Vỡ Mộng - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-02-19 10:30:26
Lượt xem: 70

Khi sinh con, phong hàn, từ đó ngay cả giữa mùa hè cũng thường xuyên phát bệnh, cả lạnh toát và thường xuyên đổ mồ hôi hột.

Nửa đêm cơn đau nhói đ.á.n.h thức, gọi Bùi Lãng rót cho chút nước, nhưng bên cạnh trống trơn.

Ta chạm chân, lạnh ngắt, còn chút ấm nào, rõ ràng là rời từ lâu.

Sau khi nha rót nước xong, thấy một lặng lẽ bên bàn, một lời.

Nha liền lên tiếng : “Gia chủ vì dân mà hết lòng, chắc hẳn ngài đang xử lý công vụ ở huyện nha.”

“Thật ?”

Ta nhạt : “Tối nay hầm canh cá, phu quân và A Thiên uống ?”

Nha rơi lúng túng, chỉ thốt một câu: “Có lẽ… kịp uống ạ.”

Họ uống, điều đó mà.

Bởi vì chập tối, tận mắt thấy Bùi Lãng nhíu mày nồi canh cá đặt ở bàn : “Cá là thứ mà dân thường bắt để cầm đói, đừng mang lên bàn nữa, hợp thể diện chút nào.”

Nhi t.ử tám tuổi của cũng bắt chước bộ dáng chê bai của phụ nó, hất đổ bát canh cá xuống đất:

“Cá tanh lắm, bẩn. Con đến chỗ công chúa ăn bánh ngọt!”

Ta cũng là giờ Bùi Lãng đang ở huyện nha, chắc đang ở thư phòng miệt mài đèn l.ồ.ng suốt đêm.

Ngày mai là lễ Thất Tịch, đưa Công chúa Tuyên Nghi du thuyền và tặng nàng chiếc đèn l.ồ.ng mà tự tay để lấy lòng nàng.

Một tháng công chúa Tuyên Nghi đến chơi ở huyện Tô, Bùi Lãng với tư cách là huyện lệnh ngoài thành đón tiếp.

Lúc đó trong đám đông, ngây nhan sắc tuyệt trần của công chúa, đến mức quên mất cả dáng vẻ.

Công chúa bảo: “Bùi huyện lệnh ? Có bản cung dọa ngài sợ ?”

“Tất nhiên là !” Bùi Lãng lập tức đỏ mặt: “Dung nhan khuynh quốc khuynh thành của công chúa khiến hạ quan dám thẳng.”

như , nhưng suốt quãng đường , Bùi Lãng ít lén công chúa.

Khi công chúa xuống xe ngựa vững, Bùi Lãng luống cuống chạy đến đỡ, thậm chí còn quỳ một chân lau bụi đôi giày thêu của nàng.

Bùi Lãng, vốn là cao ngạo.

Lần đầu tiên gặp, sống bên cạnh nhà , dù chỉ là một thư sinh nghèo, nhưng luôn giữ cốt cách.

Hắn cầm cái bánh bao lạnh ngắt nhai sách, còn : “Nam t.ử hán trong lòng thẹn, bên ngoài xu nịnh.”

Hắn vốn là chẳng bao giờ nịnh bợ kẻ quyền thế.

vì cái nghèo, mùa đông, nhiễm lạnh mà tiền chữa trị.

Ta dùng bộ tiền bán cá của để mời thái y về chữa cho , mua t.h.u.ố.c, mua gà về để hầm canh bổ dưỡng cho .

Khi khỏe , thề từng chữ một: “Ân cứu mạng gì để báo đáp, Bùi mỗ nếu thi đỗ cao, nhất định sẽ lấy nàng thê t.ử.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vo-mong/chuong-1.html.]

từ chối.

Người mà kết tóc se duyên, nhất định thật lòng yêu .

Ta chỉ thấy Bùi Lãng đáng thương nên giúp một chút tiền, tiền trả thì hai bên sẽ còn nợ nần gì nữa.

Bùi Lãng nghĩ .

Từ hôm đó, cửa sổ nhà thường xuyên xuất hiện những bông hoa dại, thi thoảng còn kèm theo một trang thơ.

Chỉ cần nét chữ, là của ai .

Vậy mà nghĩ che giấu giỏi, cố ý xuất hiện bên bờ sông nơi đ.á.n.h cá, trời mây u ám mà bảo hôm nay thời tiết , hỏi dạo quanh bờ sông .

Hành động phần ngờ nghệch nhưng điều đó khiến cảm động.

Sau đó chuyện dần trở nên hợp lý.

 

Tám năm , Bùi Lãng thi đỗ, trở về quê, liền mười dặm rước về thê t.ử.

Ta theo đến huyện Tô nhậm chức, năm hạ sinh cho một nhi t.ử, Bùi Thiên.

Chuyện tình về chúng tại lan truyền nhanh ch.óng trở thành giai thoại ở huyện Tô.

Ai cũng khen tình nghĩa, nhờ danh tiếng , dần dần vị thế vững chắc ở Huyện Tô.

vẫn cảm thấy rằng, đổi.

Không, đúng hơn là, giả vờ nữa.

Hắn tham vọng lớn hơn, cam tâm giam cầm ở trong cái huyện nhỏ bé .

Sau khi công chúa xuất hiện, trở thành một trong những thứ ràng buộc đến với tham vọng.

Để lấy lòng công chúa, Bùi Lãng gác công việc của , ngày ngày dẫn nàng du ngoạn sơn thủy.

Ngay cả nhi t.ử mà mang nặng đẻ đau sinh cũng mỗi ngày chải chuốt đẽ, ở bên công chúa sức tỏ là đứa bé ngoan để lấy lòng nàng.

Công chúa hào phóng, chỉ cần một món đồ chơi nhỏ mà nàng tùy tay thưởng cho cũng giá trị bằng chi tiêu nửa năm của nhà chúng .

Bùi Thiên đeo miếng ngọc bội mà công chúa tặng khoa khắp nơi.

Khi y phục cho nó, định tháo miếng ngọc bội để cất giữ, ngờ Bùi Thiên đẩy mạnh , khuôn mặt nhỏ của nó mang đầy vẻ ghét bỏ :

“Đây là đồ của công chúa cho con! Mẫu cho con mà cũng định cho con đeo, mẫu đúng là !”

Ta ngẩn bệt xuống đất, gì.

Khoảnh khắc đó, sự chán ghét toát từ nó khiến cảm giác như rơi hố băng.

Nó là đứa con mà liều mạng sinh , nhưng giờ đây trở thành giọt nước tràn ly, đè nén đến tận cùng.

Ta bên ngoài thư phòng, qua khe cửa sổ, thấy Bùi Lãng đang chăm chú tô màu cho chiếc đèn l.ồ.ng.

 

Loading...