Vợ Ngốc Trọng Sinh Thập Niên 70 Mang Theo Không Gian Phúc Vận - Chương 33: Vì Vợ Mà Muốn Phân Gia

Cập nhật lúc: 2026-03-30 16:05:37
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bọn họ chặn ở cửa, hung hăng trừng mắt Kim Quế Chi.

 

“Bà chỉ là thím của Thẩm phó bộ, thể như chứ.”

 

thế! Còn mặt mũi đòi nhà đòi hộ khẩu, đòi hoàng đế luôn ?”

 

“Thẩm phó bộ còn chia nhà thành phố, bà còn hai căn, quá đáng đấy.”

 

“Thẩm phó bộ cũng tìm việc cho vợ , sẵn sàng sắp xếp công việc cho con trai con gái bà , bà còn chê bai, thật nực .”

 

Kim Quế Chi trong danh sách những đanh đá ở thôn, bà cũng trong top ba.

 

Cộng thêm trong nhà đứa cháu trai tiền đồ như Thẩm Quân Sơn, chồng tổ trưởng trong đại đội, trong thôn dám đối đầu với bà chỉ ba bốn , Kim Quế Chi từng vây công bao giờ, lúc dọa đến mức rụt cổ rúc cửa.

 

Thẩm Quân Sơn cũng là đầu tiên thấy bộ dạng hèn nhát của Kim Quế Chi.

 

Vị đắng chát đè nén trong lòng quanh năm suốt tháng, trong khoảnh khắc dường như giải phóng.

 

Thẩm Kim Phượng vội vàng kéo Kim Quế Chi lên, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng đóng cửa .

 

Thẩm Quân Sơn lên tiếng, cũng dám xông , chỉ vây quanh cửa miệng lầm bầm lầu bầu.

 

Cửa của đơn vị cũng tính là cách âm, nào là đồ mặt dày, kẻ vô , quỷ hút m.á.u, đủ loại âm thanh c.h.ử.i rủa từ bên ngoài bay .

 

Thẩm Kim Phượng oán hận trừng mắt Hàn Kiều Kiều: “Cô cố ý!”

 

Hàn Kiều Kiều như gật đầu: “ , vấn đề gì ?”

 

tìm giúp đỡ, cản trở chuyện gì của cô? Cô xen giữa gì, thật từng thấy ai nhiều chuyện như cô.”

 

nhiều chuyện, nhưng cũng sợ chuyện, Quân Sơn mở miệng nghĩa là từ chối, vì để hai các hủy hoại danh tiếng và tiền đồ của , chi bằng tay , bây giờ cô cứ việc ngoài ầm ĩ , xem các thế nào.”

 

“Người lấy đức báo oán, cho dù cô cảm thấy nhà chúng , cũng thể sỉ nhục bề như chứ.”

 

Hàn Kiều Kiều : “Cái miệng của cô đúng là luyên thuyên thật, cũng tặng cô một câu.”

 

“Cái gì?”

 

“Lấy đức báo oán, lấy gì báo đức.”

 

“Ý gì?”

 

Hàn Kiều Kiều thở dài một thật sâu, đáng thương , dường như đang chế giễu Thẩm Kim Phượng văn hóa.

 

Thẩm Kim Phượng vô cùng phục, thực sự hết cách.

 

cũng ngờ Hàn Kiều Kiều còn ầm ĩ hơn cả .

 

Thẩm Kim Phượng thấy Hàn Kiều Kiều, liền chĩa mũi nhọn Thẩm Quân Sơn vốn ít : “Anh, kìa, chuyên môn bắt nạt em!”

 

Thẩm Quân Sơn lạnh nhạt : “Ý của Kiều Kiều chính là ý của .”

 

“Anh!”

 

“Được , nhà và hộ khẩu là thể nào, thì tự nỗ lực giành lấy, sẽ cửa cho các , nhưng nếu học, thể giấy sắp xếp cho em học xen ngang lớp mười ở huyện thành.”

 

Thẩm Kim Phượng ghét bỏ hừ một tiếng.

 

mười bảy tuổi , còn học lớp mười cái gì nữa.

 

Mau ch.óng mạ vàng, tìm một thanh niên tri thức gả mới là việc chính.

 

Hàn Kiều Kiều thở dài thương hại cho tầm hạn hẹp của cô , một con nhóc nhà quê cái gì cũng , lười biếng ham ăn, cho dù gả lên thành phố thì . Thành phố dễ sống thế ? Không sửa đổi cái tư tưởng , ông trời cũng cho ngày tháng .

 

Thẩm Quân Sơn cũng : “Không học thì đến nhà máy cũng , thể sắp xếp cho em nhà máy dệt, sắp xếp cho em đến bãi cát hoặc xưởng gạch đều .”

 

Kim Quế Chi chua loét mỉa mai: “Việc gì bẩn thỉu mệt nhọc cũng sắp xếp cho nhà, mày đúng là ruột của chúng nó.”

 

Thẩm Quân Sơn: “Công việc tuy mệt, nhưng Thẩm Kim Bảo chỉ mới nghiệp tiểu học, công điểm và đãi ngộ của hai nhà máy cũng khá, tương lai phát triển tồi, chỉ cần nó việc đàng hoàng, sẽ tệ.”

 

Hàn Kiều Kiều hùa theo gật đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vo-ngoc-trong-sinh-thap-nien-70-mang-theo-khong-gian-phuc-van/chuong-33-vi-vo-ma-muon-phan-gia.html.]

 

Bắt đầu từ thập niên 80, công cuộc cải tạo xây dựng thành phố sẽ triển khai, khi bước năm 2000, bất động sản càng trở nên hung hãn.

 

Các nhà máy quốc doanh mặc dù sẽ đối mặt với cải cách, nhưng kinh nghiệm và các mối quan hệ vẫn còn đó, chỉ cần việc đàng hoàng, đợi Thẩm Quân Sơn chắc chắn sẽ giúp tìm một công việc .

 

Nói chừng còn thể trở thành đại gia đấy.

 

Hàn Kiều Kiều nghĩ đến đây, cố ý ngậm miệng , ngay cả khuyên nhủ cũng khuyên, chỉ xem quả báo đến sẽ như thế nào.

 

Kim Quế Chi quả nhiên dứt khoát từ chối: “Kim Bảo nhà tao việc lớn, thể xúc cát vác gạch . Mày thể tìm một công việc thể diện trong đơn vị ?”

 

Thẩm Quân Sơn: “Lấy vị trí của cháu , ?”

 

Trong lòng Kim Quế Chi đột nhiên đè nặng bởi một cục sắt lạnh lẽo.

 

Sự kiên nhẫn của Thẩm Quân Sơn cạn kiệt, dáng vẻ nhíu mày của dữ tợn, sát khí tỏa mang theo mùi m.á.u tanh.

 

Kim Quế Chi nhớ dáng vẻ nổi giận của Thẩm Quân Sơn năm ngoái, lúc đó may mà bà dắt theo con chạy nhanh, cũng may chồng và ông chú ba ngăn cản, nếu đầu bà đập bẹp .

 

Kim Quế Chi cũng dây dưa nữa: “Ha ha, tóm là chúng tao đến một chuyến mày cái gì cũng giúp, còn bắt chúng tao ở trong căn nhà rách nát của khác chứ gì, giỏi lắm!”

 

Thẩm Quân Sơn: “Chung Thuận.”

 

“Dạ!” Chung Thuận lảo đảo từ bên ngoài bước , ngây ngô: “Anh, em sợ cần đồ, dám xa.”

 

Thẩm Quân Sơn: “Cậu đến nhà nghỉ thuê hai phòng, tính tài khoản cá nhân của , lát nữa bảo dẫn bọn họ qua đó ở hai ngày.”

 

“Dạ, em ngay.”

 

Chung Thuận , Thẩm Quân Sơn sang Hàn Kiều Kiều, trong ánh mắt đều là sự áy náy.

 

Hàn Kiều Kiều cũng nhận thông điệp .

 

Mặc dù là kẻ vô , nhưng danh nghĩa là họ hàng của Thẩm Quân Sơn, vì từng giám hộ của , trong mắt ngoài quan hệ chắc chắn hơn họ hàng bình thường nhiều.

 

Người đến huyện thành một chuyến cũng dễ dàng, việc thành, lễ nghi tiếp đãi vẫn cho trọn vẹn, nếu truyền đến mười dặm tám thôn, chừng còn ảnh hưởng đến hình ảnh của đơn vị trong lòng quần chúng nhân dân.

 

Hàn Kiều Kiều: “Tối nay tiệm ăn , em cũng chuẩn chút đồ, tiện để về tay mà.”

 

Kim Quế Chi vốn đang tức giận, nhưng thấy tiệm ăn cơm, tâm trạng liền lên.

 

Ở quê môi trường đến mấy cũng thiếu ăn thiếu mặc, nhà bà chỉ một đàn ông việc, cả nhà sống khổ sở.

 

Bây giờ tiệm ăn, trong đầu bà lướt qua bao nhiêu là đồ ăn: “Coi như mày còn chút lương tâm, đừng hòng lấy đồ ôi thiu lừa gạt chúng tao, chúng tao ngốc !”

 

kéo Thẩm Kim Phượng , trong miệng vẫn còn lẩm bẩm con gái bà là phượng hoàng vàng, gả cho quan lớn thành phố, con trai là cục cưng quý giá gì gì đó.

 

Hàn Kiều Kiều cũng rõ nữa, đóng cửa : “Chồng ơi, ăn tối xong còn quản bọn họ ?”

 

“Kiều Kiều, em từng gặp ở quê đúng ?”

 

“Chỉ gặp vài lúc đám cưới thôi.”

 

“Vậy chúng về một chuyến .”

 

Hàn Kiều Kiều ở quê nhiều thích cô, đột nhiên đưa cô về, khi ngay cả Thẩm Quân Sơn cũng .

 

Thẩm Quân Sơn tưởng cô , lắc đầu : “Bỏ , coi như , sắp xếp Chung Thuận chăm sóc em, tự về vài ngày, xong việc sẽ .”

 

“Chung Thuận …” Cô ghét bỏ đấy: “Anh về định việc gì?”

 

“Xử lý thỏa chuyện của và nhà họ Thẩm.”

 

“Xử lý chuyện gì?”

 

“Quan hệ với bọn họ, còn cả những thứ bố để , xử lý bộ cho xong, sẽ ai đến quấy rối em nữa.”

 

Hàn Kiều Kiều hề bận tâm đến vài kẻ vô , nhưng chuyện vẫn khiến cô kinh ngạc.

 

Nghĩ kỹ , đây chẳng là phân gia trong truyền thuyết !

 

 

Loading...