Vợ Ngốc Trọng Sinh Thập Niên 70 Mang Theo Không Gian Phúc Vận - Chương 151: Chồng Bị Trêu Đến Mức Iq Âm
Cập nhật lúc: 2026-03-30 16:08:20
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thiếu gia phu nhân và tiểu thiếu gia khó xử.”
Tôn Quyền nặng nề thở dài, ban đầu đồng đội của ông nhiễm trùng vết thương qua đời, chỉ để một đứa trẻ, tưởng rằng đứa trẻ năm tuổi nhớ gì, ai ngờ lòng hiếu thảo của nó đối với họ là thật, sự yêu thương đối với em trai em gái cũng là thật, nhưng vẫn luôn nhớ mang họ Tôn, là ngoài.
Cứng đầu!
Tôn Dũng uống một ngụm nước, đột nhiên đá một cái về phía : “Đã với bao nhiêu , đừng gọi thiếu gia thiếu gia nọ, đúng là cái đuôi lớn của chủ nghĩa tư bản!”
Điền Thụy khẽ , lái xe nhanh hơn một chút để đưa Tôn Dũng về nghỉ ngơi.
Hàn Kiều Kiều mơ một giấc mơ, trong mơ mưa lớn, kèm theo sấm sét đổ xuống nhân gian.
Rất nhiều đang bận rộn, gọi Thẩm Quân Sơn , kéo chạy , một lúc , mưa vẫn tạnh, Thẩm Quân Sơn khiêng về, đất động đậy…
“A!”
Hàn Kiều Kiều giật tỉnh dậy giường, đầy mồ hôi, cổ áo ngủ ướt đẫm.
Trong nhà một ai, bàn để cơm và một tờ giấy, Thẩm Quân Sơn , Hàn Phóng tìm bạn học chơi, hôm nay cả ngày nhà ai.
Hàn Kiều Kiều gặm mấy miếng bánh bao, cố gắng nhớ giấc mơ tối qua.
Người đàn ông gọi Thẩm Quân Sơn mặc áo mưa, vành mũ che khuất mặt, rõ là ai.
Lúc t.h.i t.h.ể của Thẩm Quân Sơn đưa về, vết thương ngoài, trông giống như c.h.ế.t đuối.
Mưa lớn, lũ lụt…
là thời điểm để g.i.ế.c .
Hàn Kiều Kiều nheo mắt, coi chiếc bánh bao là đàn ông đó, vò nát.
Cô mang tâm sự trong lòng đến y quán giúp đỡ, tranh thủ lúc rảnh rỗi, củng cố kiến thức cho Trần A Mẫn và Đông Tử, cũng tiện thể dạy khác vài chữ.
Nhiều ông già bà cả ở huyện thành ngay cả tên cũng .
Lúc đăng ký tên và thông tin, ai nấy đều mắt sáng rực, như thể thấy một thế giới mới.
Khang Thanh Vân lượn lờ đến đây, trong thấy Hàn Kiều Kiều đang dạy khác ngữ pháp.
Nghe thấy giọng Mỹ chuẩn của cô, Khang Thanh Vân bước lên chào hỏi cô bằng tiếng Anh.
Hàn Kiều Kiều nhíu mày, liếc một cái: “Nghỉ hè, thầy Khang rảnh rỗi quá nhỉ.”
“ đến để chữa bệnh.”
“Chữa cái gì?” Mặt dày tự luyến?
Hàn Kiều Kiều vốn ấn tượng với , lúc dùng giọng London tiếng Anh, cô càng ghét hơn.
Giọng London cao quý hơn giọng Mỹ một chút ?
Nhất định thể hiện sự khác biệt về phận .
Cô lạnh lùng .
Khang Thanh Vân khổ: “ đến khám bệnh, các cô lập hồ sơ cá nhân ?”
“Sau nếu chi nhánh của chúng thể mở đến Hoa Đô, sẽ lập hồ sơ cho .”
“Sao cô ? Anh Tôn Quyền với cô ?”
Hôm nay cô gặp Tôn Quyền, nhưng cô hướng của lịch sử.
Sắp tới thanh niên trí thức sẽ điều về, công việc của nhiều thanh niên trí thức sẽ trở thành vấn đề, vì lượng quá nhiều, doanh nghiệp và đơn vị đang cải cách, nhiều thanh niên trí thức trở về thành phố công việc còn bằng công nhân bình thường, thậm chí nhiều việc .
Khang Thanh Vân tồn tại vấn đề .
Hàn Kiều Kiều : “Không vẫn luôn chuẩn về ? Năm nay chắc cũng gần , Tết?”
“Kiều Kiều, cô đúng là con giun trong bụng .”
“Ai thèm giun trong bụng .”
Hàn Kiều Kiều ném cho một ánh mắt “đồ thần kinh”, kho bưng một chậu gỗ lớn , đặt giữa nhà.
Khang Thanh Vân thấy mấy tảng băng lớn như , thể hiện ưu thế của với tư cách là một đàn ông.
Ai ngờ tay, suýt nữa trẹo cả eo.
Hàn Kiều Kiều: Vô dụng…
“Ha ha, cũng nặng thật, mấy tảng băng từ ?”
“Ông chủ nhà máy chế biến thịt là bạn của quản lý nhà hàng quốc doanh, bây giờ trời nóng, giúp chúng gửi ít đá lạnh.”
“Kiều Kiều quan hệ rộng thật.”
“Thầy Khang, khỏe ở ?”
“Vai đau nhức, cảm giác như tổn thương do lao lực.”
“Ngồi .”
Khang Thanh Vân ngoan ngoãn xuống ghế, mong đợi Hàn Kiều Kiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-ngoc-trong-sinh-thap-nien-70-mang-theo-khong-gian-phuc-van/chuong-151-chong-bi-treu-den-muc-iq-am.html.]
Đột nhiên cổ một cánh tay mạnh mẽ siết , Trần Nông vài ba cái nắn thẳng cổ .
Đẩy, kéo, lăn, giật.
“A! Ôi! Đau đau đau, nhẹ thôi! A!”
Hai miếng cao dán đen sì đột nhiên vỗ lên cổ và cánh tay .
Khang Thanh Vân mắt rưng rưng nhảy dựng lên khỏi ghế, Trần Nông mạnh tay ấn xuống: “Tuổi còn trẻ, một chút đau cũng chịu .”
Khang Thanh Vân sắp .
Anh hiểu lầm gì về từ “một chút” ?
Hàn Kiều Kiều : “Thầy Khang da mỏng thịt mềm, thầy Trần thông cảm chút.”
“Kiều Kiều, Tết về , cô đến Hoa Đô xem ?”
“Tháng sẽ .”
“Ý , ý là…”
“Kiều Kiều.”
Thẩm Quân Sơn và Hàn Phóng cùng đến, cắt ngang cuộc chuyện của hai họ.
Ánh mắt Hàn Kiều Kiều lập tức sáng lên: “Sao hai đến đây?”
Ánh mắt Thẩm Quân Sơn di chuyển đến đôi môi cô, khuôn mặt lập tức đỏ bừng, môi khô lưỡi rát, bất giác mím môi.
“Hôm nay nhiệt độ cao, xem em nóng thế , cạnh chậu nước đá , mát hơn một chút.”
“Em , em và A Phóng gặp đường đến, đón chị tan .”
“Vậy em đợi chị một lát, còn chút việc xong.”
“Được.”
Thẩm Quân Sơn lén cô, khi hôn cô tối qua, quả thực chút choáng váng.
tại , cô sẽ luôn ở bên , Thẩm Quân Sơn đột nhiên tỉnh táo.
Anh mở mắt, sợ mở mắt , giấc mơ sẽ thực sự tan biến.
Thẩm Quân Sơn càng nghĩ, mặt càng đỏ.
Hàn Phóng: “Anh rể, hôm qua dũng cảm lắm, hôm nay nhát gan thế?”
Thẩm Quân Sơn: “…”
“Hôm qua em trốn ở cửa đều thấy hết .”
“Em, em thể như ?” Thẩm Quân Sơn tìm một cái lỗ để chui .
Hàn Kiều Kiều : “Nhìn thấy thì thấy, cũng chuyện gì đáng hổ, sợ khác ?”
“Không sợ, đúng, sợ, cũng đúng…”
Thẩm Quân Sơn gãi đầu, đỏ mặt hổ : “Ý của là, A Phóng còn nhỏ, .”
“Ồ, đổi thành A Mẫn bọn họ thì ?”
“ .”
Hàn Kiều Kiều: “Thật ?”
Thẩm Quân Sơn chỉ tự tát hai cái.
Đầu óc lúc nãy trống rỗng, tê dại, Hàn Kiều Kiều dùng mật ong lấp đầy, thể hoạt động bình thường.
Anh vội vàng lắc đầu, Hàn Kiều Kiều đưa tay xoa đầu : “Em đùa thôi, cho khác xem.”
“Ừm ừm.”
“Đóng cửa tự thưởng thức.”
Thẩm Quân Sơn vội vàng gật đầu, gật xong cảm thấy chỗ đúng.
Anh hiểu ý của Hàn Kiều Kiều, chỉ tìm một cái khe để chui …
“Ý !”
“Sao, thích?”
“Anh và cũng thích…”
Cảm nhận những ánh mắt ranh mãnh từ bốn phương tám hướng, hình vạm vỡ của Thẩm Quân Sơn run lên, vội vàng lắc đầu: “Không , ý !”
“Vậy là thích ?”
Hàn Kiều Kiều tức giận chống nạnh nheo mắt, Thẩm Quân Sơn cúi đầu: “Anh, thích…”
Thẩm Quân Sơn sức giũ cổ áo để quạt gió tản nhiệt.
Anh chiến trường cũng từng căng thẳng như !