Vợ Ngốc Trọng Sinh Thập Niên 70 Mang Theo Không Gian Phúc Vận - Chương 62: Thẩm Quân Sơn Trước Đây Đã Đính Hôn
Cập nhật lúc: 2026-03-30 16:06:37
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hơn bốn giờ những rảnh rỗi trong làng đều khỏi nhà, thấy họ đường vẫn nắm tay , lập tức bắt đầu chỉ trỏ.
“Giữa ban ngày ban mặt lôi lôi kéo kéo, quá hổ, con dâu nhà ai mà thế chứ!”
“Người thành phố chuộng thế đấy, bà xem trong phim cũng thế mà.”
“Trông xinh xắn thật, là kẻ ngốc, giống lắm.”
“Có là phát tác , mấy kẻ điên lúc phát tác thì giống hệt bình thường, kẻ ngốc cũng cần thời gian phát tác ?”
Hàn Kiều Kiều .
Thẩm Quân Sơn đầu cô mấy , cô lây nhiễm, cũng hiểu theo cô.
Lúc sắp bộ về đến nhà, phát hiện ở cổng sân mấy bà thím đang nhoài , trong đó một thấy Thẩm Quân Sơn đến, lập tức gọi: “Về ! Cháu còn nhớ thím ? Thím là vợ trưởng thôn đây.”
Hàn Kiều Kiều thấy ngoại hình bà trông thiện lắm, nhưng ánh mắt còn coi là ôn hòa, phụ nữ bên cạnh bà phóng ánh mắt tới mới khiến khó chịu.
Hàn Kiều Kiều cứ bên cạnh, rước lấy phiền phức với mấy phụ nữ nhiều chuyện .
Thẩm Quân Sơn khách sáo chào hỏi: “Thím Phù Dung, hồi nhỏ thím từng nấu mấy bữa cơm cho cháu ăn, cơm rang hành lá thím thơm.”
“Thím bảo Quân Sơn vong ân bội nghĩa mà, mười năm một bát cơm bây giờ vẫn còn nhớ!”
Thẩm Quân Sơn lời của bà cho sững sờ, thấy ánh mắt Kim Quế Chi né tránh, hiểu chuyện gì .
Lại tung tin đồn nhảm .
Thẩm Quân Sơn hiểu chuyện : “Hôm nay cháu thăm ông trẻ ba, định ngày mai sang nhà thím, thím và chú trưởng thôn những năm nay vẫn khỏe chứ ạ?”
Cam Phù Dung vui vẻ khép miệng: “Khỏe, chú cháu còn thường xuyên nhắc đến cháu, cháu là tiền đồ nhất làng đấy!”
Thẩm Quân Sơn khen đến mức gượng gạo, bình thường những với câu , là việc cầu xin, thì cũng là cú bẻ lái.
Quả nhiên, Cam Phù Dung hỏi: “Cháu đây đính hôn với Hải Phương , vứt bỏ lấy khác thế?”
Thẩm Quân Sơn càng ngơ ngác hơn, Kim Quế Chi thấy , vội vàng từ trong chạy ngắt lời họ.
“Vợ Quân Sơn còn đang ở đây, bà mấy chuyện gì?”
Cam Phù Dung nãy chú ý đến Hàn Kiều Kiều , dù cũng xinh như , ở trong làng là một. con bé xinh thế là kẻ ngốc , thể gả cho Thẩm Quân Sơn , chỉ dựa khuôn mặt của nó, cũng thể gả cho hơn mà.
Cam Phù Dung tin: “Chắc chắn là vợ Quân Sơn, đồng nghiệp của nó chứ?”
“Thím, cháu tên là Hàn Kiều Kiều, là vợ của Quân Sơn.”
Cam Phù Dung thắc mắc: “Không ngốc mà, chuyện lưu loát lắm.”
Hàn Kiều Kiều bà chuyện là .
Vị vợ trưởng thôn vóc dáng thô kệch, chuyện như một kẻ ngốc nghếch.
Hàn Kiều Kiều dứt khoát cũng giả vờ nữa: “Cháu ngốc ? Cháu đấy.”
“Khụ khụ!”
Thẩm Quân Sơn dường như dọa sợ, sặc nước bọt.
Hàn Kiều Kiều vỗ nhẹ lưng : “Cháu cũng tin đồn cháu là kẻ ngốc từ truyền , bây giờ đến cũng gọi bừa là kẻ ngốc, cháu cũng sầu não lắm đây.”
Cam Phù Dung ha hả: “Chính là Kim Quế Chi chứ ai, năm ngoái bà từ huyện về Quân Sơn lấy một con ngốc, cả làng đều !”
Kim Quế Chi lúng túng đến mức bốc tại chỗ.
Năm ngoái lúc bà gặp Hàn Kiều Kiều, cô quả thực là một kẻ ngốc, năm nay khác thể trách ai?
Kim Quế Chi dám ầm ĩ với Cam Phù Dung, bà là vợ trưởng thôn, nổi tiếng là đanh đá, trong làng ai dám đắc tội bà .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vo-ngoc-trong-sinh-thap-nien-70-mang-theo-khong-gian-phuc-van/chuong-62-tham-quan-son-truoc-day-da-dinh-hon.html.]
Kim Quế Chi cũng dám ho he.
Cam Phù Dung xong, nghiêm túc hỏi Hàn Kiều Kiều: “Cháu ngốc, tại phá hoại gia đình khác chứ.”
“Hả?”
“Hả cái gì mà hả, thím hỏi cháu, phá hoại gia đình khác tiểu tam!”
Hàn Kiều Kiều khiếp sợ về phía Thẩm Quân Sơn: “Anh lấy vợ ?”
Thẩm Quân Sơn vẻ mặt ngơ ngác: “Thím Phù Dung, thím đừng bậy, cháu chỉ một vợ là Kiều Kiều, kết hôn đầu, cũng sẽ ly hôn.”
Cam Phù Dung phục nhếch mép, kéo bà thím phía .
“Tiểu Hầu, bà !”
Hầu Điền thở hổn hển : “Cậu là kết hôn, nhưng hạ sính lễ , với kết hôn gì khác ?”
Mặc dù bây giờ lấy giấy đăng ký kết hôn mới tính là vợ chồng hợp pháp, nhưng phong tục ở nhiều nơi vẫn là kiểu cũ.
Họ chuộng ba mai mối sáu lễ vật, bà mối đưa đồ vật của hai bên đến nơi, chuyện bàn bạc xong xuôi, thì dẫn đến hạ sính lễ, mối hôn sự coi như định.
Quy trình cơ bản là hạ sính lễ , cỗ, lấy giấy tờ, nhiều thậm chí lấy giấy đăng ký kết hôn, cỗ xong coi như hôn sự tất.
Hầu Điền trừng mắt Hàn Kiều Kiều: “Nhà họ một năm hạ sính lễ cho con gái , chuyện các cho một lời giải thích.”
Hải Phương lúc thở hồng hộc chạy tới, lập tức kéo Hầu Điền kêu lên: “Mẹ! Con bảo đừng đến , vẫn chạy đến đây!”
“Tao đến để mặc mày bắt nạt ? Nhà đợi nó một năm , chẳng lẽ còn đợi tiếp ?”
“ cũng thể thế , Quân Sơn, em cố ý , bà chỉ là sốt ruột chuyện của chúng thôi.”
Hàn Kiều Kiều trong lòng bốc hỏa, hất tay .
Thẩm Quân Sơn trong lòng nóng như lửa đốt, đầu óc cũng rối bời, nhíu mày quát: “Các đừng bậy!”
Tiếng gầm khiến mấy họ sợ hãi.
Hải Phương yếu ớt nức nở: “Anh Quân Sơn, em chuyện của hai chúng gây rắc rối cho , yên tâm, em sẽ khó .”
Cam Phù Dung xen : “Đàn ông đại trượng phu dám dám chịu, cháu thì chịu trách nhiệm, cho dù từ hôn cũng cho nhà gái một lời giải thích chứ, nếu để con gái nhà thế nào?”
“Thím Phù Dung thím đừng bậy , tại cháu chịu trách nhiệm, cháu chẳng gì cả!”
Thẩm Quân Sơn đầu tiên gấp đến mức nhảy dựng lên: “Cháu bao giờ hạ sính lễ, cũng từng hứa hẹn với cô bất cứ chuyện gì, cháu về mới đầu tiên gặp cô , xin các đừng hươu vượn !”
Anh vội vàng nắm lấy tay Hàn Kiều Kiều, thấy cô hất , Thẩm Quân Sơn mới yên tâm hơn một chút.
Hàn Kiều Kiều mơ cũng ngờ, một ngày vì hủ tục cũ mà biến thành tiểu tam.
Làm nó chấn động ba trăm năm!
Hải Phương và cô hai trừng to mắt, Hầu Điền tưởng Thẩm Quân Sơn bậy, bà lập tức lấy một chiếc cúc áo.
“Cậu xem, đây chính là tín vật đính tình gửi đến, còn cái , dám ?!”
Hầu Điền lấy một bức thư, phong bì hai chữ tình thư to đùng.
Hàn Kiều Kiều thấy hai thứ , cuối cùng cũng bùng nổ, lớn một cách mất hình tượng.
Hải Phương mím môi trốn bên cạnh ruột, cô Hàn Kiều Kiều đang cái gì, nhưng cảm giác là chuyện .
Hàn Kiều Kiều c.h.ế.t mất: “Bác gái, ai thư tình cho đối tượng hai chữ to đùng thế phong bì chứ, sợ là cho đối tượng ? Quá phóng khoáng đấy.”
Hàn Kiều Kiều mở bức thư , lúc thấy nội dung, nhịp thở của cô ngưng trệ hai giây, đó bùng nổ tiếng kinh thiên động địa.
Thẩm Quân Sơn kỳ lạ cầm bức thư qua xem, đỏ mặt lắp bắp: “Cái cái cái… cái thứ quỷ gì thế !”