Vợ Ngốc Trọng Sinh Thập Niên 70 Mang Theo Không Gian Phúc Vận - Chương 82: Giết Nhầm Người Rồi

Cập nhật lúc: 2026-03-30 16:06:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thẩm Kim Bảo thấy con d.a.o găm đó, bên vẫn còn vết m.á.u màu nâu sẫm.

 

Tim thắt , trong đầu chỉ hai chữ: Xong .

 

Thẩm Bằng cũng việc ở nhà, trong nhà đồ đạc gì ông cũng rõ, Thẩm Bằng vội vàng gọi Kim Quế Chi .

 

Kim Quế Chi chịu .

 

thấy tên Thẩm Quân Sơn hai chân run lẩy bẩy, thể ngoài gặp .

 

Thẩm Bằng phàn nàn: “Mụ vợ đang gì, Quân Sơn cháu đợi chút, chú hỏi giúp cháu.”

 

“Không cần .”

 

Thẩm Quân Sơn cất con d.a.o trong xe: “Tối hôm qua thương, đây là hung khí.”

 

“Cái gì? Hung khí gì? Đây của nhà chú, tuyệt đối !”

 

Thẩm Bằng tuy thật thà, nhưng ông cũng ngốc.

 

Lúc chắc chắn cực lực phủ nhận.

 

Thẩm Chính Huy cũng giật nảy , phán định là hung khí ? Ông ý thức , trơ mắt Thẩm Quân Sơn, ánh mắt của ông chú trung niên hói đầu tràn đầy sự sùng bái.

 

Thẩm Kim Bảo cảm thấy sắp c.h.ế.t , bệt cửa chính, còn tưởng Thẩm Quân Sơn chú ý tới.

 

Thẩm Quân Sơn nghiêng đầu sang, bốn mắt với , Thẩm Kim Bảo lập tức hét lên: “Không của , , chẳng gì cả!”

 

“Không ai hỏi .”

 

Đôi mắt lạnh lẽo của Thẩm Quân Sơn dần tỏa thở đỏ ngầu.

 

Anh thu sát khí, với Thẩm Bằng: “Chập tối hôm qua đ.â.m thương, tính chất tồi tệ, cháu và trưởng thôn đang rà soát manh mối.”

 

“Đâm thương?”

 

Thẩm Bằng sợ đến run rẩy: “Ai đ.â.m? C.h.ế.t ?”

 

“Chưa c.h.ế.t.”

 

“Là vợ Quân Sơn và Giáo sư Đỗ cùng cứu sống đấy! Hồ Hồng đều chịu dùng t.h.u.ố.c, hết cứu phí công vô ích, may mà hai họ đấy!”

 

Người nhà họ Thẩm trốn trong nhà thấy động tĩnh, tai đều dán về phía .

 

Nghe thấy lời , cả nhà đều bình tĩnh nổi, đặc biệt là Thẩm Đại Mại.

 

Hàn Kiều Kiều là một kẻ ngốc , còn thể cùng giáo sư lên bàn mổ cứu ? Ông suy nghĩ kỹ , thực khi Thẩm Quân Sơn truyền tin kết hôn về, bọn họ đều đến tên Hàn Kiều Kiều .

 

Ngay cả , cũng là từ miệng Kim Quế Chi mới tình hình, đó bọn họ từng gặp Hàn Kiều Kiều.

 

Bây giờ xem , Hàn Kiều Kiều những ngốc, mà còn bản lĩnh.

 

Nghĩ đến đây, Thẩm Đại Mại khỏi hung dữ mắng: “Đều tại Kim Quế Chi, bà chắc chắn nhận lợi lộc của nhà họ Hải, mới để chúng gây áp lực chia rẽ chúng nó, để gả Hải Phương qua đó!”

 

Mặt Kim Hồng vẫn còn sưng, bà lười tiếp lời, đảo tròng mắt vài vòng, hung hăng trợn trắng mắt.

 

Thẩm Bằng vui vẻ : “Cứu sống , thương là ai a? Không chứ?”

 

“Người thương chính là con gái lão Hoàng, Hoàng Tiểu Song a.”

 

“Chú là ai?”

 

Thẩm Kim Bảo từ cửa chạy , lúc đến gần Thẩm Quân Sơn, đôi mắt lạnh lẽo của lườm một cái, lập tức né lưng Thẩm Bằng.

 

Thẩm Bằng ghét bỏ chậc lưỡi: “Nhìn cái dáng vẻ hèn nhát của mày kìa! Lại đ.â.m mày, sợ cái gì!”

 

“Không , chỉ ngạc nhiên, Hoàng Tiểu Song thương ?”

 

Thẩm Chính Huy đột nhiên nhớ điều gì đó: “ , Kim Bảo và Tiểu Song đây là bạn học, đợi cô tỉnh cháu bớt chút thời gian thăm cô , dù cũng là bạn học mà.”

 

Thẩm Chính Huy thấy tuổi tác bọn họ xấp xỉ , đều hôn sự, nếu thể gán ghép cũng .

 

Tiểu Song đ.â.m, truyền ngoài cũng chút lời tiếng , nếu khó tìm nhà chồng cũng .

 

Thẩm Kim Bảo bây giờ đang ngơ ngác, căn bản đầu óc để suy nghĩ lời của Thẩm Chính Huy.

 

Người đ.â.m rõ ràng là Hàn Kiều Kiều, thể là Hoàng Tiểu Song ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vo-ngoc-trong-sinh-thap-nien-70-mang-theo-khong-gian-phuc-van/chuong-82-giet-nham-nguoi-roi.html.]

Thẩm Quân Sơn : “Hôm qua lúc Kiều Kiều về nhà với cháu, lúc Tiểu Song ý thức mơ hồ từng thấy hung thủ, cháu nghĩ đợi cô tỉnh , chắc là thể hung thủ là ai.”

 

Choang!

 

Đầu Thẩm Kim Bảo sắp nổ tung .

 

Bị thấy ? Xong , xong thật !

 

Thẩm Quân Sơn thấy sắc mặt của , đáy mắt xẹt qua nụ lạnh: “Chú hai, chúng cháu đây.”

 

“Ê, Hoàng Tiểu Song tỉnh nhớ báo cho chú một tiếng nhé, đáng sợ quá.”

 

“Vâng, cháu .”

 

Thẩm Quân Sơn lái xe rời , Thẩm Chính Huy toe toét : “Cháu sớm là thấy hung thủ , hại chú hôm qua trằn trọc cả đêm, tóc cũng bạc thêm mấy sợi.”

 

“Xin chú, hôm khác mời chú ăn cơm.”

 

“Ây, chuyện , chú cũng thiếu bữa cơm , ngày các cháu đúng , đến lúc đó qua cửa nhà chú một lát, thứ giao cho cháu.”

 

Thẩm Quân Sơn gật đầu, đưa Thẩm Chính Huy về , đó về nhà ông trẻ ba.

 

Lúc về mua thêm bánh đậu vàng và đậu phụ già.

 

Thẩm Quân Sơn đỗ xe xong, con ch.ó vàng lớn trong sân sủa gâu gâu với , đuôi vẫy vô cùng vui vẻ.

 

Hàn Kiều Kiều tiếng về , cô bỏ công việc trong tay xuống chạy chậm tới, dùng cùi chỏ lau mồ hôi trán: “Về !”

 

Thẩm Quân Sơn thấy dáng vẻ của cô liền ngẩn , ngay đó khóe miệng nhếch lên: “Về , mua chút thức ăn.”

 

“Đậu phụ! lúc em đang ăn đậu phụ gia đình, nãy còn với chị Thủy Hoa, hành lá trong nhà mọc quá, thích hợp cho thêm một chút lúc xào đậu phụ đấy.”

 

Hàn Kiều Kiều vui vẻ bưng đậu phụ chạy .

 

Cô mặc chiếc tạp dề may bằng vải vụn, chân dép lê bện bằng rơm, đầu còn quấn một chiếc khăn lau mồ hôi.

 

Hàn Kiều Kiều mặc bộ đồ của Tôn Thủy Hoa, trang phục điển hình của phụ nữ nông thôn, nhưng khoác lên chút đáng yêu.

 

Có lẽ là khí chất toát từ trong xương tủy, khiến cô trông những quê mùa, mà còn cảm giác dịu dàng điềm tĩnh.

 

Thẩm Quân Sơn khẽ mỉm , bên cạnh rửa tay bước tới: “Đang ? Để giúp em.”

 

“Ây da, thì thôi !”

 

Hàn Kiều Kiều vội vàng đẩy : “Hôm nay ông trẻ ba trò chuyện về những món ngon từng ăn đây, nhắc đến thịt viên sư t.ử, em liền lấy hai miếng thịt thử xem , đ.á.n.h thịt cho dẻo tốn sức lắm, lỡ nứt vết thương thì .”

 

Thẩm Quân Sơn chút buồn bực, chỉ là ăn một đao ở bụng thôi , cũng chẳng gì to tát, cái gì cũng cho động .

 

Làm trông thật vô dụng a.

 

Hàn Kiều Kiều thấy buồn chán, nhổ một nắm hành đưa cho , bưng gừng tỏi : “Anh mà chán thì giúp em xử lý mấy gia vị , lát nữa em dùng.”

 

“Được.”

 

Khuôn mặt Thẩm Quân Sơn lộ biểu cảm thỏa mãn.

 

Hàn Kiều Kiều liếc một cái: “Lén lút vui vẻ cái gì đấy.”

 

“Đâu .”

 

em thấy đang .”

 

Thẩm Quân Sơn luôn mang khuôn mặt băng sơn vạn năm, nhưng cô chính là thể phân biệt cảm xúc của từ những biểu cảm nhỏ của tảng băng.

 

Anh rõ ràng là đang !

 

Thẩm Quân Sơn dường như càng vui vẻ hơn, ánh mắt lấp lánh ánh .

 

Hàn Kiều Kiều đập hai quả trứng gà thịt, tiếp tục đ.á.n.h thịt.

 

Cô tiện miệng trò chuyện: “Dì Đỗ nhờ cô y tá nhỏ qua truyền lời, ban ngày dì sẽ kiểm tra phòng bảo em cần lo lắng, lỡ chuyện gì sẽ cử thông báo cho em.”

 

“Dì lợi hại.”

 

, thủ đoạn của bác sĩ thể học, nhưng kinh nghiệm thì học , em thấy kinh nghiệm của dì vô cùng lợi hại, em sánh bằng, ngày chúng rời khỏi thôn , là đưa dì Đỗ cùng luôn?”

 

Hàn Kiều Kiều nghĩ đến giấc mơ đó, khỏi rùng .

 

 

Loading...