Vợ Ngốc Trọng Sinh Thập Niên 70 Mang Theo Không Gian Phúc Vận - Chương 270: Diệp Trường Phân Phát Điên
Cập nhật lúc: 2026-03-30 16:11:10
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngôn Hàm ở vị trí chủ tọa, hai bên là Tôn Dũng, Cố Thần và Từ Nhất Mã.
Những bàn xếp theo vai vế.
Ngoại trừ Tôn Quyền và Thái Huân mặt, những còn đều đến đủ.
Đỗ Linh và Cố Nhược thấy Diệp Trường Phân bước , mắt đều thẳng.
Đặc biệt là Đỗ Linh, giống như gà bảo vệ gà con, nắm c.h.ặ.t t.a.y Thẩm Quân Sơn trong tay .
Cố Nhược bực bội mắng: “Sao da mặt bà dày thế hả! Không ở đây chào đón bà !”
“ đến tìm ông cụ, ông cụ, chuyện với ông.”
“Không gì để cả, Cố Lượng là do chính tay bắt, chuyện của nó rõ ràng, oan uổng cho nó.”
“Ông cụ!”
Diệp Trường Phân tức giận giậm chân, nước mắt tuôn rơi lã chã.
Thẩm Quân Sơn lạnh lùng : “Ra ngoài.”
“Thẩm Quân Sơn, mày ý gì!”
Thẩm Quân Sơn lười nhảm với bà .
“Cho bà ba mươi giây cút ngoài, nếu sẽ gọi cảnh vệ đến lôi bà ngoài.”
“Mày…”
Diệp Trường Phân đổi dáng vẻ khép nép ngày thường, trở nên mặt mũi dữ tợn.
Bà gào thét với Thẩm Quân Sơn: “Đều là mày hại A Lượng của tao! Tại mày trở về, mày c.h.ế.t ở bên ngoài !”
“Bà cái gì!”
Đỗ Linh bưng bát canh xông tới, hắt thẳng một bát canh mặt Diệp Trường Phân.
Diệp Trường Phân nhanh tay lẹ mắt né một chút, nhưng tóc vẫn ướt.
Hai mươi năm nay bà sống trong nhung lụa, ngưỡng mộ, chỉ bà đối phó với khác, gì chuyện chịu thiệt thòi như hôm nay.
Diệp Trường Phân nhất thời ngây ngốc.
Đỗ Linh đến cửa khóa trái cửa .
Bà xắn tay áo lên hung dữ trừng mắt Diệp Trường Phân.
“Kẻ nên sinh là con trai bà! Phá hoại gia đình khác, ỷ trong bụng hàng mà thượng vị, đây chính là quả báo của bà!”
“Con trai bà dám bắt cóc con trai , sẽ đ.á.n.h bà!”
Đỗ Linh nhào tới túm lấy tóc Diệp Trường Phân, húc mạnh một cái lật nhào bà xuống đất.
Cố Nhược kinh ngạc đến ngây : “Mẹ!”
Tôn Văn : “Dì Đỗ mạnh mẽ quá, thật cứng rắn!”
Cố Nhược khổ: “Mọi còn ngây đó gì, còn mau can ngăn!”
Những bàn đều nhúc nhích, vốn dĩ Cường T.ử , nhưng thấy đều nhúc nhích, cũng ngoan ngoãn im xem kịch.
Hàn Kiều Kiều : “Dì Đỗ mạnh mẽ như , chắc chắn thể thắng, chúng can ngăn gì.”
Thẩm Quân Sơn gật đầu.
Anh ngờ bình thường thoạt nhã nhặn, lúc phát điên đáng sợ như .
Anh là dám chọc giận Đỗ Linh .
“Diệp Trường Phân cưỡi lên dì Đỗ, dì Đỗ phản công , cưỡi lên Diệp Trường Phân !”
“Tát trái, tát ! Là liên tát! Diệp Trường Phân đ.á.n.h cho choáng váng !”
“Đây gọi là quả báo!”
Đỗ Linh đ.á.n.h Diệp Trường Phân .
Một tràng thuyết minh của Hàn Kiều Kiều bà .
Diệp Trường Phân sấp mặt đất gào : “Các hùa ức h.i.ế.p ! sống nữa, sống nữa!”
“Bà Diệp Trường Phân bà sống nữa, cá nhân cảm thấy sống thì c.h.ế.t , dù chỗ chúng cũng ai cản, nhưng xin hãy c.h.ế.t xa một chút.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vo-ngoc-trong-sinh-thap-nien-70-mang-theo-khong-gian-phuc-van/chuong-270-diep-truong-phan-phat-dien.html.]
Tôn Văn : “Chị, em thấy còn cung cấp cho bà một cách c.h.ế.t, bà trông ngốc, c.h.ế.t cũng cách.”
Hàn Kiều Kiều gật đầu: “Bà Diệp Trường Phân, bà giữ thây, là c.h.ế.t đến mức bà cũng nhận ? thể đưa chút ý kiến tham khảo cho bà.”
Diệp Trường Phân gào t.h.ả.m thiết, lăn lộn ăn vạ mặt đất.
“Cố Thần ông là đồ già c.h.ế.t, ông chính là thiên vị bọn họ! A Lượng của cũng là cháu trai ông, ông cứ trơ mắt nó xảy chuyện, đồ già nhà ông là thứ gì!”
Cố Thần lạnh mặt, thấy dáng vẻ của Diệp Trường Phân cũng tức giận.
Ngược cảm giác như đang xem khỉ trò.
Sao bà đáng ghét thế nhỉ…
Đỗ Linh từ mặt đất dậy, trong lòng bàn tay nắm c.h.ặ.t một nắm tóc.
Bà nhét tóc túi Diệp Trường Phân: “Rác của bà tự mang ! Cút!”
“Đỗ Linh, bà chính là ghen tị! Bà ghen tị Hữu Tín cưng chiều A Lượng hơn, bà liền nghĩ cách giở trò ! Những chuyện đều là các vu oan cho A Lượng, là các hùa !”
“Đầu óc bà bệnh chứ!”
Đỗ Linh cũng chiều chuộng bà , dùng sức đá Diệp Trường Phân một cước, đá bà ngã lăn đất, bản bà cũng suýt trượt ngã.
Cố Nhược vội vàng qua đó đỡ bà: “Mẹ, còn lải nhải với bà gì! Con trai bà chuyện pháp luật trừng trị, chúng vu oan cho !”
“A Lượng gì cả!”
“Có đến tòa án chuyện bằng chứng, bà thời gian lóc ở chỗ chúng , chi bằng tìm một luật sư giỏi một chút, đừng lãng phí nước mắt mặt chúng !”
Cố Nhược mở cửa: “Mời bà về cho, nhà chúng chào đón bà, xin bà cả đời đừng đến nữa.”
“Anh trai cô cũng c.h.ế.t, tại cứ bám riết lấy A Lượng buông!”
Cố Nhược lạnh: “Hừ, trai mà thật sự xảy chuyện, Cố Lượng bây giờ c.h.ế.t đến mức xương cốt cũng còn , cút!”
Diệp Trường Phân chật vật từ mặt đất dậy.
Chiếc túi hàng hiệu dính đầy vết dầu mỡ nước canh, tóc tai bù xù, quần áo cũng hỏng bét.
Không một chút dáng vẻ nào của danh viện quý phụ, giống hệt như một kẻ thần kinh.
Bà hung dữ trừng mắt Cố Thần: “Nhiều năm như khép nép nhún nhường cũng đổi một ánh mắt của ông, từ tận đáy lòng ông coi thường , cũng coi thường con cái của !”
“ gì cũng vô dụng, bây giờ chỉ hỏi ông một câu, thả A Lượng .”
Cố Thần cương trực : “Pháp luật bảo thả thì thả, pháp luật bắt nó tù, thì nó cút tù cho !”
“Được, ông giỏi lắm!”
“Đồ già , nếu ông tuyệt tình với như , thì đừng trách khách sáo với ông!”
“Bây giờ sẽ đem chuyện cho Cố Hữu Tín, chọc tức c.h.ế.t con trai ông!”
Diệp Trường Phân đóng sầm cửa xông ngoài.
Hàn Kiều Kiều : “Ông nội, cơ thể bác Cố lắm, ông lo lắng ?”
“Đâu dễ chọc tức c.h.ế.t như ! Mau, rút dây điện thoại , bớt nó phát điên, ông thể sống thêm vài năm.”
————
Diệp Trường Phân ở nhà gào t.h.ả.m thiết, Cố Hữu Tín suy sụp trong phòng khách.
Ông gọi mười mấy cuộc điện thoại qua đó, ai máy.
Cố Hữu Tín lắc đầu, cúp điện thoại: “Cố ý .”
“Bọn họ , thì ! Đứa con trai bảo bối của về , chỉ dựa điểm , cũng thể xem thử chứ!”
Cố Hữu Tín xem, ông thăm Thẩm Quân Sơn.
Cố Lượng chuyện , ông mặt mũi nào!
Cố Hữu Tín nhíu mày : “A Lượng quá đáng , dám thuê g.i.ế.c ! Hành vi của nó còn bằng súc sinh, lấy mặt mũi cầu xin Quân Sơn và bố tha thứ!”
“Vậy ý là !”
Diệp Trường Phân sốt ruột: “Ý của là quản nữa? Cho dù nó sai chuyện, đón về giáo d.ụ.c là , cho cùng Thẩm Quân Sơn cũng xảy chuyện gì, đến mức đó !”
“A Lượng nhốt trong đó, bọn họ ngay cả cũng cho gặp, dựa cái gì? Chắc chắn là trong lòng quỷ, chuyện để chúng phát hiện!”
Cố Hữu Tín đau đầu thôi: “Đủ , đừng cãi nữa!”