Vỡ Mộng - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-02-19 10:31:46
Lượt xem: 77

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn hầu như cần suy nghĩ gì đáp lời ngay.

“Thần…nguyện ở bên công chúa.”

“Vậy còn thê t.ử của ngươi thì ?” Ánh mắt công chúa mang theo chút dò xét hỏi.

Bùi Lãng mặt biến sắc, lạnh lùng đáp: “Nàng… thể yếu đuối, qua đời đêm qua . Bùi Lãng cưới nàng chỉ vì báo đáp ân cứu mạng, tình cảm gì. với điện hạ thì khác, Bùi lãng nguyện vì điện hạ mà từ bỏ tất cả.”

“Thật ?” Công chúa che tay áo, như đang lau nước mắt : “Bản cung thật cảm động.”

Bùi Lãng , ngay khi rèm hạ xuống, Tuyên Nghi bật .

Rồi nàng đưa chiếc đèn hoa cho :

“Hoàng tỷ, tỷ thích ?”

Ta gạt qua một bên, lạnh lùng đáp: “Dơ.”

“Ta cũng thấy dơ. Người !”

Nàng gọi cung nữ cận và tùy tiện ném chiếc đèn cho họ: “Thưởng cho các ngươi.”

Sau khi ngoài, nàng tựa đầu lên vai , giọng nũng nịu:

“Hoàng tỷ, Tuyên Nghi ở đây, nếu tỷ trở về kinh thành, tỷ sẽ là quyền lực nhất trong kinh. Không ai thể ức h.i.ế.p tỷ nữa.”

Trên đường về kinh, xa xôi ngàn dặm, luôn chung xe với Tuyên Nghi. Nàng dùng những loại d.ư.ợ.c liệu nhất chăm sóc , nhờ đó cơ thể khỏe lên nhiều.

Bùi Lãng và Bùi Thiên theo ở cuối hàng. Khi nào Tuyên Nghi hứng thú, nàng gọi họ đếm đùa bỡn như mèo bắt chuột. Khi hứng, nàng chẳng buồn đến.

, trong xe ngựa Bùi Thiên hỏi phụ nó với vẻ ngờ vực: “Phụ , con gì khiến công chúa vui ? Hình như nàng còn thích con nữa.”

Bùi Lãng tự tin đáp:

“Công chúa là cao quý, chút tính tình cũng là chuyện bình thường. Chắc là do đường xa mệt mỏi, tâm trạng thôi. Vào kinh thành , chuyện sẽ thôi.”

Bùi Lãng tự tin, với diện mạo và phong thái của , tin chắc rằng Tuyên Nghi sẽ sớm lòng .

Bùi Thiên cũng vui mừng, :

“Phu t.ử luôn khen con là đứa trẻ thông minh nhất học đường. Khi kinh con cũng trở thành đầu, để công chúa luôn yêu tích con!”

Nghe những lời đó, chỉ cảm thấy buồn .

Bùi Lãng quả thật là đàn ông danh tiếng nhất huyện Tô, nhưng tiếng tăm của phần lớn dựa chức vị huyện lệnh và câu chuyện cảm động về việc cùng thê t.ử chia ngọt sẻ bùi trong lúc hoạn nạn.

Bùi Thiên chỉ chút lanh lợi, phu t.ử chẳng qua là để vui lòng nhi t.ử của huyện lệnh mà thôi.

khi họ đến kinh thành, họ sẽ rằng ở nơi đô thành phồn hoa , họ chẳng là gì cả.

Khi đến kinh thành, đoàn nghi trượng còn đến phủ công chúa thì thấy tiếng hò reo ở cổng. Các nam nhân đều háo hức ngóng chờ:

“Công chúa về!”

“Công chúa! Cuối cùng ngài cũng trở về!”

“Mau, đỡ công chúa xuống kiệu.”

Ta vén rèm lên , chỉ thấy những nam nhân trẻ trung, tuấn tú.

Bùi Lãng vội lao lên phía , tin mắt , đám mà hỏi:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vo-mong/chuong-3.html.]

“Các ngươi là ai?”

Người đầu liếc từ xuống với ánh mắt khinh thường:

“Chúng dĩ nhiên là nam sủng của công chúa Tuyên Nghi.”

“Cái gì…”

Mặt Bùi Lãng trắng bệch.

Người đó còn tỏ ghê tởm:

“Ngươi mới mà công chúa mang về đấy chứ? Xem công chúa ngoài một chuyến thật là đói khát, đến thứ thanh đạm nhạt nhẽo cũng nuốt trôi ."

"Ngươi...!" Bùi Lãng cả đời tự hào là nhiều sách thánh hiền, nào từng những lời lẽ như , lập tức tức giận đến mức thở nổi.

Tuyên Nghi bước , khẽ chỉnh b.úi tóc, xe xuống họ từ cao:

"Cãi cọ gì đấy? Sau đều ở chung trong phủ công chúa, các ngươi hòa thuận với ."

Nói xong, nàng vẫy tay gọi quản gia:

"Chuẩn kiệu nhỏ. Trong xe một vị quý khách chịu gió, mang Đông sương phòng... , đưa thẳng tẩm cung của bản cung. Bản cung sẽ tự chăm sóc."

Tất cả mặt đều sững sờ.

Họ tưởng rằng mới chính là món đồ chơi mới mà Tuyên Nghi mang về, tất cả đều vươn cổ bên trong, nhưng tiếc là thấy gì.

“Công chúa! Ta chuyện với ngài…”

Bùi Lãng xông lên , nhưng thị vệ của công chúa chặn .

Tuyên Nghi nhẹ nhàng vuốt mặt , : “Bản cung là công chúa, trong phủ nhiều nhiều hầu hạ là chuyện bình thường, ngươi đừng hiểu chuyện.”

cúi đầu trong kiệu.

Nếu vẫn còn ở huyện Tô, thể những lời Bùi Lãng sớm cũng sẽ với .

Đàn ông tam thê tứ là chuyện bình thường, nguyên phối trong nhà thể ghen tuông, hiểu chuyện.

khi nữ nhân những lời , Bùi Lãng ngạc nhiên như ?

Mười năm , đột ngột rời kinh thành, trong cung truyền tin tức bệnh nặng, đến hoàng tự nghỉ dưỡng.

Bây giờ Tuyên Nghi liên lạc với các trọng thần trong triều, lo liệu thứ ở hoàng tự, công khai đón trở về cung.

“Hoàng tỷ, ngôi vị tối cao , tỷ ? Tuyên Nghi giành về cho tỷ !”

Nàng hiện giờ mỗi tối đều ôm ngủ.

Giống như sợ bỏ .

 

Vẫn như hồi đó, cảm giác an .

Ta là trưởng công chúa, nhi nữ của tiền hoàng hậu.

Tuyên Nghi thì khác, nàng là con gái của một cung nữ hèn mọn.

Lần đầu tiên gặp nàng là ở lãnh cung, Tuyên Nghi lúc đó mới bốn tuổi, mặc một bộ y phục rách rưới, cái chổi cầm trong tay còn cao hơn cả nàng.

Bên cạnh là thái giám vì buồn ngủ mà phạt, đang cầm roi đ.ánh Tuyên Nghi để trút giận.

“Nhóc con, ngươi thật sự tưởng là công chúa ? Cùng mẫu ngươi ở lãnh cung suốt đời cũng thoát !”

Loading...