Vợ Ngọt Nhỏ Xinh Thập Niên 90: Gả Cho Chồng Cứng Cỏi Sinh Bảo Bối - Chương 437

Cập nhật lúc: 2026-05-01 13:06:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cái gì?"

 

Mẹ Diệp giơ tay định xé xác bà :

 

“Trời đất ơi, cái đồ lòng lang thú , sớm?

 

Sao bà thể hại như thế hả!"

 

“Ấy ch-ết, , bà !"

 

Đại nương Diệp chạy lùi vài bước, thấy con trai lớn nhà đó bèn vội vã núp lưng , giọng cực nhanh giải thích:

 

là sinh viên của Đại học Kinh đô, hơn nữa còn giỏi, điều kiện gia đình cực , tuy hiện tại đang thực tập nhưng sắp nghiệp , hễ nghiệp một cái..."

 

“A~"

 

“Chát~ Chát chát~ Xoẹt~"

 

Không đợi đại nương Diệp xong, Diệp lao tới, đ.á.n.h tới tấp, trông một bà lão gầy gò khô héo mà sức lực lớn đến lạ kỳ:

 

“Phương Đại Ni, liều mạng với bà!"

 

Mẹ Diệp như một cơn gió lao tới, sức chiến đấu bùng nổ, con trai đại nương Diệp cũng trúng mấy đòn, cố hết sức mà ngăn nổi...

 

Mấy đứa con dâu của đại nương Diệp thấy chồng đ.á.n.h, vốn định lên giúp một tay kéo , kết quả mấy bà hàng xóm khác tưởng họ định lấy đông h.i.ế.p yếu nên cũng xông .

 

Hành lang bệnh viện lập tức náo loạn thành một bầy, những bệnh nhân và nhà vốn dĩ định ngang qua đây đều dừng bước, dám tiến lên nhưng cũng nỡ rời .

 

Cuối cùng vẫn là một nhóm y tá cùng với những đàn ông nhà họ Diệp hợp sức mới khống chế tình hình.

 

“Đây là bệnh viện!

 

Nếu các còn dám loạn, chúng sẽ báo cảnh sát đấy!"

 

Chiếc mũ y tá của y tá trưởng ai giật mất, tóc tai chút rối loạn, hét lên một tiếng.

 

Mẹ Diệp c.h.ử.i bới om sòm, chịu buông tha.

 

Đại nương Diệp cũng đ.á.n.h cho phát hỏa, chỉ tay mắng xối xả:

 

lòng tìm phóng viên cho nhà các , cái tin tức hạ lưu hại như thế , đây đều là chuyện trái với lương tâm cả đấy, nhận một câu t.ử tế từ bà thì thôi , bà còn dám đ.á.n.h hả?

 

Hả?"

 

“Bây giờ vạch trần , xảy chuyện thì đổ cho ?

 

Nhà các chuyện sớm muộn gì cũng phanh phui thôi."

 

“Các trách ?

 

Cũng hổ cơ đấy!"

 

“Còn ép đối phương nhận tội để bản nhân cơ hội hố một khoản lớn, nhổ !"

 

“Ưm~ Ưm ưm ưm......"

 

Con trai đại nương Diệp vội vàng tiến tới bịt miệng bà , lôi bà trong phòng bệnh:

 

“Mẹ, đ.á.n.h đến lú lẫn ?

 

Sao năng bừa bãi thế?"

 

Người xem náo nhiệt đông, nhà họ Diệp đ.á.n.h một trận như , vây xem càng nhiều hơn.

 

Nhà họ Diệp mấy ngày nổi tiếng , vì một bộ quần áo mà khiến mặc đến u.n.g t.h.ư, khó trách để tâm.

 

Giờ thì , lời mắng c.h.ử.i của đại nương Diệp chẳng gì giữ kẽ, chẳng khác nào tự khai.

 

Mọi từ bàn tán nhỏ tiếng chuyển sang chỉ trỏ, cuối cùng ít yêu cầu bệnh viện đuổi nhà họ Diệp .

 

, đuổi họ , đây là những kẻ phạm tội đấy, ai họ còn chuyện gì nữa, vạn nhất hại đến nhà chúng thì ?"

 

“Vừa nãy họ đ.á.n.h trông hung dữ thế nào chứ, từng từng như ăn tươi nuốt sống , mau để họ ."

 

“Phải đấy, bệnh viện các nếu khoanh tay , sẽ gọi điện cho cảnh sát ngay bây giờ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/vo-ngot-nho-xinh-thap-nien-90-ga-cho-chong-cung-coi-sinh-bao-boi/chuong-437.html.]

Thực tế nhanh chân chạy gọi điện báo cảnh sát từ .

 

Trong khi vẫn đang tranh đấu với bệnh viện thì cảnh sát tới.

 

Người nhà họ Diệp cũng hiểu chuyện gì đang xảy , thứ đang , ngay cả tiền nong cũng bàn bạc xong xuôi chia chác thế nào , còn mấy nhà nghĩ sẵn xem chia tiền thì tiêu xài ...

 

Tại chuyện bỗng nhiên ngoắt như ?

 

Tại nhà đồn?

 

Vị đại nhân vật ?

 

Chẳng chuyện đều trong lòng bàn tay, họ cứ theo dặn bảo mà ?

 

Mấy nhát gan nhà họ Diệp lập tức định chạy trốn, kết quả đều chặn ngược trở :

 

“Các đồng chí cảnh sát, liên quan đến chúng , chúng chỉ là đến thăm viện thôi."

 

Cảnh sát nào rảnh mà nhiều với họ:

 

“Tất cả đưa về đồn ."

 

Nhóm Trình T.ử vạn ngờ tới, vụ việc bên còn chính thức bắt đầu phát huy tác dụng, vẫn đang chờ đợi tiến trình thì phía nhà họ Diệp tự loạn đội hình, ch.ó c.ắ.n ch.ó đến rách miệng .

 

Phần lớn nhà họ Diệp đều đưa , xác định một ít nãy thực sự tay, ngay cả can ngăn cũng , lúc mới đăng ký chi tiết, tạm thời thoát một kiếp.

 

Còn về bản Diệp Bảo Minh cũng đưa .

 

Hắn , bệnh viện càng thể giữ giường bệnh cho .

 

Diệp Bảo Minh định giở thói ngang ngược cũng chẳng lý do, huống hồ cơ thể hiện tại của cũng cho phép loạn.

 

Sức mạnh của dư luận quả thực vô cùng to lớn.

 

Bên Trình T.ử mới ăn xong cơm trưa, Đường Nhất và Cố Diệp Sâm thông báo mời , triệu tập họ là bên Cục Công thương.

 

Lúc một lô quần áo vải nhung tăm tuyết hoa niêm phong mang , kết quả kiểm định của lô quần áo .

 

Mọi thứ đều đạt chuẩn, phát hiện chất hại, khác xa so với bản báo cáo kiểm định mà Diệp Bảo Minh cung cấp.

 

Đường Nhất thủ tục giải tỏa cửa hàng, tức là cửa hàng thương hiệu Cẩm Tú và Như Ca, ngày mai thể kinh doanh bình thường.

 

Còn về vấn đề bồi thường bên phía Diệp Bảo Minh, luật sư Hồ quyền tiếp nhận, cần ba bọn họ bận tâm.

 

“Luôn cảm thấy gì đó , rình rang như giải quyết dễ dàng thế ?"

 

Trình T.ử thắc mắc.

 

Đường Nhất cũng nghĩ :

 

“Họ thông qua dư luận ép chúng nhận tội, nhưng ngu, việc gì nhận tội?

 

chỉ cần đợi cơ quan tổ chức rà soát, ngay sợ bóng vẹo, chuyện sớm muộn gì cũng sẽ sáng tỏ thôi đúng ?"

 

Trình T.ử gật đầu, đúng là đạo lý .

 

“Làm rình rang như mà chỉ bấy nhiêu thủ đoạn lông gà vỏ tỏi ?"

 

Nhóm Trình T.ử đương nhiên nghĩ thông suốt .

 

Sự việc còn phức tạp hơn nhiều so với tưởng tượng của họ.

 

Nếu Trình T.ử can thiệp, tiến trình của sự việc đáng lẽ là:

 

“đầu tiên để Cẩm Tú và Như Ca đóng cửa dẹp tiệm, đó thông qua các mối quan hệ xác định sản phẩm họ bán kiểm định đạt chuẩn, khiến mắc bệnh nan y.”

 

Rồi đó triệt để khiến hai thương hiệu sụp đổ.

 

Bước tiếp theo là theo manh mối, để xưởng vải Cẩm Tú, xưởng may Cẩm Tú tận Quảng Châu cùng rà soát tổng lực.

 

Không chỉ là vấn đề bồi thường, mà họ còn chịu trách nhiệm pháp lý khổng lồ.

 

Ít nhất là cha Đường, Đường Hồng Huệ và Đường Nhất đều thoát , cái án tù chắc chắn !

 

Mất trụ cột là cha Đường, nhà họ Đường cũng sẽ sụp đổ.

 

 

Loading...