Vợ Ngốc Trọng Sinh Thập Niên 70 Mang Theo Không Gian Phúc Vận - Chương 220: Nhị Ca Cũng Là Một Kẻ Tàn Nhẫn
Cập nhật lúc: 2026-03-30 16:09:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôn Quyền cũng ho cái gì.
Chỉ là đột nhiên kích động.
Ngôn Hàm : “Biết , ăn cơm đàng hoàng , đừng để sặc.”
Đường Song bật : “Mẹ cũng , con ăn cơm đàng hoàng , đầu gà trống cho con , cái mào đó đừng lãng phí.”
Tôn Quyền:?
Không , bà nội cái gì? Mẹ cái gì ?
Tại chỉ là …
Đường Song gói một phần ăn khuya, vốn định tự đưa.
Hàn Kiều Kiều sợ mắt bà , chủ động nhận việc đưa đồ ăn khuya.
Cô mở khóa xe đạp, Thẩm Quân Sơn vẫn yên tâm: “Để cho, buổi tối em một , yên tâm.”
“Không cần ! Em còn đến đơn vị của bố bao giờ, em xem thử, ở nhà đợi em, một lát nữa em về ngay.”
Thẩm Quân Sơn cản cô, nhưng thời gian cũng mới tám giờ.
Thẩm Quân Sơn đành thỏa hiệp: “Đi sớm về sớm, đợi em.”
“Vâng ạ!”
Hàn Kiều Kiều xoa xoa đầu lên đường.
Sau khi khỏi cửa rẽ , một con đường lớn thẳng đến cuối, chính là nơi đặt đơn vị của Tôn Dũng.
Gió đêm dễ chịu, xe cộ cũng nhiều.
Chỉ là thỉnh thoảng mặt đất vẫn chút bọt xốp và túi nilon, nhưng khí , cũng sương mù.
Hàn Kiều Kiều tận hưởng gió đêm, dám đạp nhanh.
Đột nhiên đuôi xe loạng choạng hai cái.
“Các gì ?”
Hàn Kiều Kiều đầu , ba gã đàn ông từ hai bên tiến lên, huýt sáo với Hàn Kiều Kiều.
“Dô! Cô em ở , trông cũng xinh xắn đấy, tối muộn thế là tìm tình nhân ?”
“Tao thấy cũng đừng tìm nữa, cứ chơi với bọn cho xong.”
“ đấy, tình nhân thì chán lắm, chi bằng ba bọn đây, theo bọn , đảm bảo em vui vẻ.”
Hàn Kiều Kiều còn lên tiếng, một bàn tay to kéo lấy ghi đông xe của cô.
Khóe miệng Hàn Kiều Kiều khẽ nhếch lên.
Trong tay bất thình lình xuất hiện một chiếc kim tiêm, đ.â.m thẳng ngón tay cái của gã.
“A!”
“Đại Đào!”
Đại Đào ngã lăn đất cùng với chiếc xe.
Gã bên trái sốt ruột: “Con ranh c.h.ế.t tiệt, còn tàn nhẫn hơn cả lời đồn! Hôm nay cho mày tay!”
Lời đồn?
Hàn Kiều Kiều sửng sốt, nhưng cô thời gian để suy nghĩ kỹ.
Hai gã đàn ông ngừng lôi kéo xe đạp của cô, những đường thấy tự động tránh xa, cũng ai qua giúp đỡ.
Trong tay Hàn Kiều Kiều xuất hiện một chai axit sunfuric, đập lốp xe của gã.
Chai axit sunfuric vỡ tung, chất lỏng bên trong b.ắ.n đầy một chân gã đàn ông, còn vài giọt chất lỏng b.ắ.n lên mặt gã.
Lúc Hàn Kiều Kiều chuẩn tăng tốc rời , bánh đột nhiên vật gì đó đập trúng, cô mất trọng tâm ngã xuống, lăn hai vòng mặt đất.
Gã đàn ông xông lên bóp cổ cô: “Con phò thối! Đồ đạc của mày nó cũng nhiều thật đấy!”
Hàn Kiều Kiều nhắm chuẩn đũng quần gã, tung một cước.
Gã đàn ông mặt mày dữ tợn: “Con thối tha …”
“Phò chứ gì! Mày c.h.ử.i !”
Hàn Kiều Kiều sờ thấy hộp cơm bên tay, dùng sức đập mạnh xuống đầu gã.
Gã đàn ông hai mắt trắng dã, ôm lấy đũng quần gầm thét: “Con tiện nhân! Tao g.i.ế.c c.h.ế.t mày!”
“G.i.ế.c c.h.ế.t tao? Hay là mày c.h.ế.t !”
Hàn Kiều Kiều mặt đất, hung hăng bồi thêm hai cước mặt gã.
Sau khi gã đàn ông ngất , Hàn Kiều Kiều từ đất dậy, hung hăng bồi thêm hai cước gã.
Cô chiếc quần và cùi chỏ trầy xước, khó chịu bồi thêm hai cước nữa.
“Nếu đang đạp xe, một chọi một, tao sớm đ.á.n.h gục mày !”
Hàn Kiều Kiều vung nắm đ.ấ.m, đang chuẩn bồi thêm hai cước nữa thì một bóng đen thon dài che khuất cơ thể cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vo-ngoc-trong-sinh-thap-nien-70-mang-theo-khong-gian-phuc-van/chuong-220-nhi-ca-cung-la-mot-ke-tan-nhan.html.]
Hàn Kiều Kiều đột ngột đầu , gã đàn ông axit sunfuric b.ắ.n trúng, trong tay cầm cục gạch lao tới đập xuống mặt cô.
Nguy …
Cô nhắm c.h.ặ.t hai mắt, dùng hai tay ôm lấy đầu .
Bốp!
Xoảng!
Binh binh bốp bốp! Bịch, bịch, rầm!
“Em chứ!”
Hàn Kiều Kiều hé mở một khe mắt, Thái Huân xổm xuống, dịu dàng xoa xoa đầu cô: “Không , giải quyết !”
Hàn Kiều Kiều buông tay , thấy gã axit sunfuric đập ngất xỉu.
Xe đạp đều Thái Huân đập biến dạng, ống thép cong queo móc cổ gã axit sunfuric.
“Mau lên, để xem !”
Hàn Kiều Kiều thấy ngại, rụt rè : “Có thể kéo em một cái ?”
Hàn Kiều Kiều vẫn dọa sợ, bây giờ hai chân nhũn.
Thái Huân thấy vết trầy xước cô, trong lòng đau nhói khó chịu.
Anh nhấc bổng chiếc xe đạp lên, đập xuống đang mặt đất, trút giận bồi thêm cho gã hai cước.
Hàn Kiều Kiều kéo : “Đừng đ.á.n.h nữa! Đánh nữa là xảy án mạng đấy!”
Thái Huân vẫn hả giận, túm lấy cổ một gã, trở tay tát một cái.
“Đứng lên, ông đây đập mày tàn phế, lên!”
Đại Đào thương nhẹ nhất, vẫn thể giãy giụa thêm hai cái, Thái Huân tung một cú đá quét gãy xương cẳng chân của gã.
Đại Đào oai oái kêu t.h.ả.m thiết, Thái Huân nhặt túi nilon vo tròn , nhét miệng gã.
“Kêu nữa, ông đây đ.á.n.h gãy nốt cái chân còn của mày!”
“Ư… ư…”
“Ngậm miệng!”
Đại Đào ném xuống đất co rúm thành một cục.
Thái Huân : “Kiều Kiều, em chứ, còn đau ?”
Hàn Kiều Kiều lắc đầu: “Em , ở đây?”
“Anh đến nhà em, Thẩm Quân Sơn em ngoài, cho em xem một thứ nên đuổi theo.”
Anh sững sờ, đó kêu t.h.ả.m thiết: “Ây da! Người đất của thành bùn !”
Trên mặt đất một đất nhiều màu sắc, biến thành đống hồ nhão.
Vẫn lờ mờ hình dáng của Tôn Ngộ Không. Thái Huân : “Thời đại của chúng thợ cái gần như còn nữa, hôm nay trai của lão Tần ở đơn vị cái , một cái cho em chơi. em lớn thế , trẻ con quá ?”
Hàn Kiều Kiều: “Em thích, bảo trai lão Tần cho em một cái nữa ?”
“Được chứ! Ngày mai sẽ bảo ông cho em, thêm một Trư Bát Giới nữa!”
Thái Huân lên trong mắt là những vì .
“Anh, thể đưa bọn chúng đến đồn công an ?”
“Đưa đến đồn công an gì? Phiền phức lắm, em trút giận thì giúp em là !”
Thái Huân xoa tay hầm hè, các khớp xương phát tiếng răng rắc.
Anh tuy gầy, nhưng đó là gầy gò săn chắc, nghĩa là sức lực.
Hàn Kiều Kiều: “Cái gã em đá đũng quần, một câu ‘còn tàn nhẫn hơn cả lời đồn’, bọn chúng em là ai, cố ý tìm em gây sự.”
Thái Huân lạnh: “Vậy , ha ha, thì càng thể đưa đến đồn công an .”
Thái Huân xách cổ Đại Đào lên: “Người em, mày tự khai, là tao đưa mày chỗ khác dạo một vòng, gặp vài , thấy chút màu sắc, mày mới khai.”
“Màu sắc? Màu sắc gì?”
Thái Huân: “Màu đỏ , m.á.u đều là màu đỏ , chẳng lẽ mày còn thấy màu nào khác?”
Đại Đào thấy Thái Huân đến gần, dùng một chân nhảy lò cò mặt đất lùi về phía trốn tránh.
Thái Huân giẫm lên mắt cá chân của gã: “Trốn cái gì mà trốn, đưa mày đến Ngõ Đường Sơn dạo một vòng.”
“Ngõ Đường Sơn? Không , tao ! Tao , tao hết!”
Hàn Kiều Kiều: “Ngoan thế, tình hình thế nào.”
Thái Huân: “Ngõ Đường Sơn là tên gọi đen tối, mấy bình thường đó , đúng , thằng ngu!”
Đại Đào vội vàng gật đầu.
Gã là thằng ngu, còn là thằng ngu mù mắt, mới chọc hai !