Vợ Ngốc Trọng Sinh Thập Niên 70 Mang Theo Không Gian Phúc Vận - Chương 246: Cảm Giác Đánh Người Thật Sảng Khoái
Cập nhật lúc: 2026-03-30 16:10:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhiêu Phương : “Phải tìm , bây giờ hai mươi sáu , Trụ T.ử nhà bên cạnh hai mươi hai sinh con kìa!”
“Mẹ! Chúng đang chuyện chính sự mà!”
Từ Nhất Mã buông tai : “Vừa nãy mày đẩy một lô thịt năm mới, kênh phân phối ?”
“Đương nhiên! Con nhận tin tức, tình hình sắp lên , lúc đẩy hàng thuận tiện.”
Thái Huân lấy từ trong túi một tờ giấy.
Lúc rảnh rỗi tàu hỏa, một bản kế hoạch đơn giản.
Hàn Kiều Kiều khá khâm phục , trong thời gian ngắn, mà từ nhân sự đến kênh phân phối, đến phương thức vận chuyển và điểm bán hàng đều rõ ràng rành mạch.
Trên đó còn những rủi ro thể gặp và cách giải quyết.
Tình huống nhất và tình huống nhất Thái Huân đều .
Thái Huân tràn đầy tự tin : “Bây giờ tình hình khác , chúng chỉ cần kiểm soát trong phạm vi hợp lý, cho dù bắt , cũng sẽ chuyện gì. Bố em mà chịu mở miệng một câu, ngay cả trong cũng thể nào!”
Hàn Kiều Kiều tinh ranh: “Chỉ là gian xảo, tính kế cả bố em !”
“Được , một câu thôi!”
Hàn Kiều Kiều lý do gì để đồng ý.
Năm tấn thịt lợn, năm tấn thịt bò thịt cừu, hai trăm tút t.h.u.ố.c lá và ba trăm chai Ngũ Lương Dịch.
Nghe vẻ khá nhiều, nhưng tung thị trường cũng chẳng bao nhiêu.
Hàn Kiều Kiều : “Được, em một điều kiện.”
“Em , chia bao nhiêu?”
“Không chuyện chia tiền, em một bạn ở huyện thành, đây ở huyện thành chính là nghề . Em dẫn cùng, thể giúp việc.”
Thái Huân cũng sảng khoái: “Được, tin ánh mắt của em! Vậy cuối tháng bảo qua đây, chúng còn bàn bạc xem thế nào.”
Hàn Kiều Kiều gật đầu đồng ý.
lúc chồng huyện thành , ngày mai gọi điện thoại cho , lúc về thì dẫn Cường T.ử qua đây luôn.
Cường T.ử là tố chất ăn, thể cả đời ở trong y quán xoa bóp cho .
Nhiêu Phương đột nhiên dậy: “Hỏng ! Cá của !”
Bà vội vàng lao bếp, may mà ông chú câm giúp trông chừng, cá , thức ăn kèm cũng xào xong .
Hàn Kiều Kiều áp vài cái bánh, sáu trong nhà quây quần bên bếp lẩu ăn một bữa nóng hổi.
Sau bữa ăn Cố Nhược giúp rửa bát, Hàn Kiều Kiều và Thái Huân ngoài giúp Nhiêu Phương đưa chút đồ.
Lúc về, Thái Huân mua hai quả lựu lớn.
Hàn Kiều Kiều trêu : “Trong gian thiếu gì, tốn tiền mua ở ngoài!”
“Ủng hộ việc buôn bán của khác một chút mà! Hơn nữa chỉ bây giờ mới ăn thế thôi!”
Anh bẻ quả lựu , đổ miệng nhai nhóp nhép: “Kiều Kiều, em từng thấy cây đậu b.ắ.n s.ú.n.g ?”
“Cái gì?”
“Anh biểu diễn cho em xem nhé!”
Phụt phụt phụt phụt phụt phụt!
Hàn Kiều Kiều sững sờ, một lúc nhịn , ha hả.
“Anh, vô ý thức quá! Haha, buồn quá!”
Thái Huân cũng vui vẻ: “Thế mới đúng chứ, nhiều cho em bé!”
“Nhìn cái bộ dạng ngốc nghếch của kìa!”
Hai họ đường lớn.
Từ xa tiếng kinh hô truyền đến.
“Mẹ, xem cô là ai! Con bảo là thấy Hàn Kiều Kiều mà, mau kìa!”
Hàn Kiều Kiều thấy tiếng động liền dừng , thấy một cô gái ăn mặc lòe loẹt chạy tới.
Cô chớp chớp mắt, cảm thấy quen, nhưng nghĩ rốt cuộc là ai.
Trong đầu vài hình ảnh vụn vặt xẹt qua.
Đều là hình ảnh cô gái cấu véo, đ.á.n.h đập cô!
Đáy mắt Hàn Kiều Kiều lập tức tỏa hàn khí: “Bao Tiểu Vân!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-ngoc-trong-sinh-thap-nien-70-mang-theo-khong-gian-phuc-van/chuong-246-cam-giac-danh-nguoi-that-sang-khoai.html.]
Bao Tiểu Vân kêu lên: “Nhận tao ? Không ngờ đứa ngốc mày mà cũng ở thành phố, mày đây là đổi đàn ông ? Hàn Kiều Kiều, đây mày chỉ ngốc thôi, bây giờ còn trở nên hổ nữa !”
Bao Tiểu Vân ha hả, thấy mặt Thái Huân đen .
Dưới ánh đèn đường, trông vô cùng lạnh lẽo.
Hàn Đại Nha thấy tiếng động, chui từ một căn nhà nhỏ chạy tới.
Bà liếc Thái Huân một cái, bụng Hàn Kiều Kiều, khẩy mỉa mai: “Ây dô, đây là m.a.n.g t.h.a.i nghiệt chủng của khác, Thẩm Quân Sơn bỏ ?”
“Thẩm Quân Sơn đúng là xui xẻo, lúc đó cứ nằng nặc đòi cưới mày, giờ thì , cắm sừng !”
Chát!
Bao Tiểu Vân ôm mặt, dám tin Hàn Kiều Kiều.
Hàn Đại Nha thấy con gái đ.á.n.h, lập tức xông lên: “Con ranh c.h.ế.t tiệt , mày phản !”
“Bà đây cứ phản đấy!”
Hàn Kiều Kiều ưỡn bụng lên phía : “Bà dám đụng một cái, liền đất bà đ.á.n.h đập phụ nữ thai, sẽ để hàng xóm láng giềng đều đến xem bà là thứ gì!”
Hàn Đại Nha lập tức hèn nhát rụt tay .
Bà mới chuyển đến nhà em họ, thể gây chuyện để họ đuổi ngoài .
“Con ranh c.h.ế.t tiệt nhà mày, vụng trộm to bụng, đuổi ngoài còn hổ mà kêu la! Cái thứ nghiệt súc vốn nên sinh !”
Cái tát của Hàn Kiều Kiều còn giáng xuống, Thái Huân tát một cái mặt Hàn Đại Nha.
Hàn Đại Nha đ.á.n.h đến mức váng đầu hoa mắt, lảo đảo ngã xuống đất.
Thái Huân mắng: “Mẹ kiếp bà còn dùng cái miệng thối phun phân nữa, tiểu gia sẽ sai nhét bà hầm phân ủ phân đấy.”
“Sao mày đ.á.n.h ? Người , mau đến xem gian phu dâm phụ đ.á.n.h !”
Bao Tiểu Vân gào lên, Hàn Kiều Kiều vớ lấy vỏ lựu nhét mạnh miệng cô .
“Cho mày bậy, cho mày mắng tao là đồ xí! Mày mới xí, cả nhà mày đều xí!”
Hàn Kiều Kiều cưỡi lên Bao Tiểu Vân, tát Bao Tiểu Vân thêm hai cái.
Những hình ảnh vụn vặt trong đầu Hàn Kiều Kiều dần nối thành một đường thẳng.
“Cho mày cướp bánh bao thịt của tao, cho mày vu khống tao ăn cắp đồ, cho mày đẩy em trai tao!”
“Đau! Hàn Kiều Kiều buông tao , con ngốc thối tha , cút xuống cho tao!”
Bao Tiểu Vân nhổ vỏ lựu trong miệng , ngay đó trong miệng nhét một thứ mùi lạ.
Thối c.h.ế.t !
Cô kỹ, mà là giày của cô !
“Hàn Kiều Kiều, mày điên !”
Hàn Kiều Kiều lớn ha hả: “Lúc mày bắt tao ăn bùn, bây giờ tao bắt mày ăn giày tất thối của chính mày, mùi vị thế nào?”
Bao Tiểu Vân rống lên, ôm mặt chạy về căn nhà nhỏ xéo đối diện.
Hàn Đại Nha thấy , chỉ mũi Hàn Kiều Kiều mắng: “Con đĩ , dám đ.á.n.h Tiểu Vân!”
“Mắng ai là đĩ đấy! Kiều Kiều và Thẩm Quân Sơn đang , tao là trai của em ! Mù cái mắt ch.ó của bà .”
Hàn Đại Nha sốt ruột: “Không thể nào! Tao là cô của nó, chuyện của nó tao rõ như lòng bàn tay, em trai tao con trai!”
Thái Huân đây tìm nhà họ Hàn xả giận, báo thù cho Kiều Kiều.
Tiếc là mụ độc ác c.h.ế.t, Hàn Kiều Kiều cũng cắt đứt liên lạc với ở quê.
Thẩm Quân Sơn coi như bỏ tiền mua đứt quan hệ của cô với quê nhà.
Thái Huân đang sầu cơ hội báo thù, bọn họ mà tự dâng mỡ đến miệng mèo!
Thái Huân khẩy: “Bố ruột của Kiều Kiều là Thư ký, ruột là gia thế y học, ông nội ruột của Thẩm Quân Sơn là nguyên huân, bà tính là cô môn nào phái nào của em !”
“Bà là gia đình bắt cóc Kiều Kiều đấy chứ? Ây dô chao ôi, nhà của bọn buôn !”
“Nhà các thật lợi hại, tráo đổi trẻ con còn mặt mũi ngoài mắng khác, da mặt thật dày!”
Giọng Thái Huân siêu lớn, nhiều thu hút, mở cửa sổ xem náo nhiệt.
Hàn Đại Nha những chuyện , bà cảm thấy mạc danh kỳ diệu.
“Mày bớt bậy , ai là bọn buôn ? Mày đừng vu oan cho khác.”
“Anh vu oan cho khác.”
Hàn Kiều Kiều bước tới hai bước, lạnh nhạt : “Chuyện tạm thời bàn, tìm bà còn chuyện khác.”