nghẹt thở của cô .
"Rốt cuộc cô là ai?" "Cô và Văn Thành quan hệ gì?" – Ôn Lê kéo tay , ánh mắt vô cùng phức tạp.
Hai câu hỏi liên tiếp khiến nhất thời ngớ . Ôn Lê thấy trả lời, liền hiệu cho trợ lý châm t.h.u.ố.c, vẻ mặt đầy khinh khỉnh. Chỉ điều, ngón tay kẹp điếu t.h.u.ố.c của cô khẽ run rẩy.
nghiêm túc suy nghĩ một hồi, nhất thời chẳng tìm từ nào thích hợp để mô tả mối quan hệ giữa và Tống Văn Thành. "Anh là 'kim chủ' của chắc?" – Nói xong, gật đầu cái rụp. Cảm thấy dùng từ "kim chủ" đúng là chuẩn cần chỉnh.
"Cô đang mơ mộng hão huyền cái gì thế?" – Ôn Lê gạt tàn t.h.u.ố.c, phả một khói đậm đặc. gạt tay cô , thản nhiên đáp lời: "Thế thì cô còn đến hỏi gì?" "À đúng , với sống chung với nhé."
Nói đoạn, vênh váo liếc xéo cô một cái. Động tác nhả khói của Ôn Lê khựng . Bất thình lình, một mẩu tàn t.h.u.ố.c rơi xuống, đốt cháy một lỗ chiếc váy ngắn màu xanh nhạt của cô .
Cô nổi trận lôi đình bật dậy, c.h.ử.i bới ném mẩu t.h.u.ố.c đang cháy dở trợ lý đang che ô. "Chẳng qua Văn Thành chỉ hứng thú nhất thời thôi!" – Giọng cô v.út cao đầy sắc sảo, nhưng run run. "Thế cô ở bên lâu như , chẳng thấy 'hứng thú nhất thời' với cô lấy một ?" – đốp chát ngay.