Tuyên Nghi chỉ nếm thử một miếng nhổ , nhăn mặt chê bai: “Tanh”
“Nghe thê t.ử của Bùi Lãng ngươi các ngon, ngươi học hỏi chút nào?”
Bùi Lãng nhíu mày nhẹ.
Một nam nhân sẵn lòng tự tay cá thật dễ dàng gì.
Nếu là Dao Nương, lẽ sẽ vui mừng đến rơi nước mắt…
Nhắc đến Dao Nương, nữ nhân dịu dàng và hiền hậu, Bùi Lãng chút ngẩn ngơ.
“Nếu Bùi Lãng ngươi cá thì đừng , trong cung của Thu Bạch giỏi nấu nướng, hẳn sẽ cho . Nói về việc …”
Tuyên Nghi chống cằm :
“Thu Bạch giỏ nấu nướng, Hàn Sương giỏi nhạc nghệ, A Tiếu giỏi múa, còn Thanh Lâm thì trai nhất, khiến vui lòng. Còn Bùi Lãng, ngươi tài năng gì?”
Mặt Bùi Lãng trong khoảnh khắc trở nên tái nhợt.
“Thần…mặc dù dám là tài năng xuất chúng, nhưng thần cũng là nhiều sách.”
“Ta thích sách. Ai mà chả , thật chán.”
Bùi Lãng ngây .
Hắn chợt nhận rằng giờ đây giống như những nư nhân nhốt trong hậu trạch, tìm cách để thu hút sự chú ý của phu quân .
“Nghe Thiên Nhi học viện, học những gì ?”
Bùi Lãng hồi phục tinh thần, vội gọi Thiên Nhi .
chỉ một tháng ngắn ngủi, Thiên Nhi trở nên nhút nhát, dám .
Tuyên Nghi hỏi vài câu, bé ấp úng lên lời.
Nỗi thất vọng hiện rõ khuôn mặt Tuyên Nghi.
“Chán quá.”
Quản gia đến báo, Phù Minh đến thăm.
Tuyên Nghi vội dậy dời : “Mau mời , chuẩn ngon, tiếp đãi chu đáo. Ta trang điểm một lát sẽ qua.”
Bùi Lãng kéo quản gia hỏi: “Phù Minh là ai?”
“Trạng nguyên mới, bổ nhiệm Viện Hàn Lâm.”
Bùi Lãng chợt nhớ đến bản .
Hắn cũng từng là trạng nguyên mới cách đây tám năm.
Bây giờ, khác là khách quý của Công chúa, còn chỉ tự tay một con cá cũng chê bai đủ điều.
Quản gia lập tức rời .
Trong khi đó, ở thấy Thiên Nhi lóc:
“Phụ , con hiểu phu t.ử ở học viện gì cả, các bạn cùng lớp đều là con của quan lớn, họ bảo phụ con là món đồ chơi của Công chúa, con vẫn quên mẫu .”
“Phụ , con ở đây nữa, con mẫu .”
“Con về huyện Tô.”
Bốp một tiếng.
Bùi Lãng tát Thiên Nhi một cái.
Cùng với cơn giận mới tích tụ, cũng tát chính một cái.
“Con đường là chúng tự chọn, dù quỳ cũng đến cùng. Hãy kiên nhẫn thêm chút nữa, Thiên Nhi, khi công chúa lên ngôi, sẽ còn ai dám xem thường chúng nữa.”
Vào giữa hạ, Tuyên Nghi dẫn theo các triều thần đề xuất đón trở về cung. Ban đầu Thái hậu kiên quyết đồng ý, nhưng vì đột nhiên đổi ý định.
Thái hậu còn dặn Lễ bộ chuẩn thật long trọng.
Tuyên Nghi sai khắp các phố phường loan tin rằng nghỉ dưỡng tại Hoàng Tự suốt mấy chục năm qua, luôn cầu nguyện cho dân chúng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vo-mong/chuong-5.html.]
Vì , khi xe kiệu tiến kinh thành, dân chúng đều đổ xô đến xem.
Ta mặc triều phục công chúa thêu kim tuyến, đầu đội kim quan, trán tô điểm hoa điệp vàng. Một đứa trẻ trong đám đông reo lên:
“Là tiên nữ!”
Nó giữa đường quên cả tránh đường, khiến mẫu của nó sợ hãi đến mức hồn bay phách lạc, kéo con quỳ xuống:
“Công chúa tha mạng! Đứa trẻ cố ý cản trở đoàn nghi trượng của công chúa.”
Ta bảo đỡ họ dậy, còn đưa cho đứa trẻ một túi kẹo.
“Không .”
“Đa tạ công chúa! Công chúa thật giống Bồ Tát!”
Ngay lúc đó, tiếng của Bùi Thiên vang lên:
“Mẫu ơi!”
Nó chạy theo xe kiệu, còn Bùi Lãng đuổi theo phía .
“Thiên Nhi! Con nhận nhầm ...”
Những lời đó cắt ngang khi thấy .
Bùi Lãng ngơ ngác , lẩm bẩm:
“Dao Nương.”
“Ngươi thật to gan!”
Vệ binh rút thanh đao chặn :
“Vị là Minh Hoa Trưởng Công Chúa, cầu phúc cho dân chúng tại Hoàng Tự suốt mấy chục năm qua!”
“Dao Nương... Không, nàng là Dao Nương, là thê t.ử của .”
Bùi Lãng mất bình tĩnh lao tới phía , nhưng vệ binh đá đầu gối, ngã quỵ xuống ngay tại chỗ.
Ta từ cao.
“Ngươi là ai?”
Bùi Lãng còn kịp gì, thì trong đám đông của phủ Tuyên Nghi, kẻ đó ngại chuyện , lớn:
“Hắn , chỉ là một nam sủng sủng ái trong phủ công chúa mà thôi.”
“Nghe đây còn quan đấy, ai ngờ đến cả việc giữ trái tim công chúa cũng .”
Bùi Lãng mặt đầy sự nhục nhã, nhưng vẫn ngơ ngác .
Ta giả vờ như chợt nhớ :
“À, hoàng nhắc đến. Chẳng phu nhân của ngươi mất từ lâu ?”
Bùi Lãng thốt nên lời.
Bùi Thiên bên cạnh lóc t.h.ả.m thiết.
“Mẫu ơi, mẫu đừng bỏ con mà...”
Ta nó.
Như thể thấy hình ảnh nhi t.ử từng đổ bát canh cá lên , đẩy ngã xuống đất, mong ch.ết.
Từ khi nó câu , xem như từng sinh nó.
“Ta mẫu của ngươi.”
Ta lạnh nhạt nó.
“Trên đời mẫu nào tự nguyện bỏ rơi con . Ngươi mẫu ngươi cần ngươi, ngươi gì khiến mẫu ngươi từ bỏ ngươi?”
Bùi Thiên òa lên, càng t.h.ả.m thiết hơn.